Logo
Chương 46: Nhầm Người Rồi

Trong nháy mắt, Lương Cẩu Nhi nhoài lên lưng Lương Miêu Nhi, tùy ý dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp chuôi đao rồi nhẹ nhàng rút lên.

Keng, trường đao ra khỏi vỏ.

Ánh đao mãnh liệt chém về phía Lâm Triều Thanh, mọi người ở đây còn chưa kịp phản ứng thì đao đã vào vỏ.

Răng rắc, chiếc nón trúc trên đầu Lâm Triều Thanh bị chém làm hai mảnh rơi xuống đất, để luôn khuôn mặt cương nghị với góc cạnh rõ ràng. Nhát đao ấy thần kỳ vô cùng, đao khí chém rách nón tre xong thì ngừng, khuôn mặt của Lâm Triều Thanh không hề có một vết thương nào.

nc cho ra chỉ mph đgn cno là yl thuật Đi áphp mặt.” “Bản nhNi, anuq ta bẽ thì ac tứ mt là
oe,ht Đui xa. đi aưhc
ưru việc !hitô ôi,ht Di ri, tc uống xong tiếp
ngnh cảm ì?g mc iur tR rõ êiut àngr ngơưi hc đang thấy tìm chờ ngươi Sao aym iác ta nă knghô knhôg cứ như cuộc .htế ,uđ
Trần óin: hcíT
ôHm ctú khó nay x ưngiơ, .iđ không
nêb nhẹn hn.gô rtoe hnn tay hn dáng hnc gànn cưtr mà iKu ac, nnhha sầm ưgni thanh mt, Th đoản tđ ngđ lên đoa
rtng Ty việc thêm nhgà các phải pĐi bước gián là tếin iđp qanu ,uđ tb mt ếcth. vị “Mật
“Ngươi b hắn Đ tưhgnơ at à? hnikêg h.co
cứ đnế ihp at àm yuh bắt lại ưuL il bn nơ!ưig hgCn gõn chỉ thế as,o l,i đã iph ta óin émhc ti ixn đây gia, các uĐ Y s uống h.án ngH rượu, xin Lâm ta h
không ô.iht Tahh,n aV vi mi thưngơ iuTr as,o áhđn Lâm nh
pnhòg đu?â “Thư
pnh àl tm đôi ca vận thực aym khi, ũncg óC đ.y cl
ìg “Tiểu ngươi làm này hắn kghnêi nam, àl Đnế tử rồi!”
!e đ chưa mà… uống aT
,aiv :inó ícTh av Dương kniêgh ânV vừa nTr rtên nh chạy
tài cthú nà!o hnCg tình
này, lúc lên ôh ngếit vang hT:íc Đgnú gnb ac pòghn grnot Trn
ôXng vào, bt uln phản ếgit kháng, ai .it
n,hpòg lại t,đ trước! ri từng th vào ném trên ưmn xgu,n ch csáh gà,oni im úcl loa hắn áig sáng ph náh nugx lấy t uaq tnrgă iđ thư bên shcá nh uqyn Tchí huC quyển nưh gign Trần xem tl nnhg một màl
không an! ngkôh ir gn!u ơgniư boa ugn ũcgn ,h Nơigư được “Ta ngu ãđ nhiuê
ũiM oas tth đi cưđ hngcú đám tìm àm cũng Chủ .htế tínhh uâđ yđ, hnHì ac ta nđế yT ingư
Ch Ty Mt nhìn Điệp yT il phải: hnìH pih, bên nnhì iuM rồi bnê Lngươ Nih
tm ngas ìnnh yT Cu nh.aTh rồi li heon Mật rTui ónhm iNh pĐi ógn âLm ơngLư
inêm tcrư ìth ca bị ícTh ygi nrT émn xuống: gnpoh đ một th dán mi dinh Vnâ Dương đến
Thanh Cu phát Nhi: utq ngựa vai Triều lên mt ior ưnơgL ngvu Lâm
ht:m ức thì Miêu uất gLnơư Nih
mt sgưnơ cụm Kiểu đâm rút iuch đi hrcá đường, óc ra sửa thình y bên t,g hT n niơ iHa yga ra hnư hlnì ađo .ngiào sp nđo đne đu dường
hiếp gàn,n li nh stá Triều itpế gnt ngnhư hTế lơ ahThn ca ép làm uy mâL ct bước:
Th iuK hĩnt hìbn nó:i
suy nch chp, ra mọi av c b mạch C đu diễn ph đt người im tt tượng nghĩ. cắt hpngă dãy
ninê hásc iđ hpnòg từ nyqu Thiếu ayt tm r,a .cnu gtnro nrgot nh
ám.u ra phun hcy li gnaĐ nh thì
“Ca, nhm ir người chém
màu qua cs chán ca ònvg b ika igy đẩy ln rTn Tích êln son niêm ngg cửa trong: ych và ctrư hắn ác non anhhn hòn ogp,nh ra, đi vào ao
tiơ đao từng ht đoa mình. nrtog ra áo útr đu,i Trong lớp nhaTh ndih cm tng bước v ta ita trước, ar bưc t ébn cs người đnế ngrtư urTi l igàon, lẽo mc sáng rgnù kếinh lạnh tưgnr chút tm, itêu Lâm píah
H?
hn lù ùl urTi nrêt hanhT gưln ùnlg âLm tb ngồi động, óin: ng,a lạnh
nơgDư Vnâ ngờ: hngi
một bên. ăln s tht uC Nhi ơgưnL xgno, Nói ansg
nhẫn bây nến cũng mình hơi gin, áig giơ ra trong ca t ògin ct giống thy ngb nđg cm s.chá như th gi lấy nh ếnđ gưhnn ngsá h,ícT i,nơ lnê Hn tia lửa iso nh.n trong thắp gphnò, gnc nTr ươDng v gònl thư lấy nsgá ch ngn trong nVâ
àv nũgc â,uh Ty ăsn cúngh “Thì bể mà, ,ri hcó iud Chủ sai hâu tinếg đến có rti s,ăn ac ânch thính diều ta thể cóh tnr dù bọn gcó at gntư mũi ca Hình ghncú tóm ni àl có ư.đc yat àl h
ênl tóc vẻ m Cu nhđ mrtâ nh Nih độn ùgdn iúb iuv đ:u Lương
mTì r!i được
vi a,gn ngoài h êny gĐan lúc áo nb yht enhg ang gdn đã gếtni tsá Ty vó ac, Hnhì rồi! iếgtn vào ma ơti sắp nuhy,c hC inó
chó nLgơư m hìnn ai.” to mắt mex của ra Nhi, at Cu nươgi
Ch chân Ty đây iđu ếđn ,lnê inơ thoe sắp hHnì ,ynà Chnhí nhahn ri! nhnha aty
tìh th “Có ttuh pih nôhgk im iếtb cỏn onc àl ri được.” hpáp hip
Vân :ión Dương
mt gntur sẫm ac hmnã đó ánh chm vẫn ưnh đ nl h, nào niên thương màu ấy. ungl vết oàv t àđn uKi ra ếvt có mch đngư nràt ulnô hT, l sức ocn oca ưdng nình thương ưNig at nh một nmh của kỳ nrtê ưnh mt n nôg
lăn ạ!” “Vâng, nagy vâng, đyâ vâng,
nđế rcưt óđ, àhon tn, êuMi gyaN uC từ nrtê Lâm ,gxnu hnn của Nhi nưlg nh ln :nói aus nga nhảy Nhi gnLươ Th,hnà gơnLư ưci uTri
“Á!”
hT :gnc uKi hink
nói Ngư ngũ vào: nLog vi gànN đội V xông nagđ
trong gcnù!
uKi Thố náo giận
hTnha Turi hìnn Lâm ggnn đầu nêl đi dn.i ípah về
đgn dy, uđa Mười Nhi thúc ,etoh iv Ngư đuổi lòng my gnươL ig ohc Cẩu lảo yhc li Logn Lương mi ođ iNh Miêu by ngựa l,m V bi phủi h:n
uC nươLg hNi
nc cnơ gì gni uch nđg pih ac nb họ?” a,C
gnhe đường! ãđ nga alo nếtgi h hnnha xa tyh gnđ trên óv T bọn
cưi: Lâm ahTnh iuTr
có im nuyg tnghô av hóa tài hNi ta nãy Mêui mihn ơc! ,à một giải kôgnh, nthì
ndi ph bógn Lúc .an Kui này, àv hcíT nVâ nTr ocn đuâ ,ưgnơD iđ òcn dáng Th