Logo
Chương 26: Mèo Đen Nhỏ

Vân phi điềm đạm nói:

“May mà muội muội đã tìm ra nguồn gốc của chất độc, bằng không cứ tiếp tục dùng cái cốc ấy uống nước thì nguy hiểm lắm. Ơ, ta nhớ cốc là do người nhà mẹ đẻ muội muội tặng mà? Đợt lễ tế mùa xuân mở tiệc chiêu đãi khách khứa, muội muội còn cố ý mang ra cho phu nhân nhà Lưu tử tước thưởng thức.”

Sắc mặt của Tĩnh phi hơi thay đổi.

Trong bầu không khí lạ lùng của Vãn Tinh Uyển, Trần Tích không dám nói câu nào, hắn chỉ có thể cúi đầu, lặng lẽ liếc mắt quan sát hoàn cảnh xung quanh.

.t Cm ơn t
Trần Vn,âg Tích.”
“Phu nhân, núchg ơgni ta nghỉ nên ũcng đi ithô.
thuật ưs thật.” Hoà meX Lc hp của ra cáx níhhc
đna nhanh rTn cách bn.ăg cốt trên ngưxơ khí ra nưh otrgn gđnó từ ncóhg ơnh giưn bi điên cm hìnm Tích m,t niđ cuồng, thấy thể yhná àotn gp hmô ilt thịt lan hnl hnãm ugLn hc ámu b tm qua đều
mhc hcTí thể ânht Trần đi m,i êl v mt ua.s kéo ãir sân
nh ,đpá nưh mỉm ũgcn không hi hy.t âcu cười trả knôgh mád Tchí il nghe hônkg Trần hc coi này,
Quá .thm
hàon nói đi, ưci rt phi mỉm vi nâV mt ginư han xoay uit:
như tír imh tượng Mã hcx ych phổ nuế tih đại. xưa s uàt inhm cs nđg ếitb úlc thì vong hắn hnưg con c ca cah ntg đó bi rTnê La s hhnì đc dụng c gđn nh ind gatnr uih t Kinh, thời xnìh đu câu cngô kể ngộ ahc yàgn đi chì, Bắc hìc cưđ negh hc,ì ncũg là v nguy ngộ ìv cổ thế c,hì ndgù nhi ngh đc ar hco ênn yunch niếb diệt ph ln đc phn
phi ngod âVn toghn gđn dậy:
hô.ngk Tchí Bính, Nươig đi đưa… tên H là Tnr gúđn ngươi
đy Hỷ rời íhcT vào ca oaxy Bính ,đi người y quá.n iđ nTr
li nhằm lạnh mÔ ndòg bt.u bày iga ra chống thtu đứng âns cíhT cC ych tongr áĐ Tnr giãy gCõn
ivà phi ĩnhT gy:iâ gnl mi
nù,cg mới hitn mắt thế cưđ. gn đóng gnuy Nyag nù hn áhyn koé yâd ênl giới và iph cảm ihk póh t cáhn iđ trong cứ hyt ca tm đến im l,i này dựa tcó cửa vào %021 hn nth i,t ùn vô
tây, lc và b âty snga năng đen omè nhp asgn nv ón lại oèm quá từ enđ hề gđna nđg hu,an là èMo gn.hká gnđú oèM đnhá lăn đông đhná gnđ từ ión đgn đen h,n bị hnáđ g.đôn nrtg ơhn gnđ kôgnh
nn may không bt ơưnght nhưng kếnhi g,n yan hn mn ti il c.m phi Kếip
hnà cửa gì… dễ ncgũ dngà gontr Moè hôngk sống oac ngr
gì?” hpi Tĩhn ý óc coh đó thấy ccếih uNê cc cm ưgni đaư
ếth yth :nlh Bính hừ ìth H
rnt xem rất H Bính tm đáng nôtrg thường, ê:uy
tThu Cgnõ áĐ !Cc Ôm
đ,i v unáq đi.” y nh đưa H nhíB Đi
àny có giới nh nrêT ia tm óc kngôh úgip ch ìh.mn n,h thế
hgn ium ơgin nữa.” làm uim hnip “Không
hKao huynh đ, phòng hai chn gnĐ gđna đ yht Xa của ac Đăng cây say và t nhh, ngủ intgế hế.tc ưLu bnê như hn ng ch ngáy ehgn Tinh chúK
ânV nbê Đường am n:h ma Hỉ gđn hip nói chn
gn .nh con aíph đã, v là chạy óc aoKhn Tích clú nình mình ac ôhnkg oá tay rnT trong ngôhk c ac thường giác omè hn trốn biết o yth đen mc thường pih
sau cành rnT hắn g,ưnn m sợ uqa ôih ,lo đ ínhB gió mch M onc. Hỷ ìht hnl thi cô glnư đi stá htu bgn Tích hànc yth cảm theo bị
Thĩn không ra đne ac nói ênhni của onc oèm ênn haó Vân trắng mèo mèo cng phi, mèo rTn àl il, phi. Tíhc
gơnưi quán gì phòng lmà ngươi àl ,ir nhà đặt !im sau hcgn này ta ima tiền hp nhớ, cho ưinơg ht đuâ, nhân quần pih ìht óc hinT iha iá được bị ưingơ hc nyU ngày mới đ nhân ac Nưgnh may áo pnhgó gươvn y lai đến Ti hoà amy áo b ta nhất, ếun có hup ml. rách ch s nay hnà gtơnư nuq ãnV trong at ưu hôm ac óc uhp cả đ ưgni éok
không như yàng hln na. lnug hcế áp nađ đin Nnhgư xao ômh h gđn v và uaq hc b hík trú ôkngh
sẽ nay óc tối sy tm chết htúc iơh cáx àov bió khnôg hc ch íhđc riơ k hi,m Qu hung ônch. cc sơ hiôt cnh
àl nhm mèo đến ac hđán Dngư eđn. nưh s mèo nrgt
đi hty .oac ginư ,il nl Hu các hano l, vn ac àngn rhct rất ưnm ht hành noah rộng Bhní nượp ađ t ìth Hỷ thấy ngrôt óc v nữ
Trn một, cc. òDgn ht hík trào giữ thế gtn õncg khí útch êgunny tư gnón y,đ dgòn có từ ôm đá nlh sau ht ôhkng Tích vi nâ,dg ch ggni oc glnă ngđ
v mt khi y híp ôc nh icư rTn Trước stá nói: rồi nương hínB mắt, cTíh uáqn, t,lư H quan
rời đi đi. Noi ôm mèo nuch b nàng tngr ngo,x
nVâ cn của hpi đâu.” ơn hnkôg ý tốt áo at och uhp nâhn, may nqu Cm
uys cThí rTn :ưt
àgi iđ ưnh ưnh đgno đi h âcy vẻ nuh oá đầu êtrn mt đường, onc h,nt íBnh àngv được clú chim gôhnk trâm đã uyển nơngư aưđ. nghiêm váy anh. tgn, luyn àny mc ưbc H chuyển gvnà nhgưN
ôKgnh nh, hp hctế uil Tnhĩ hắn mtâ một một ia gkôhn ai ưnvơg hc auqn không.
gnnà rất ntê icư H Un,y hầu óc ,li mỉm hàhn chữ ưnh v uôln Bính những trong u ưdng nưgi lễ Tinh âXnu ac vui ám iv cáhK đáp Vãn .v
cúi đầu: nrT Tích
idư hln mC anđ mệt ycâ lẽo iáqu ưt hắn và hắn mí tm sau mắt ng tg ngày đứng gáic nặng đã k chn gtnor nề, ac càng y. càng gc ltá nxe, thế hạnh
bgn iđ, H ínBh gnaĐ hỏi:
vào nữa, ônhkg thật trốn V tuyệt uas .xa ht ph ihp ưcb đi vương đối
vy đcư hc uph “Người đuâ coh ta cưđ, mà mt ban kchá đi ành ntgr yđâ! từ. nKgôh ra ly ngươi ưt nho đ li at ta hpu ncò nhà ngươi htnưg nânh unm ch,i t coi ònc hácc nhỏ tên kưhc ih,c nhnâ gôknh ưnh nưgơi, t được
đã ra mđê bây một đã àl Tinh ig .hkác kuh,ay Uyển, khỏi cLú ig Sửu Vãn
cnh rnT bất htì ahy k nêb int ht Tích tin có cnò ,nghkô .ir àdi, ngiư hắn
này nh dưỡng đi gpnhò inag nhĩt thời ra onhgk ngrTo ngoài, nh.é chế ogntr
Tchí tm hàcn yâc nTr sát quan quạ cành ếbin thành tượng pho im mt đmê. cao nlg uđ mnà onc hạnh, trong xuống Têrn tn,h
ìth h.itô “Không óni
suy cứng đột chỗ. đ ti nhiên Tích tư, ngĐa lcú rTn