Logo
Chương 50: Móc Mỉa Ai Đấy

Thậm chí, Lưu Minh Hiển có khi còn có cảm giác: Nếu như tối hôm nay không có người bịt mặt ấy, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Đợi toàn bộ người của Lưu gia rời đi, Lâm Triều Thanh cũng xoay người lên ngựa, hắn khoác áo tơi nhìn xuống Trần Tích:

“Thiếu niên, hứa hẹn của ta có hiệu lực trong vòng hai tháng, mà có lẽ chưa cần dùng đến hai tháng ngươi sẽ biết Mật Điệp Ty là người như thế nào.”

Mặt Vân Dương đen sì:

is Tích stư nogtr sao mgă t ưhac aqu doa rút hắn yta ra một ,hícT ar rtong vào ayt áo đã hắn: ita riơ pk bnê Trần ìth tóc Tnr ihu
ưDgnơ nói kh: Vnâ
ư.cđ yT Bây hành tu n,ti ht hn mun nc ohc Hhnì hn hôkng chỉ hnh,à hC giờ tu
“Không .iếtb
óc yBâ ngươi ti.hô thể đi ig
gh?ônk nl óc namh còn ưrct mối nưh giu igếm gơiNư Chu phủ
orgtn tyh có gn?hôk nauq Lưu “Ngươi ncò ai aig chuyện àny mc đến ilên
ac nph Dơưgn kếin Vân gànn: đi ý
gì?” công “Móc kích Ch áci rt liêu của sai igưnơ h, yđ được lm tìh ra yT hHìn gnđ các ai àlm ma còn
:hi gơnDư nâV
ânV ndog ngươD trả lời: thong
tnr il áo ,ếđn àum phong ti ũv àum hC rTiu tm ri mà Lâm li iđ mà nd mt Ty mỏi asu im Đông, nphgo lưng, đ.i pkhé nlg bn tiơ v như nhưg h lông im đội trn Hình b hTahn gũn đen
nh ra ih r,i coh gnM ùdgn Kahi truyền rồi, đã ôhm h,gPon thì ghôkn đui êK Ta ais óst gnĩh thể ob Lc tin đnế b đm ta g.ì tar sắp qau xảy tối Tàhnh âcu nđế này hn ph
rnT thành: Thcí mm ưci ncâh
i.ếtb nôhgK
n,ơ từ.” mC at oác vậy
vẫn Trần cl đ:u hícT
,l uâx hắn tay trở tmá ra k Vẻ nên cóm từ âVn áo i:nt trong tm Dgưnơ
ciá “Trả Kê đ?nế đ Mgn igá gì mi
kìm hT ưđ,c xa, hki Sau hắn Kiu đi ih: đã không
“Không có.”
icư vi Tnr hpí nH :hTíc mắt inó
hnm trong Torng cây lá còn óg.i li nhti ynhá sân oná yba chỉ mắt, cx xào
tiếp: nưgDơ hỏi nVâ
ynà t,hy hncâ mc của nhiên nụ hn im ciư àl gnb cúl có Kui tht n.th Thố chỉ
im dùng hpi emx ếth trui áhtm mi sau nhận đc,ư ôgnhk ca này “Chúng óc mtâ pih yên óc hCn mật cxá n.h nh ta
ícTh nrT đầu: lc
li: nhtĩ nrT bình íchT trả
y “Tối s nqáu cb đến imơư lượng Bình, đưa đi người mai ihôt. Tihá đưa mnă
đi an piĐ hơn ưgin uik cá thích hắn vi rt hắn. c Mt Ty lực tnâh ăNgn iut gnúch .y.n.à ếuN t coh còn chng s tôghn bn ncò hnư vào nội minh, ,tht người cưi àno đầu đó ca nnâh nêl hn Đc không ác thn ,nơh a.t ênl lcú tướng khác, với đối
i.h cíhT Trần
sm Đi .na ..đt. ncò ônhkg áCi áig rất thôi,
càng xa, Tiếng nình ơDgnư Tnr càng nag chíT: Vân lcú
Ta t sao hn đu hnB H Bnh nghe vị rằng có đcư giành đ H sp Ta trí ,à óc ir li cho nv chức... th hc. nói
cô có thể màl invê đnế đch anqu tt? nth T bộ uq khi htì tếk u,irt àl ntào my đời. ai “Một c của nth ogtnr phn chỉ chính hC ,nya aig k có Hình yT xưa
âVn Dương nói:
ânV ngoài, tiu nưh bị cách hàthn .c v lại t Dương htt bật mc gnhnư hn oàn hcc này cười, hncg nôgkh đến tức
lng mi đi. chỉ óin l ìg, ,ált cíTh nlg ir âgyi nh cùng kghôn Trần cuối
Tích, úrtc Ngư dưi iưgn với cười bản nga nb đ,i tm ri ĩnh.l Trần Lúc V Long igc giấu kuôhn ntrg có mm nửa tôn nón h óc kh
hTíc Trần
och tin ohaKn ta đã! thể ?ônkgh tưrc được tám ứng ănv
tci n.gr mi sẵn gnrt huyên li ncgũ áno điều cưđ ch thứ của ngư,i còn nmh đi, s tt c như kih óts sự sp uas ngGi n,tà utêi àv aqu àl đặt
hC đã, hgn kaohn đi.”
chcá ìnht truyền ?knhôg uiL còn Cảnh utri áckh óc noà oáb
“Nhưng i.r đã hai trí con nào nữa pgiá không mưi v mà óc
hn hn hết! ,ir ta o..al. ,ir ý điều ht mặc thù y,T áo ùty được ưtrng Đpi miươ àl cũng cho nmă coh bao nmă lương rt iưd ,ta ưgnl my ghônk nuq iđ thế nh đuâ vào aHy làm óc ig cn hắn vci bộ iươm Năm th pđ cb gúchn tM aum nuêhi ếnđ
gơưin mà ngũc phát y.đ xu nghèo ri không đnế itbế h Cho à? tám ?iòđ nđiê “Ngươi iđ văn
Kui .nói Thố
“Không ưđc!
niêhn, Kiểu Đt inó: hT
Vnâ ơnưgD mC ơn nhc đi .nh nhân
sẵn hco óc thứ nđh ,Ty nhgNư chíT đã gi bởi khgnô unaq, ý cho ncũg việc pch hắn hắn ihp v ngôkh rTn làm Chủ àl hHìn hđn s qny.u cn acưh hoàng aob cch