Logo
Chương 41: Nội Tướng

Trần Tích đang suy nghĩ thì Vân Dương lại ho ra một búng máu nữa:

“Tiểu tử, tối hôm nay ngươi mà không tìm ra được chứng cứ khép tội con cháu Lưu gia thì sợ rằng chúng ta phải chết chung đấy.”

Trần Tích nói:

“Thì ra sở dĩ ngươi nói tối nay nhất định phải tìm ra chứng cứ là bởi vì sợ bị ‘Chủ Hình Ty’ hỏi tội, ta còn cho bằng Mật Điệp Ty các ngươi mới là lợi hại nhất chứ.”

ế:gh mỏi mt gươnD uxng ngồi Vân
Bn họ nmu àlm ìg?
hTíc :nói rnT
mhêt nó V btiế ch ytu h Tư hnmì tìh áhp tức óc mật hơn nâQu mt th ìhnT hmn ãm có nit tt dmá ,khc rognt ònvg ghnưn gkhnô. khắc óC đề, một làm ikh aùb ta ac vấn óc .àm l,i óđ gii gnhkô cch
,ành aĩgNh nhìn lại, mnu có Ta n csáh nh mlà Quyển my như thừa, nnhâ trả tay chác céph hnnưg àgoin hn đoán, énl tình nô onxg l áo.b ìg? tm sao rutny ioga àgion, suy Naghĩ bên haưc mười mi mặt uôin mà trong kp hépc t Thành huC vừa lút mht chuyển lại schá uig sách rnotg iđ. hn là im này êm,il tr ta hcí cb Thành nmư thanh íb schá lần cshá ynuh óc và Cuh tc
trước ihk luôn phát tìm kiểm y tc ngươi nhma il mi gkhnô ,ir aso àyn iếpt nham Ln gìn giữ tưcr khác?” s inh nói itnê, tra sống àm ươnig này ra hásc đ gmn ar vì mi ãđ ikếm
,d ưg,nt ođ lên íhpa yhc ảnh nó v tm Bì ơưit k inh ciư đông. nsg lảo nhảy về li, lên
có Qunâ trướng àgny Ty, bn àhn u,đi óc đ óc điều ipĐ ùdng bn với iưd đều tt àlm đu yàng bn thì òcn hC àgny cvi norgt ìTnh yT Mt lĩnh rta họ đu c ta gì.” người ni ngt,ư àyng
gônkh? ig yâb niơưg “Vậy nm nhc
ac ngn iGgn Kiểu Thố nghe :uĩtr
lửa ầm ưnDơg v nhìn iGa rTn hcTí pch ánh :l k vi Vnâ aly ếgint đ,gn trong cnh ĩ, tm iưgn
“Đóng ta giơ chạy giơ gậy đông ptáh inh đcu ml! đang Lưu nưđg cửa! về êTrn đây, gia đnế
quyn sách tnrog nà.y óC năm im ahi l hnam
e ơigưn nữa hitô. nòc gnr khắc một g,i Byâ ch
htái ưuL lão chết rồi.” gia
giải đòi phải lời hthcí ,vy lý! một nđh nhất ph Đgún
áđm nuq nt,i mát đi, rct ng Bt lợi hniên giá Ch rtgưn yT vũ ri. ihp y inó gnơđư lý nhìH hại hngi
yht .Chú àl hpn T Một đó chữ chương nuyq hưT tám iV hCu Thành viết chép, t yqun rgnto .nh đu Cú ac “Hai hNĩag nChhí nmhì ươnChg hKin ta tng iaH này trong
agyn my ưcha Chu được được chết. gnd il ên,l ph đưc như ưgin ng,n ếxp oàv dn ,yđ hgế ànb ãđ gnt miư gngi áci quét ngồi uđâ âđy
gươDn k kinh ,gcn ,Th nói: hn ìnnh ânV cc uKi
cvi cn hcíT g,inư đi tm tươi ch điểm tập rnT âVn mắt. ra bèn phòng ámu ir trung hn ly ngón ra thấy Dương ,chính kgnôh khỏi ly hn mt làm trỏ, ưhn
đó, hn Tối mhô tya, acưh ônlu nigg niếgm ưnhgn hắn hnư gtn orgnt ac onhg ytu chua loạn, hkgôn lá nTr pnhè ngl. buông s tẩy bài hiã nm Thcí
uKi i:nó Thố
hi:ênn cng nâV ưDgnơ
m B rồi.”
nGgi nâV Dương :nlgù lnh
Cếht n. canh agi đang t trước ti mt hiện hnp ig ri, inưg Lưu ùcng
:ôh gntiế người lớn
ãđ Luư Mật ‘hành gưrnt gdnư nb cíht l inưg hỗn Đpi giấu cúl diư ấy.” at ,ir họ n mt quan’ giết loạn, ếcth áđm b rgnot Hai óc óc trong niu gai
ngotr hpnòg đến rnT cTíh Cuh hp: iđ cnhhí tngh
:óin giọng Th Trong uKi nđha hògpn,
hnnì auyq nVâ rTn uđ agsn ,snâ ưDơgn đứng trong cí:hT
đi uxi àig ngrà sao đổ icá lại bnh đu il uáq y at cgnúh ,cưđ õr thể a?t! chuyện ynà xo crtáh m,t má m hóc gôn gCnhú lnê óc oas yếu ta tt
n:ói tm hnơ tưgn tm chíT áhsc unqy Trần ch trăm oàv
hai àl đưc. a,n “Còn chắc tiếng
hp ãol ac r?!i ac thái cTh,í đi ông y tuht ếhtc ri kém uưL ưs ngơiư iga ta Trần pih cgnh uá!q à,
sách iág ếht ênn ế.ibn Vci nên ấn ni bị aco, pcéh hscá no,đ trở ph nưm đọc àv iag glũn cásh tếh
il nH gcùn yht Tích chính, gnhòp cuối nTr qnyu á:hsc chọn ra tr iah
xe. Tích shcá tgn anhnh nTr túr shcá, crưt nđg gái ra chóng uyqn lt
hia Vnâ mặt: iơg Dnơgư tya xao
bước dn ngựa xong, ânhc li dập, áqu gia Lưu tinếg navg bên nói Va inưg giếtn quá annhh, ngoài đến gấp! ênl
,cđ tmr là cùng cắp. ăn hct lưu v chép, shác iht iđ bán, osa thường hCác mượn iv thấy này uam tuynr
ơns lạnh. giữa hntah tr,cư mâ đến xuống ginư phủ, ra, ưrct y kèn ac mạnh hny gan Chu êmđ n iưgn khiến tk đi đẩy at h khuya ons cgn navg ânV nhcá ngưDơ lnê aiH nl
gnv. ta hiện táph Cuh angi, thời ccư igơưn lúc ngv ngươi, ta áic gKôhn àov Nói tiền ra đt hp nhiều rcưt giơnư yh iđ, đừng htt ?ìg khiến có
nm iếuht tiền. không đây, Nhưng Chu gĩNha nv đ nhàTh
áchc nìbh cíTh mt rTn .tnĩh óin
htế “Sách Tnàhh đ được Cuh dn âu?đ Nghĩa thu ca
tiếng tM piĐ mt ohc gnb Chu trong ngựa, ngẩng p:h nói tM iha hT vào yht ưnig ra ngioà ym âyd nyh iKu ógchn vang đu Đpi nogià vó hìt đưa xong, nd ych nCò ph hnnì nhanh lên a,ng nêb imư rồi nàng xgnu hưac cương
:iqáu nrT ìnnh Dương v cTíh Vân mt với kỳ
at ngục, iut lão hgcn hếink hip một iga ac il cíhth , gia lý!” chết tb gbn chúgn định iòđ ãd nb áhit môh thn úhgcn c rt ,h ph họ gii nay nb tc nB ânnh ãhm at Luư vào hại cho h nhôkg
hncúg ácsh ac gnig in nhìn il ua:hn th yl gons nVâ xem, dnug Dơngư mc hty
Tt tihếu đều đy,â cả .oàn quyển hkngô