Logo
Chương 263: Chỉ xem náo nhiệt (2)

Ô Vân nói: “Cái này ta biết!”

“Ồ?”

Ô Vân giải thích: “Trần Tích nói Kim Trư đa nghi, nó muốn tìm một ‘bằng chứng không phải gián điệp của Cảnh triều’ cho mình, mà người chứng tốt nhất, chính là nguyên chưởng quỹ của Bách Lộc Các.”

Diêu lão đầu im lặng.

Lc rTn nâht Tích qu của có Nguyên phận gnchư iếtb. htc cBhá nH sự biết n?hôkg áCc không ac
rưT Kim im gì nữa. hỏi không ln,g
trả pih. “Không hcTí il: rTn
thì nKôgh ?sao
gia phi coh Lưu đã gưiơn ôgnk.h iyg gửi t óC
hC đã.
hícT Ngay sau mc đ,ó tyh gn nbu ế.đn Tnr p
...
thẩm nnh là khuyên k nghi suy êK an. híp óđ lại tên ìmhn của Mộng kim ca Nơưig ngươi kôhgn gĩhn int chỉnh i?r tiu xác nnê hắn triều ah,ưc l,i àny tử tíhn đpi ótc Ta nCh lần ta ãlgn ãđ gián gđn ãđ đã một chế rồi, nl phải vấn mai: đa
cếh ,mơ trước pih đã giấc óC hôgkn nnê ?nhôgk vì ngM an nl nkhg s cđư igi mhnì b
vấn ìg “Được tmh Kim hôgnk để Trư nòc ón:i ,ri .an
ovà uđ dựa icư lão khy Loã ghônk ìg vn chuyện quản puh giúp Duiê ca những aT in:ó nh! cái v đ hmèt ?hn
nưig b Nói đy xong, tm ,ý íchT n đi đó lên sau auqy ê.đ hnnì ácch rTn nh
Kim hty ám khác? Nhưng ai ngd tình eghn đã :hi ơ,m gci ngig bnê ln nhiên trước “Ngươi s khí của Hay có ưTr đt ta ngoài h?gkôn là n tbếi hỏa nigư đ nói sát
mày: Tnr huín i?A íchT
Trần tc vy hưn nuhi ácu hgônK cíT!h na, Trư nqau htm kỉnh vn ếipt nió: Kmi tâm
a,t đến ?gì t nội tìh ngih :nói àl chưa tưgn im mắt, icư c gôhnk ta iđ hnân hơn lợi mở in g,n nlh ginơư từ int cũng nghi c từng sao?” ta, nơưgi còn Ngay đến, ý gnM il at Kê im iđ gn ếuN hại hnnâ đng tướng
nhớ ht hnt lúc lần đnhá hắn nl ưnh này ìmnh il yv, Trần cũng chỉ rctư cc,ư th. này ãđ óc óc Tíhc
nTr hícT hty êihnn tđ tm iđ không cnă l: bản nyà nht nh írt. kỳ cảm lần
gtnư púgi s ànig “Ta cnò ..n.h nrg
.ibết chTí tr ghôKn l:i Trần
pgònh Tích lại uhC ca ơm ,h v gTnor rTn p.h thư ơnc trở
âm igNươ giấc của gntro nutry nđg bầu phải nhgù àl đến: thanh ynxuê ipđ hnC mt urit hưn qau rit ngiá ôkgh?n ôunghc Ngya mơ yàn,
v iàh iđ,p at òngl l iĐ ión ghni mày mi gayn lên ng tội Kim gũnc ta Tnr íunh iph nigà Chẳng nói: ágin òcn ưT hnôkg hCn c ta? os?a đổ íThc Tào ,ưTr nyà đu nhnâ triều iph
hoc tth ctó ngươi s.ch nth vn cht ếnu lọn Mộng mKi nôkhg Kê al, ànVg icư hìt nhgc mt đ s gì, minh không s ct tgonr aưđ nói: Trư đ
e gnưnh “Trần đa ôkhng Diêu nghi ntáo có yđ, gncũ mức tục c ht đi.” tiếp tính giỏi đầu loã Trư icư cưđ đến nó:i íTch ngờ exm à,no Kmi rằng
cổ ayt hPt ar: iuhc miK châu mTh ưrT !nv phải bo thông áoht il tm
đã ohc iag uưL ơNiưg t giấy ai ôhnk.g tbếi, ig có
qu, ưđc mất. s ưngch mbá nbg gnêyun ca âyđ ícTh chy nhKôg hrcát oeth iul là hpi mnìh ngũc Trần gnm hncg
Đúgn nchg bgn Cảnh ôhgk?n àl gnái rurTi?nt ơnh ncò âuQn của hcp oTà ,yv Tư ytuthế Tình phi àon ritu sức óc điệp yT Có. một Tích Cnh ca
Ô “Sư ih: st sửng s oán nVâ inht ,ph ?sao ihtô ch xem htt
i.hp “Không
Kim v ir rồi.” uâl gln nói: mi vt tm ,ưĐc ưTr lúc
bếni áhn li thế phủ biến, ,hyc tan al nêhin ncư hnìn tđ iig ca chp mất, íhap ax. mơ hyt Lc chờn huC Tnr thấy gintế dần nghe cíhT sông dn iGc
gns Đ cmó hết vgnò đồ Kê ra sao? ic của nqáu, gàNy hc vn ôkgnh ov mnu thẩm na Mộng một y ig?onà nói: il
unm ,bi .l hngPo về bỏ v aKih ukh apíh Hắn ta hĐn hpi nôhkg ngăn âsn hát, yth iH “Được s hp gnd hi hgnưn ta mt đứng nhìn trở Vân ht ,hnmì nói: hc dy goxn hp Sơn, chm phương h?c ãir ri, ban óc yNàg nói hiaK hôgnk Mng nghe ih rồi Kê, gcũn yTâ ir, nb thá đi Phong ehto nđế ch ìnnh
sáu th nh ngọn ếting, ơc òl tm mươi ongrt m gùbn lửa aih hc.yá
nữa, chú híTc óct v ùngd Mgn ln rTn .àov nut phù ca phù igó
chưởng Trư mKi yàn iđ oSa cưđ chứ? êK, li Lúc đngá gynnêu usa koahhn ơignư ny,à ca hnôkg yà,N auhqn ?đy ht iđ yta ôgknh li có iph quỹ: lưng, nti gci ngM ơm
cho oda iNó x,gon aưđ hắn noc Tnr h.íTc găm
Đpi là ,ln bắt chán vẻ ũr ikhhn ,uâđ Đi ,vy !uqá mặt yđâ! một :óni điệp htn bc ac hntưg gàrn ingá “Mật ôcng như núgch ola nv cấp ưcđ gnM yT to Kê at Tào soa ưT còn cưđ rõ aưch
mơ ,l ết Trần gnv hc nb có ncă gànr gkhôn ôv gnm, ac chuyện nhưng uáq kinh hy nh ynà này. ilu giấc cùng ãđ n,cg hắn mi uhycn thể hcu k ngr nghĩ s íThc vốn ucb htc thế ,là glnò norgT nc
sông, ôsn,g Trư uic ly nhận thuyền, Thiên lcú lhn cắt Kmi b gmă têrn iaG tm mũi ngùl gnùc lọn Trần Tích đi ,âul đứng nhìn ãM ocn tm ct.ó aod mt
hpc uLư nay it n.ghôk “Ngươi sẽ kích gia biết,
nmhì hn õr vấn, nkhôg ũgnc nhớ iph Trn đnag àl nl hnmì !yv tcrư b nH ,Thcí như tmh ràng
đã hóc đó này, Mgn “Tiểu thư vn gnưiơ được ghn mi ,hp tử, úcl huC ct từ êK Đnế t àvo v ngòph iđ ac i?á :hi ưu ưcb gặp hnân mà hút
nhgcú ta r,i .ihtô icư cây xa, gnbó về noá Ô lui iêuD goxn ũncg Diư đu ân:V xoa đu hàn haíp lão nhiệt “Xem
biết.” ôKghn
hKgôn tb.ếi
ciá ct một st: sng hánc vn àl gặp s không kẻ óc,h hTt ếb,it Mng ht.t cngũ yv êK
...