Logo
Chương 31: Bôi Thuốc

Hắn nhìn mèo đen:

“Ta bôi thuốc cầm máu cho ngươi, không được cào ta đâu đấy nhé.”

Nhưng mà hắn ngạc nhiên phát hiện ra, khi mình bôi bột lên miệng vết thương của con mèo, nó thật sự không né tránh, như biết điều này tốt cho mình.

Con mèo đen giống như một pho tượng con con, tầm mắt của nó di chuyển theo bóng dáng của Trần Tích, cuối cùng thân thể sẵn sàng xù lông bất cứ lúc nào cũng dần dần thả lỏng.

Ch mm èo,m của xong noc rgn pl Trần cưi tc ếvt x rỡ: ơngưth ýl cíTh tgn
này, ươgni ta etho ynà aus luư là quán nnăg y agnig iđ có iđ lực h ta n?hé iđ khi lc yHa
vào điô ,g yuq gđn: at nnhì mt măch vào lửa lya Hn chăm gnn
cá âVn vờn âQnu Tích iL uahnq dạo óc và ôhkng thân ogHnà Lc do về mlà Táo hnaĩg. invê lễ vứt ôn “Ô nên ,b ànThh chứng Thành, m,i mi tinh thủy hôngk màl âym cnhg dùng mt any nơ àhn, atyh ôk,h đen,
mặt mình, rc cưtr lẩm mb hnc nhìn Tích nTr rỡ ưtgn
ac tm p,r hti ,rta tí nhiều tr hcv đ imk Lông mèo gtn gian. rậm enđ tốn ihp ra aoh
dị là phải không…” lp hơi Có
at tr nhiệm là Bc đi, uâCh rntgo btếi ca sao mình kghôn lẻ iv ,ngr hắn aĩnhg trách inênh này…” thành cB Têiu il đâu, một osa, Cư Lý học igi ínch it gsn s âhCu iol ntg ta bốn Cư haTnh ý ưngi mươi sống at đồ, ta tm àl uch đt cuc nói ếth trời óc ì.g aưđ
ud bằng theo lời s t uhi ngòl gneh ta, thì in đi tht yv Nếu ìhnm yat iưngơ ta iđ. nió,
ih Bng niếgt lnê đó êinnh ai
iv rTn nió êginmh giọng chTí :cút
im gnơ nnìh đầu ciú Tchí rnT lng mt mới âul ir ó:in cúl ,oèm hn ngẩn
ngnh aòh gyNa ôgknh lấp ùd khí. có tự cháy, la sáng nv usa ita trong nhlá cb yig hnhàt mi óđ, ngkhô
hnà ghni gnnă hct Trần đơn tm ar, thời hngcu v t uqy hàng khấn lông ly ngoc yl im x:ưa bút t t viết viết của uhtc iàb ngdù íhTc năv để ygi mèo
tm ghkôn khi uyhnc bí cho hc ng đau, int, mật hn ưdi ahgon thể sya đáy tưởng, óc thế đnế ngxu âđu con nghe. ôcnh k omè ùncg ovà tin t những gnđ một ũgcn hn mang thể ch íchT ángđ và ai gl,òn khôgn ai iig lải hắn iuc hắn có đ nhgôk nhải nTr để này,
uđ nđe sang nhìn Thíc uyqa t t Trn mèo
gngi yht này cũng hiơ óin như mình iv úci thế e:nđ ưic, Dường htế bun cảm hắn htnâ nhỏ đu bản nh mèo
tr c tay o.àn để Trần ,luâ im xê óđ dhc ynê hnôkg cTíh gnl chút
hngt uêy c. hpi thương iưgơn Ta gì ngươi, ăn ihp Bi ưgnđ ươvgn kgônh đưgn Tnĩh yv mi nuôi thương nnê c bánh gni gđún là nh hngkô cái rt ggn, Dung tm meo gưnd thế hoc nuXâ ngươi nũcg n,tgr och mèo gôhnk? nkhôg do vì bi áđhn gơinư bao tiếb th,t hgônk o,náđ
“Đã oxn!g
cth “Không có iph ư,đc tg!nr ihgn grnta
ếTh hbnì hknôg thgnư gii quả yàn nniêh
uitếh neđ mời. in asu nnìh iyg ênl ca moè mnóg chần gTnro đó cuối mt chu ón lát, thật lnê mc chấm ch iơg hná ,innê tvu s cùng as,
mhô hc ,ri ônkhg nào ũcgn at vt ưign giưn gmno nhạt ,nd y, giới ếth tàn cuối bui ph có hôn nói trên ar ưNhgn hiK ngày đấy. engh útch ch hki gonàh ta mgon htt dơngư b như còn chút yht được c mc b. ta at hnà, uíx mt nv hán mhnì Thôi
noc m,oè ca Tích gnmó lâu hỏi: hắn mãi nho hn Trần người rồi tuv im ngẩn nhìn lôgn
kôghn cunh đối ir. bị tội ,ir hcí người, hcu ir chẩn hik ngr Thanh nvi còn sẽ mình hnb ếtgi n,Sơ b cthế mht tr sau no,àt hưNgn gùdn ùht Ta là kết cưđ giy áob chết. tt htn nv ếitg bệnh đ ô,hit táhot còn mtâ ánođ làm .ếcth qu cho cúL thì sẵn phương ta
im n.h bàn àov xong ptáh con lòng đen nhỏ uđ hni ngủ hắn ,ri tay mèo nho đã mèo ta óNi
ch iv gniươ nói “Ta hi.tô th óc
ìhbn ?ơc Kghôn tghưn âuđ
dựa một lói, le áhn ấm người mèo bên ,nhua mt Trong áp. àv nnế ynê bình
enđ nhìn hắn. nlg Mèo êny
ac nhé, tt ta trng gưnơi lảm hơn Cm hmn enhg đã rồi!” âtm at ơn
iv v nhnì khó nh èoM hiểu. enđ
btú mực ént mc oxng lấy hn chu n,cgù cui vếit hnnì đen: sa omè hKi