Logo
Chương 52: Mua Bánh Bao

Trần Tích im lặng nhìn sát thủ trút hơi thở cuối cùng, ánh sáng trong đôi mắt của của đối phương dần tắt lụi.

Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, ngươi sẽ sinh ra lòng trắc ẩn, ánh mắt lúc lìa đời có nuối tiếc, có tuyệt vọng, có không muốn chết đi.

Trần Tích ngồi tựa vào tường, hắn chỉ cảm thấy đêm nay trôi qua dài đằng đẵng, rõ ràng chỉ cách lúc Ô Vân đánh mèo trắng mới mấy canh giờ mà thôi, hắn lại có cảm giác như bản thân đã trải qua cả một mùa thu dài.

Hắn đứng dậy đi đến chỗ thi thể của sát thủ, lần sờ quần áo và đồ đạc của hắn ta, nhưng không tìm được manh mối gì.

ưcah vẫn rnT mht n, nhân uêk Tích gkônh hắn bán âm!s
chứ.” “Có
“Ừ.”
L cảm il thật, oas có ti y ?hn igác
hán moè đảo tm nsgá ac rnT vào mihn, người bui m nó:i Mt Tích tgron bình m lo ưbc
v ?à at Sa,o mong hôgkn
u!âđ ònc đấy i,r gôn li à? l och biết đ v chẳng có ca êisu “Ông ta cụ không aig tiên ta quy uưL Ta
Dêiu uđ ưlm oãl .nh
ưđc kịp y cái thì aT tt hutt rtong at ònc yat xe của nđế xui iag đi hnge lại grniê nôg nogi Lưu gtnar ô civ ,ngh ex mék người rằng ãLo ,âuđ được đúng at trnag as bếti hcuny mất nyàg th an, ìth ox, không och cỏi!” ì?g đ đã r.i an hTàhn, chưa đường hty y ngựa na viên thì ar ngùd Lưu cho mặt ihK viên ir hc nm ta sgn Lạc
h.àk “Khà khà
na người hưc,a p,h thế iđ về mà mười hpi óin mới gia Lưu ngày áhti ưS iag ngày một tháng ln này rồi.” bệnh lão ca à,m hết đã
ỉ. cThí b mô lgưn uađ v th l,ên quán nháđ hkom òcn Trần hkp iđ vn ást Thái vừa hngư âm y nơi khiễng B,hnì âVn Ô
êuDi uđ cười olã mả:
ưS v h,p người sao hnhna thế?”
Xa sáng, y gănĐ Lưu ygá àm .dy nqá,u áob vẫn gntr đã úLc hnTi Viễn úhcK v đến chưa
ưLu mò: hỏi mc iv cũng iThn ri uh,ct v Kcúh ly hòm
ênl ngoài, suy vgna c.híT nògd ct của hnĩg êbn Tnr agnng cửa tiếng mở gnB
lòng người thì băn định Cho tâm êkni nhng nv Trần có iưm yb tír tgnor cíhT là mới cih iut. s n,ăhko huống
đ.u ãol gật uđ iêDu
khà “Khà àkh.
ngi trên đi hp,nơưg đó ac sua Cuối nh oá mùi đầu icú hắn m:yà ngay c,ngù nhăn unq
ri hngĩ syu Tích Trần tr il:
bọn ngưi hp bnh đaư h nogtr đêm, kôhgn mt sợ ?à ngã ưs ngay ếđn hTế v
uLư nihT úchK i:h
Xa ăĐgn iv :nói Khoa
inhu sau đcư tiền!” mkiế “Trần húcc íc,Th ngươi thật àyn
im ạ?” ac gia ph êniv uLư sư rgnat iT uaq đnế môh
“…”
lên hTíc cgn tm giống đờ, một b itm ãol mnãh tnhâ đu Diêu h ohte ưnh tirá otàn uđ tongr nnhì hắn, Trần gngn hẫng nhịp, nháy diõ!
kôhng ư, mình ũgcn ?H ư? hiát uLư ra đưc ayt đi iag rồi t hp lão cu sư
!đi dám Ta phi ia tiền vài tn chờ iđ lmà đòn g,ì iv uc cá,sh rat bếiu thả lát, an gniư li ăn một mik ta tìh “Ở cho hgn còn êk koh mêht yd tìh sổ đưa ciá làm cvi kiểm nàyg
Ô Vân tinh nyga: thần êln
Xa ,ra kịp t hoàn thì hn đồ rTn chưa i:h thò ănĐg giưn học Tích ca pgnòh ng oaKh mò
hkin Tích ngc: nrT
an! ếĐn iếgt Vân lợi V hhàn ut asu thì bị ức Kiểu i,nưg ir ó,đ ih hngôk hơn ươngD t at và phù lúc phếi Th s người nc Phật… h!
ơưngi đấy.” Tnr Tí,ch tht tt
Xa Khoa: Đăng
“Phải.”
ghn lúc nhki đúng agn soa cThí quá ngạc, mth ex v?y Trần
hắn sát giết ym o,Lng đã ba người: nyg,à vngò quản ht. nogrT Vương gai,
rntò ucn bờ nên mn nh Tích, vốn ca như nâV ,gnv rất iggn Ô lên rTn iav troè ó.đ avi mn tnêr
àh.n v “Đi thôi,
ámt uam nơgưD âVn ta đ bánh ãyn nvă là och đòi ơnưgi aob ?à! itn aV
àov y thuốc n,àiog rì nigư ãol rognt áq.un vai, iđ ra hòm tch áo đầu lau trên thấy khoác hcm hkô xách rì Hắn ir êuiD đi
ưcđ yv ếht Chiếc đại ngh là dễ ex nag mi i,ng nh dàgn qaun sao? hpm hc y
Hm
ynà Vân Dương Sau thù Kiểu óc igươn rt gh?ônk Thố
hơi ch iph, òt ta “Không phải, òm tô!hi nôhgk
nqáu, y ăn đy, ta sáng về uam ri đến cngũ gươin boa at tim ánbh hncúg coh mở chc “Lát na n.hé
đu loã ct iêDu giận:
ngẩn bộ hacư ri hh.n rách oá ưdi lại, gốc yhat ngưi cây nH unq kịp tm âhku ing
Tích: nTr
cnò rTn Vãn oá úcm lạnh k hoc goá đó chíT hc,s sân, nă nihT từ hắn li đến xuống, khi .li đỏ hia U,ny gnt nbhá hđn nđế cái trong nùdg qun mi hik ra, hn đgn gniư ndg Ô máu aus hết ci Vân rt ìth bị c tươi c id gáo bầu uđ đến gonx oba bừng, ưcn trôi
,là ưs nơgiư gõcn ,à òmh aiH ucht htt đnga hoc ếbti người !hp đường các yth hôgkn đ ưs nv ncò ra ph gôknh
vừa Đang kih ra nói bcu lngư Khúc Xa iđa àv ưuL av iđ gĐnă p,òhgn hinT chuyện, trách íchT Trần h:aoK
đầu loã nó:i Diêu