Logo
Chương 56: Khác Nhau Như Mây Trời Và Bùn Đất

Trần Tích suy nghĩ cẩn thận, chắc chắn sư phụ biết hoàn cảnh gia đình nhà hắn, nhưng hình như sư phụ đích xác chưa từng nói nhà hắn nghèo nên mới không giao học phí, cũng chưa từng nói cha hắn rốt cuộc làm gì ở trên đê.

Hồi trước sư phụ giận dữ như thế là bởi vì ông biết rõ ràng nhà hắn có tiền nhưng lại khất học phí, không muốn đóng tiền cho hắn.

Đồng tri của Lạc Thành, giống như Lưu Minh Hiển, đều là quan ngũ phẩm.

Trần Tích nhìn tấm biển “Trần phủ” trên đỉnh đầu, cuối cùng hắn không bước vào cánh cửa son kia, thiếu niên chỉ khom người đặt xâu tiền ba trăm đồng ở cửa, sau đó xách mấy túi đồ đạc của mình lên, xoay người rời đi.

“Việc thế?”
mt đi đ,i đi ndg htế nhm người trong đó h il ym b lúc hết lin. giờ, dừng, nb đường đi li Mt ònc nhca sut một omè lần
hTanh âđu kôngh ìnhB c õgn tibế “Ta
khép nquá óngb il, ca khẽ ovà othe Tích Ô đêm. gman cbư nâV knhàg nhcá Trn y
chná uđ il nâV nhìn ac cb,ư :aik gnoái Ô dừng ón
Tích Trần hi:
ugi énl xem.” “Ta gman ác hkô y ít unm đến mt och
mnh hiện mua Ô như sân, cnùg l ct .m ra hơi gônrt oàv trên tgnor gđn độ Vân mờ, lấy nhy bngó đà bờ gnt,ư của
trai có “Con l v kchá như ,m óc ùnb âmy m iv àv nhau trưgn tđ. rit hnôkg ocn
ĩbu uđ Dêui ãlo i:mô
ta tối.” s bóng “Đã muộn lm rồi,
mnêgih gì? .útc Đyâ màl một Thanh đề nv ngõ Bhnì tr nĐế
đã asu hn ac g nàh trong hécp và àmu rngot hn, Tích Biu yên lại, thương kiến nhỏ ,ti chính uyq lại am.l mt trên mgn xanh ngi miệng ưnlg y cái nho còn cúl lng v nhs nig cth hbn những nrT Vân Ô đầu quay ,qnuá thn cb hnc
at buếi tr Kghnô h.p về lại, ưs yl
?à Nó nhà không
không?” Bình thể một ngõ đến mgan uếhcny có “Ngươi ta anhhT
ưgnl Ô okhm lâu, ntrgo đứng hcíT gbón đi lặng hắn sau y về Vnâ ôm Trần lgò,n hẻm rt oàv của it ghưn óđ náqu. õng
đ Hắn ikên nhẫn.
Trn Tchí hỏi.
:àdi rnT thở Tíhc
nlgư ngób tiuếh anvg ngdá bcư tiếng êrTn âhcn ghtn iênn pc áđ gns .tp nhưng gy ếyu lên nx,ah cno ,cp ytu đường
cười: nH
gì hgĩN hả.” áic tếh
ưcđ! ôKhgn
đây.”
ìv ?gônkh bi gmin Người Lc đc đúng cđ b nếđ hhTàn ếimb “… mm
én?h ngươi aT giúp tìm
.lm ươngi ta yan itn đi, Ti thì hôm anmg không Vy iam
cch với về tăhm ưingơ tm gnam mt at at vn ưngơi nữa nh Hơn hytâ, đã lần… y aus y exm rt aingg đến h ngnhư Bà âđy phải pah hip để muốn ếnđ at á.ic chưa ta, gxnô
thôi?” “Đi
ca “Ta nhé?”
nói: Ô ânV ngn ơ,ng
ynh ngoài đi tường phi ta.” vo,à nưgơi này aT
nh Ta m.
Ô Vân?”
yan aso c!?ưđ Ti ôhm ônkgh il
nó gdn trước Vân nhỏ, gncá hánc il Ô Cuối cht. mt noc hìnn ngơ cùng, mh ónđg ac
ri hTíc năm iơưm đếm nTr đ đgn rtmă usá r:a igơ
như igng gi kêu óđ. vià Vnâ tiếng, gđan đứng ac Ô trước
m rnT Tcíh, ca àn?o ngiươ ưnig như ếth
nhớ gì, mèo sẽ kghnô cũng mẹ. hcíT nói nTr
không Byâ ó!in ta unm ig
.
ta i,đ ơưgin đến gmna gnưnh àml ngươi ahnTh Đcư nìBh õng i,r ìg?
rTn rồi nó:i íTch syu hgĩn
ac dần hn lại: nVâ Ô Giọng
ôiđu lên khuất gia, mình. ưngi hec ùx ếchci ncu nòrt đầu i,l ón nghôk nVâ Ô ãigy gơi
hnti ca hThàn còn ghnôk v và đã hao oná Lc ànyg. phn anb
anhh cn ci .la ôh,k itr hnt Tiết
đu ht:c c gnõ Ông hnìn hnt hắn, lưng bógn
nD, àl 3 ãđ gi ig àl tc âyB sáng. giờ
à?” yđâ
àhn à?” ra bỏ đi đấy “Ngươi định
không khác. tìh oèm ig ưđc óc ưgNhn nòc hia nigo nđế ar tr cái ahgno
xác híhtc ưgiơN nhìn thế, không at tuy at hhTna tại ht ngđ nhBì không nhưng at aos, đâ.u hícđ gii õng hưn nm biết
co cúl mới lớn Ô it,u hp li Lạc ym ginư Ô ch ,Thhnà đi hãy ôm ntêr aih éb gnb ưngđ nVâ âVn gnhtá íu,x àbn Hn còn tay,
hỏi: vài âg,yi dự Vân Ô rồi do
tht ohc ih,nnê hTíc nsg num sống pếit, gnB tốt. nTr
“Chắc ac đi bà cughn hyt n.a ôhgkn bán b y cmơ còn ri, bát cũng
Tích nói: Trn
hTíc: Trần
phận đấy ca loài mèo.” t,mì àl hgôKn s
i.đ ta ưnnơg vào “Sống aunh
.não đê cnũg óc đi nòc gn as đy, cả gơinư Nhà cah as ht iđu biết ơnưig knôhg
hco v phải ôghnK gnày ghn à, tếh? ngươi sm một osa
Vân mâg:n tmr Ô
cưđ clú tựa im Tnr Ô tm bức tâm âmt l,i gn,õ ơhn đã ,iđ oàv úst trở yên chờ trạng gotrn tnưg nVâ un:hi suy íchT
gì hn thế?” cái gưiơn iút của “Trong
“Bà rất dgn.à ưign y một du
à?” cvi ognX rồi
osa rTn hết Tui ta đi tr mgna không il uđ.â hnàg về được thế, chỗ ndgư t bn phu,
trọng tcúh àl đi đến giục, nh nhất th kỳ ngõ đhn nhận Tích Ô vi Thanh ghnkô Vn.â nrT hếyucn nauq Bình cc ra, it nay
mt lên hák thcí ếnđ Hn đgn Vân, nahx quá .đne nrgot lngư Ô ntug buộc ith iúpg màu cb êy,u hn nh Vân ac gbnó đánh cm Ô không Ô Vân trông áđng it
biết.” Ta
bao vi nhà ,at n ưs nàh là ohc mnga ta v Sư híp thiếu ta cho nyà tr ym itn phụ, học trong hn giưn, .hp đây tiền tn thuốc
?m
ưnh Ô ít, ngửi mt iơn ư,gnđ tẹo. Trên âVn hngư hnn nbg ìnhh ức, bếit tm nơi kia ýk il ngửi yàn ưhpơng
igàoN ngang qa,u av cửa, iêgnch va hắn rao: đi õg miđ ưgin nhca
lão tm uêDi hki Đến tr cái: uđ hắn cếil y quán, mt êln il ưgcn
cth đến gưlơn Trn àb lại cíhT An nhiên: khá ac rt lấy phố ,yTâ nit đồng, ngc àgnh chủ
int xme óc igơưN ta ánđo ghôk?n
hnư sẽ m ấm iđ miệng ưhn ht muốn ar àl c mt. nió dòng nkgôh hík óin ơhi nhiều, ôh áp íhcT nrT kih ký htì hp, at yba