Logo
Chương 937: Nhật ký (3)

Hải Đông Thanh đứng sững tại chỗ: “Hả?”

Bảo Hầu cũng ngây người: “Đại nhân, ngài…”

Bạch Long liếc xéo hắn: “Sao nào?”

Bảo Hầu rụt cổ lại: “Không có gì.”

nh “Hôm ùcgn hắn ,n ưDi phải khi mặt Đông chng sai Hi đều gnig Xương tr n?ào sao, Tanhh óin ãđ phái ta nay nhỏ: n đến ìnhB gchnú từ
mâ htĩn uđ hathn vt iếbn nlg. Mi nv mất,
óc âhnn itur at mi thanh hắn gì? vi ht vn từ sao Xà Đáng li đo,n ca trung l nhưgt Xà nôm nihk cướp mt òcn iĐ th lý về hco gc?ôn nh vì nb kếmi ng àm ivc nguyện th iđ yunH v hộ rt inó làm ,cng hpi đều civ gnià ngài rt nigg oB phải!” Hn lộc? êtn nân,h sao cưđ ípah ,mlà i:h tưng có ãđ nt umn Hyun gnkôh ,yt v đ Ngô Hu aki để Tú, thành Cghnú Ni đại về
iul “Tất đi. hpt gnoL chB tay: cả nugx
là t uâL lnê: về nió s tướng che chừng óc gLno the inPh phạm cất mtì ta thể ưhTng húcng chúng triều Tam hcB Vị.” ,nh iN at iiG oab grtn ìđnh, giọng téh ôkhng Mt áco
qauy Bạch i.l n, ciã ìhnn như tranh ưdgn gLno hty mặt ếgtin lni idư hn đầu gnhe
tm nham tạp đoán: lần nió Nghn ưtl n ưdi iggn
Vị?” ghưTn maT
lmà giấy màl gì, muốn umn là ht hP ,cđư ta àyn .iđ câm ,ipuh diều ginơư ginơư húgnc mgni hco trước
“Đứng !dy
óc Hn sẽ na mật h,n v Long, đây diệt ôhcn kuh thanh. lọt hcB đang không apíh nbê tâm ac tărm uđ gcũn ơhn h ìnhn đip lửa yâv đió trại, qnuah mđi cúph ra hpogn niơ
đi nhi hoc tux lửa ưt Huyền nhyu tr:i p.mh người hipá uâ,l tc “Lập ìBhn rngt Xà nht nói triu biết vết cBh tr hi ud Xương củi khô hắn ognL về, usy một hnàc ukh
sinh rêtn àhn diư h:n Bạch áđhn ri t ngLo thê ưinơg giá óhP?ng àThnh nhớ Ta sp
Thhàn nh “Đại hôi hat tgi mạng!” :tánr từ M nânh Pgnhó
mCâ quay miệng lại, uđ aqu vội kẽ c:h trí gvnà rngă Hu thấy ếth Bo a!t cho Bạch li Long ym
t nhuc cười: nhưng ơưXng bu unyh quả nhìB Long đừng tung.” vi lgun óin đã icv ngươi iưc rtgn ca nhà hu V hBc đến Ch ,iđ êht bn .an y, ơngưi itếb at ac
êink Xương .yhnu Long Bình mà ếđn ưgin chB nhẫn, tD hgen địa: lại ngựa yxoa ra ngoài tm iđ dhnao y,đâ
th?úy “Ngọc hp
gnh .ưc mtâ t bn được không và cBh th óc công yuHn nyà thứ alo tyù ý này, ơưgin Xà nhưng cn ngươi óc cđư kôghn th gLon sp đu lao “Ta xếp. nó:i n,a có nôgc ơiưng nL
N nhân?”
đ,t ckh đầu: gônkh nhân!” Đa hcB đi t kế dp đại Long iêlm gngn “Đa tiếp, biết àm h sỉ il hn t không gunx hnoà nKohh nhân!
nhTha tânh ãđ Hi uc đnế đ nnh cám, gkhnô Đông cg,nô ra như toàn điều yr unr .n ngàs
mỗi igã gđn.ô như n lên Hu gònl nói ưngnh ámd nigg giã us đều mùa t,ia ngôhk itg,ến idư im tíht Bảo tnhi ưhn la vành ev nóng tm tđ
!nh hBc hnđ người mt Tích, àl ra nTr Bạch Còn khàn khàn nLgo nhnì có nhhcí không đó của ging Trần sao, Ln!og aki, chíT àl bắt Li nói: khôgn àrng õr
Diu g?iy
hp sgn il it Bo s c,h đo?! uH
là đ giơưn Luiê ru.ngT rãi gương cBh Long kiếm cùng ió:n người .ođ tm ph ciu uTngr tìm hínhc hcm của Là Lêui
đại sẽ iđ tạ ttuy cch tạ x:ung ct ađ it pl na nhân, nhân, ếtit qu nóhgP lộ h.c “Đa đối nhàhT không
“Vàng cb?
ta đạo sp còn gì!” uđ s àml “Chúng ir, hp hn
ước?” oB :coh ginh Hu Th hằng ơm
inó uđ dp h!n n ngăn ,Này gưniơ n:c có lạy Dưới mt đừng gngi
ònc Đi và bên xun,g Long oB li hc Hầu. lửa pđi hBc lui rti mt