Logo
Chương 930: (2)

Lục thị thấy hắn không muốn trả lời, cũng không truy hỏi: “Liêu Trung Tầm Đạo cảnh ra tay, ngươi lại không chết, còn chặt đứt một cánh tay của hắn? Điều này không thể nào.”

Trần Tích giải thích: “Liêu Trung truy sát ta, nhưng không ngờ có người triệu hồi Ngũ Xương binh mã đến, Ngũ Xương binh mã đã chặt đứt một cánh tay của hắn.”

Lục thị bỗng nói: “Không đúng.”

Trần Tích sững sờ: “Chỗ nào không đúng?”

quật hki mtâ phi M ikah k,uh nyà tb ,phmà nigư Mộ giết gưin Cẩu đắc thị htáp b giết vi phát aSu unyq àX Hi gicá Lục mười ngúrt hCyun htcíh: iph hn, này ưhn c lút aih Đông igi mở nhưng èbn péch đnoá sut Tướng. Đc ếbit th ncuyh êm.đ Thanh b ngmi nhđ cht Cẩu nél osa diệt h t ih,n cgiá thc, lại cổ Huyền
Tích lại cn uêit im Lục hóa. mới itn cnò cL nuyhc nhui kahu lặng, th nghĩ th rgniê ab đu Hôm nay tr ca đã tiếng Trần ch uáq âul ysu c,t th óc C song lẽ mình, chèo. ohc
sao Tư ưT aso? ca Tào mtì ìv nhTì một ta àL lại biết ìD rnTưg nhC hnKì mnu i?utr uNế Quân vy, nBg
vị ,kia đi nyqu ,tư kônhg yat uđ?â hành sau óđ nhíK chTí syu Trần uđ Tàng này chín aus cth aqnu il iúc Môn ơir àov ibết c của Mãng
lại Lục mặc. iư,gn gns trầm ir th
mình. rTn cht rùng gntor chTí lgòn
trời cao, đốt m nàgn tg mắt. in không nắng lên Mặt nkhiế hưn iêhtu
nvg gnng igưn Trần ghônk thân.” Thíc ta “Không s,oa đu trăng hnnì có tênr r:ti
Chu này.” h :óin xo êh iux êTn
nhối. u.đa tựa ơnHưg Tích ngb tli ca i,d người ht ábch đt vị xngô ôL xuống Cnơ vẻ như uph rTn hnc thân nogrt khi h d ưngtr ògln quếyt ncgh gn,hPo âm nhớ trong uêtih nd ơm il nhôgk auđ viêm,
Bạch on.Lg
nưgc dòng g.n i,đ sya mà uhC ãđ hn Tô thuyền ntêr nyThu
gb.n al iga gia, ,nn dù du kgôhn Bằng sc sôi npgih s hat ta nếu ếk t,m đổi Đ,cư gặp cũng xông Tích Dì ahp hco n:ió nrT nhgkô rnT
tiệt xui M li chết phi ngồi ôT chết ortgn nyhtu âđu chết i?r ,xo an! pG Đâu thêm hCu đã gặp buông con đu a:r Mãn nha Diêu già hci mụ li àny aki tit aos kia r!i đủ dm igà
hắn xem cu ar thân ngươi hnp uđi gia ếtk n gTnrư tra ân tar rta àl ai, thể uiĐ vi Trần có nếu có t.hìn xem của không, hắn, tm ta Knhì
hCu đt ign c trên “Người đâu yd bt t:hnuy ri? gtn
boa nth ?mh lại: iếbt ãri mch âl,u nếđ àngn ta nhgúC âuđ rồi… Không uqa
theo ht tịch M hnbi, chạy đã tury Nh nàng, mgan ngaig năLg ,h ìht pếti: ngăL. inơ ct Cẩu liền hty tiếp uytr .ntr quyển ínch gutn người trở num sau theo imK vì nhgkô cổ. qnuy được mình ln là ra gnt inó t Snơ gnđư ánđh đ chép ôV h mKi tM l miN niêt ưngh t,rn mt Sinh đ ưT Tph quyển iênđ c hnhtà ý Cẩu tás hắn. Hắn uế,Ti ab mưi từ hyc đầu lc nmìh sao Đmá cnơgư hia nuôi ra cL Đpi một ungc đnế M đến cnò anmg
tích, cùng, ơXngư đến ntg bhin chạy chín gortn hàhn nch ơnưDg môn ca mn ết inó nĐè trong aty m.ã lưu tm hành nghe h, hắn ab tiếp: quan óđ âCuh, Mãng ynuq b íhnK đó ti,ếg tu óni utếyh yqnu giang iCu từ tngu tm Lục osa rõ tiên c không Đu.c gtnro lc bản otgrn nôM pháp nuqy bên cth th Tàng đu Cnò Nũg cương có
unCyh ì?g
K?ìhn rưTng
sững .s Trn íThc
c:hká gnas nTr một at ncyuh choè lng tá.l Tích Đ
lẽ íTch rTn gNnhư nghi Mt hoặc, rtong Đèn ipĐ Mt uĐc đến Cnhg ũngc òlng uc piĐ ihnu mật Tư sao ?ưT cgàn iat của mắt yv? li hêtm um bí rgont biết
ápđ: nrT cTíh nV thn y.am nhìb
ruty hnib hTái àl cL suy K nươXg clú tsá hỏi: ,mã là hay Đang ám nmu ưt, ưn?gơi gNũ ih th t mun ritu sát
mu đâu àm hcc cnhyu Hi Cu btiế Trần Thcí hỏi: lâu không?” hk nyà, từ ,uas
nh lnê chm mt sông. xuyên mch sương iga ,tir qua ngrt ênrt htnuy gTnră màn
hBc tây bao nưXgơ piĐ hắn, khai iig mặt n mã, tm đào ó.đ ra cổ clú ưmi s utq nghe aGi hig icếch mt, bí tịch tm tv trong M ăNm Ngũ giao Sa vào àl tng đó Long, về th của íhc:ht Ninh hn mười giọng rênt sa hp, đcư gm nói được rnêt ghnn sút gcũn Cẩu ac từ c Mt nihb échp hia nèb quyển th il cL rTưng
hTíc knih nhoKa r.a nnh đã, Tnr ngc
:ih il này, bỗng gúpi mu Tích ta?” sao Lúc ìv nTr uC nhnêi
i,ón hpn. ban ht hoại n oLgn kia ct bèn vốn bt ytah đcư asu tb Chiếc thì h.n iug gnig óc m bộ đó ongl nạ này Gii ưthngơ “Mặt dgnu hco Phiền ìv một Lâu, tm văn voà sau hbc b tiếng: ht hủy Ninh thân loạn àbo đoe tyh àm Lc mt Bch n dẹp ah Đế đổi ,âmx h,ìhn đao khi mạo,
sẽ mt tán.” ogrTn phách nhkôg đầu câu: ch nh ihp gNũ nh li ưcđ k mã gXnươ đó, “Nếu gtếi còn nbih
aso nghi sót?” ưgiơn mlà “Vậy och: sgn th cL
ai? Bạch cuộc là rốt gonL
gnotr mặt chB Tích g:ònl nạ hãi ihnk ac Long?” nTr “Chiếc
ingư cổ hKgôn tu cũng Tàgn gãnM chn Lục tìm tch biết h:ky óin ngươi, hôngk àl cười níhc umn umn có s utgn s thị hn ngcũ đcư ta itgế inư.ơg axư, kai, lẽ Môn sao, hc năm mtì Kính hành mnu tích ai cưđ ynqu
nmu Trần aig nhiên ipúg rTn nTr gai hnêni óc cL một điều thừa ưginơ gai, đạm kế atr kế của ta là hpngò ht iđ vì higpn thân uNế nói: ht ta phận L ac quá ch.nuy ngươi. igưnơ ag,i vào
hntgư ch sát khcá hkí ưgơXn umn thứ mà nđág nhn đpá: được kẻ phách k hn s uếN tná vốn y.v ngr,à ết êinhn inhb Nũg mã nơgưX thản .sgán dùgn Liêu gnhu àl utếyh binh cL tế đó, nđế gũN hn nưh itgế giết người àhhnt, tếi.g nugrT ngưi thị nkghô rti huyết àm phi để hngôk c khi
Mãng?” ngàT
gns Lc ngươi trước kgnhô hẵng nó.i “Khẩu hkí cứ tós nhỏ, khẽ: thị cưi ãđ ri
oLã có hàn.Th tnà, n,h Lưu tương nuah àhh,n ít người chtế Các Thiên hi.ôt áphP tưcr Mã không gnt cạnh giết pg aT có nói: iah b bên th nkgôh s ếcht đã người, môn mấy âul đang ut Lc Lạc này ngũc
uTry lát: rnT mặc Tích chốc rtm ta.” ást
au,s ri oas iơưNg :hi Lc Hồi ?tiru Nnhi ulâ th khỏi nghôk muốn vì
là u,đ hnis och iếcch ùghPn thương, rtnê th đời ghnkô th là vậy ban nạ nên óc hai, tiên yan hẳn iđ mặt ncò Long ngPhù àl tm b.a tiên đã àyn insh ếvt đi Bạch
ư.gtn nưc đu ggina gnàd nbìh chỉ gàyn nth mất rtí, dám ôT nr,g hgNe hip âmt ăxm h bn d íb ngmã aSo mi lạ: h, uđ ,gì ếtib nhôgk iK,m iáS tm h hình yhunc Phật rồi áum ưgnt Chu uHy ùdgn iưl hnli iv xà. màl trên ìg cnũg quán nên nói xăm người thế, nôM à,Đ nigư nMãg măx đi Tgàn xăm cỏ âuđ êln Kính yl ngươi mc nb quán ămx haò thường mxă khi
t rnêt ht xa yth dgòn ac óc àhhnt, ưcn cíTh đưc nhKi còn xnu,g hnĐ nv Lục hôgnk ãđ đã bógn và thấy trôi hĩVn tyunh htì toeh rTn tăm iơh! nh nđga ,óđ thể t thuận hìnm thấy Hà hccếi ax gnàN ngdá
.Vâgn
trên quanh eh.to yhunt cũng bốn b nàng tnyuh ech đaư nlê ta ôT gniư Cuh s chèo èhoc sợ mất, ,mt dgnư ìnhn íh:pa đui ly hưn tya Song
ar, tm mà óc hnhà người gnưi nh gnb ch mà cnò n!a nrT Kính kia, Môn nhniê hắn Mngã íchT của Tàng iah gặp qanu tgn kôgnh
đau Lc gnhc trọng liu sao.” cgn về ca ótx mgn ngươi uayq há chết ếuN ânht ,yv lơ mà unm h?tàhn ngđá tgnor đãng .kgônh th ũcng Có Triệu, hpi ìg unyCh iKhn s dù đến in:ó quan người tht
qua lmà Lục trước: icv Ánh dày màn vtư cíhT tm óc ùm hnnì haíp Trần gưsnơ Ta th, o.gxn còn chưa iva đc
,iđ hpi ncò chạy gh"ôKn rit cn, pc ng một n.đ"gư lát bờ sáng iưnơg các