Logo
Chương 38: Khi Nào Đi?

“Nhưng các ngươi không ngờ được rằng lão thái gia của Lưu gia lại bị chọc tức đến mức ngã bệnh, nếu ông ấy không xảy ra chuyện thì bắt mấy con cháu của Lưu gia bị cũng chẳng sao, đúng không?”

Vân Dương

“Có ai đoán được ông lão ấy mệnh mỏng như giấy? Bây giờ Kiểu Thố vẫn còn đang ở Lưu gia kéo dài thời gian, bọn ta phải tìm được bằng chứng.”

Trần Tích hỏi:

phủ hhaTn èPhn ta ra. Chu rgton Nghĩa tìm hauc do
“Gì?”
Tích ni:ó rnT
Vân mắt lê.n ságn Hai nưDơg
ámd điều ta à? gNơưi vi bnà ikn
c.đư ola at Ngươi dĩ là c ihn ươDgn đại ra đỡ, tùh Thố đgná gnhưn int oic đu nnh không at tay iênv nhân, việc nnê ơginư iúgp Kiểu yl thế nya nv lý aqun ip.h h,kó cvá gì oàv ra như àut, đến nhân ta, đưc “Vân irơ bốc linê bến ynà việc im và lmà
nói: Dgơưn ngi tc âVn
ac íchT Trần hn y hkugn h:n thở quán đ ca
nTr :hi Tích
Ch đ.ã lát tm
nh Vân đgn vào nnìh cửa Tíhc thgn Trần đỡ bỗng nưgDơ: ghnt tm d,y mt aih knugh
âVn Dngươ
ưngtr nhgn vào hc đ!cư được tiện nhất, Điệp Giám, Đip thn ngiư in in Mt yT iNươg hđn phải dưới Ch nâht Lễ oáb ưntg áco lên tra không cơ hđn at yT ivc ir od làm tự Hìhn nghĩ mật quyền tyuếq cl yT Ty tnh tM chká iđ đích ab thì anh tmh ,à mun ,gtưn là nmô
gây mihn lmâ lớn. Hin ar ah vụ a,ny nghưn trọng b nb aiog họ il nưgi aqun thời cho hai
,hcíhn ch chún nh cút: không Tnr gngi nghiêm Tích iv cùng ih
quả... h nôthg iig nB nòc igưn ưnig mt minh. hu quyết Cn iúpg
Cái gì?!”
ngôkh thẳng tiu tìm uNế thi không ếđn imđ ta cm một nếđ hìt ưDgơn vô căng danh Vân đây nnâh là ta được, phải knhgô y.àn gôkhn tốt thế k vào đại s
...
Tích nTr :óni
hTíc :inó Tnr
k th lc năng bắt thể người Dương íb nhi dứt àv gitế ohk.tá ghôkn átri il nhTàh n lại phản nVâ hN,gaĩ iuK ra ipđ, nđo Chu cc hT Hmô ágni
xoay ơnDgư ir Tây, nh an unqá, dưi l,i nnhì cbư, gunx y rntg Tích ri nTr người hná :ginm ngđ chiếu đứng ph cười An gdn trong nVâ
Trn Tích nói:
ygan ?ig yâb iĐ
gì “Ta đcư có lợi n?hgôk
.óc Ty ênnhi Mật àl piĐ Tất bt igná th piđ không? coa
làm nhơ bọn hai âml iKu ca Vân ,Th na nuêych ivc Sát hgNưn bị Dương ơhn. tb giống ng..gi. đui nưh nigá tih àl igưn ônm nưgDơ và họ óni, ếnđ ntg h gnkôh iv th i,pđ gniư áchc hpnog Thành, cL Vân
loa không Cnôg .ln ynà
ìth hoc giúp xúc gây iv s có nhiều tmhá at imkế cCh il la,o ấy tm sau ókh ư.đc nVâ chn s mật nơi at đại tiếp oàn ươngi ncôg ,loa àny công ơgDnư ơn,h sao thám ngươi ânnh d ơin
?à đcư “Không
hpi àm thì Da ynà đâu cho gkôhn ngươi ưcđ? gnr hucny àov nhkôg ingơư
il. ngược gưnDơ ih Vnâ
cưgn Vân gDưnơ ih :il
ìg áci ưNiơg ì?g muốn
sát mt rõ. tay ưdi châm hắn thận cười, cếich th voà nêl ncg nmh nhá cắm mỉm phất mi như Tích, ngân inết thy châm bước, ânV ngân nrT iph quna vài nc tu,âr lông Dương rntgă
rưct nxgo nôhkg d óin lần ,óni qu gươni ohC s khó đâu.” ta nổi gây ngươi cần ta gơưin kiến tìh uh iv bằng nnh thừa à? aT chuyện ta giúp nhkgô ohc iưl iương khi nhg ìht knôhg không ngươi icv uốn đ yb
hnp hC Trần hưn nh kỳ, gân cực cơn ng nêl cng ányh qáu in nrotg ,mt chTí c cs ađu h,nax đn đau.
ìhnng c.b ưlgn iah “Hai
đòi tiên” không lộ icá ĩd hắn áci hngnư ìg phải hki Vn một mà quny thì đó hđn lc đòi muốn đã. đ ý được ìnhm của nkôhg bại trước, thật,
Trn Tích nói tiếp:
cch qanu .Ty ta trong num pĐi yQnu Mt ,lc
Vân hone Dương tm:
An hík cv .nyà hp ulgn khổng ép ,âTy hưn niggá hku đè l ngxu trgon mâ áp Giống mi thanh tm
ac ngoài bước lập ra Dngươ đi tức: nâV gayn cb qua
cTíh Trần cl cgnũ :đu
?
ig Ty nhà mt b uhni mật iHn xét được khám ith àm Tìhn Dương pi,đ của cưđ ôgknh, s gn cgnô kmi tibế Ty páh đng htư Vân trong iđ hàn Cảnh rt nânh này trước Mt lgùn là gh,ôKn b àl nit aĩgN,h tch Quân chừng À tưh áchc bt nb chưa .h cũng tm ngùd viết. atr tós ơnưhPg lại piĐ triều ãđ Thành yâđ phải .tc ta... àm tra óst lượt, uth ta nl bắt này, od gáin không igi óni ohch aol trong hCu ácch
ngt tờ. như ngl hôKgn iang
Dương uđ. lc nVâ
ákc.h cò ahưc ig aob cả yT nưgi Điệp mc èk “Mật vi nb ta
mưiơ tếh hai việc àm ngưiơ đã iưgNơ ba còn áus m h, hôit ta ưingơ hoc nghìn óc mnă xong htế Ngươi chtế mxe xnêi đòi mà vn cđư mỗi của như bc miệng óc ch an ếbti htì ưgnl ?iah! av ta cũgn ngb vớ kgnôh nkôg!h lc
Vân vò gDơưn :uđ
tếh! và at thấy ohc ưđc, “Đúng có thể ...Th ni ưgnt này Lần uKi
nti. hếT num ta
lao giúp yht “Ngươi óc à? kiếm mc công ta ht ngơưi
oab muốn ?niuêh ưNơig
nươDg ânV nhắc tm lát: âcn
cth lại. Trần cếli nH cái, mt hgkn hcTí
hn này mới tâm! Trần ếnhki một nói íThc s ,ih một hôti tth quan ch cuâ óc
ưnơgD ol: nlh ingG nên ca Vân dần tr
hàop Vnâ cần quan nưgơD nhẹ nTr íhcT hm:õn thấy không ht chc htì
ôkhng hôkgn phi ư.cđ at thì vy, “Đúng
bi ơpưgnh tếh hánt gnig sc uđi nTr ngkhô vi hèn Tcíh qynu mún đối tỏ óin hkúm thành: nh h,ết ra câhn
.l phi Lunô óc iong
iKh àon đ?i