Logo
Chương 257: Mặt Nạ (1)

Một lão nhân và một con mèo, lẻ loi trên con đường dài.

“Sư phụ, Trị Cô Thôn Long là gì?”

“Chính là dùng một nước cờ cô độc để tiêu diệt đại long của đối thủ, một loại chiến thuật đầy sát khí, đặt mình vào chỗ chết để tìm đường sống.” Diêu lão đầu ôm Ô Vân, chậm rãi bước trên đường đá xanh: “Trần Tích kỳ phong như thế, làm người cũng như thế. Người ta thường nói dĩ kỳ quan nhân, không sai chút nào.”

Diêu lão đầu thở dài: “Lần này nếu không có biến số, tiểu tử Kim Trư chắc là bị Trần Tích hố chết rồi.”

thní lại Hổ Đnơ uKi an làm ưTr ácx gncũ bị uM thân cThí dùng đ h Dương .cuc xem nh ànr,g có hnchí chết, sao nb Kmi thực :nió Duiê ngợi đu s? phải nghĩ àov sẽ rnT Kim nh nh Lang “Đương ếnđ táno thử. giết ãol th nhưng êinhn Trư, bình kế Thôn
cưđ thông nh Ngươi miệng: minh.” tử àl tm này chút b đ núgđ mi .gany bt iv l soa chép nói kín v,y “Nói thông đu như hắn xem, Diêu pih ra minh itu ơih h tth chỗ sơ gnôkh ưcđ, như ưcha il nucyh oãl gnưb hnim nV ?hn ghnôt
gnn lão “Sao iDêu ta nh ếbti itế?b uđ ra:
h ra .nh ac uđ: sơ Vnâ àl “Hóa Ô nhích người gật
sao Kim mgn, ôm bác: tính ýl amy nm? thấp đến unqa nigg rTư thể iLên có phản tâm
đó bày nTr thể óc umn là mình hhcní tíhn êBn muư ia kế. hn hT:íc giúp cnh hgknô tìm ungnêy nnhâ có trước Đyâ
...
rongt hay khi rnTg yđâ h.Têni hi ai Snơ Vô Cực Sau này hiện, th nVâ chế hTp ,n tthu Cc àny chi ưnig Tứ Ô im iv “Hắn trò n,ói nhgn thuốc àl chuyện phi nh ôV Cửu nơS pthá unrty nruyt óni: hn hTế hních một do àl trcư Tử to kim không. ,ht óc yunl àl
ntgor cáo rèm ognrt mt đne, nhắn, nêb igưn cái oá ưis lên, mhc .ex kcháo lúc da xe ếcich ưuL nhỏ ang b tay Ngay Hni ãri y,nà tm ngb bcư xngu énv choàng hnMi ôm đgn
mật.” nưgi rt huin rTn Ô ión íhcT Vân óin: ,hp nhiên tđ Sư
uâl uaqy mặt đầu, Trư cạnh, nhìn gì. ôgkhn ơhi nói axhn gln ih Kmi bên nạ h lẽ
utch n,hmì của như hn thể ế.ibt ut ha rất ônm s sát hgen có ếtbi Trư? Ta hnàh không đối ni,ó với từng tyut mKi Trần gaNy môn c người ưing khác híTc cũng hnhà híkn íknh đ uqne t.âhn ca ưngD tu
hi: ưnigơ ?nôhgk thấy chúng nnê imK năng ưTr ta nb hơi, sâu óc ehto Tích, nTr lui mt útr hít
“Ồ?”
idà .ch trêu ưTr iêuD chọc tử tiểu tm th ynà một àml ntiế:g gnĩh đu ál,t “Kim uys lão
nói nào?” đu thế c:ưi ư? lão Ta nH iDêu
đne cháC năm nhơ dáng hcn ónbg xe nhìn rõ người ,ang đêm gđn không óđ hai kt vẻ. iơưm ênb nt,rgư
nhìn t ãđ àv miK nghn xa, Trư gưni rồi, icư nH cu v chuyện?” cùng hkác trò nếđ My soa hỏi: không uhna lên
Sư at ph, đi úhncg gi đâu?”
himn vào sơ ax lão uđ chạy ikh nên nh ió:n mt níhd minh, s mi nhân nhC gônth này. Nếu uêiD nd không hárnt th tí vướng xa Người ngươi iph ơnh s hgnôk nhtôg nên oeht c,thú hct nb hgnn htc Triều, uq, .h có
uiĐ ulư Lc hp ht.iuê ,it ân,nh mc :ión iàt bt đc iĐ nsơ thanh
“Tên hiện, nó:i lát sua nôhgk ta lên Kim ưLu hnôkg ehgn ãđ hiMn thấp ãđ Hin nb, Trư nlê nữa lhn giọng yagN ydâ đó, àhnh sự!” th !cu utx
trước cu unt .l nimg nggi ycâ c như grn ,utâr mvò đm uM một ln ìnnh con kghn mt ,máu tm đầu mKi đeo mt ht uc ơnĐ, chửng lẽ cảm áci lặng ch rưT thấy n
“Không có.”
lẽ mt rút òcn ,hnân này nhé? ơc óc hắn.” hội mặc auS chúng uli hay ta Phong tb lát: rtm Tây rưct Đi
Diêu ngợi: pm na.y unqe ihn nêt xanh “Cũng đầu hĩgn thành tận ànhht khi lắm, hc không hnìn h,àthn lão thy ngốc gnd mp hn đi mp, t t b mt kinh mập mt tiu đu ta
đ nhgúc voà thế mhn gna iga nhgoP b ,or hnân tiếp cgnũ ,nâhn ikêu th yv, tcư.r ig ta tp gòhpn có :n s như cúngh Luư ưt nói thể pl li hnân anuq âTy àl mai rtí ôkgnh sp iđ hk ht xúc iĐ phục gn,o ghnt gntr xếp dưới Đổi nuchy rủi ta. tm và hpi
uđ cầu iđ gôns ũngc trnê u,c khí ,li dưới nd Hai dưới đông im ngay ênb nlg. Lạc gkhôn c cứng
ngươi, nói cư:i iv ta ny!à omè đưc ôTih êDui nh ãlo gnôhk đi, uđ noc rõ tức
iĐu có cL st nôghk ,nhnâ cíTh tm ct:hú nTr đgna iĐ b ,iig ti. ngs àl pá uiĐ, Lc at
ngươi.” nâ mKi otđ ý hu iđ ưci sua uhi gaio Lưu úchng lại hmp ola at ca ivc ra Ty đã phía vi iámG gáim điô cL nói: sua lnh ynà nòc Binh đó úghcn Tác nguyện ta, och êĐm máiG Mã của yan bên. cho ưTr Tây ưc đã óph người, là Pognh Ngiươ il lớn định phó iv ac thừa ,đnế aig ànhhT
thgnô yV nên inhm u?đâ
Có Điu kh óin: cL lý.”
ưS ch.ho ,ph ânV đ:u ếk Tích Trần Ô hắn ngẩng nói có
hcíT đến kgnhô đoe ó,ni tưởng tm n, đã ếytuq mt óc nâV ign vi ưTr hti rưT vi ưli, nhất hn xé ý nạ đ hồi hnpgươ nhte cch gưin óin thn s yath pơhgnư hpáp đây áhkc mt lệ.” mKi htárn ,ir miđ tính ir Ô từ quen uđ nogi nTr Tư.r Kmi hct gii mọi páh Kim người đầu iđ ưr.T cố Kim tlá ũgcn mt ngay ođe vào, ,đ sẽ ió:n ơđn nv ìmt chắn ápph “Hắn nig đnơ dùng àl giưn để chár
óc kôhgn ni:g đu cũng lão àl dn nói Hn nghĩ không?” iuêD ưđc
“Hắn Ô uC tibế ngiư Thập gôknh nVâ nói àl ngrà lại õr Tứ đ:u inó gt rgTn iT,nhê .biết
yV thể có nói.”
Ô không nVâ ?nh gưni :ign iv th nhgĩ Có ión
ta náo ếht cb tinh cn lão iđ aT ôgtnh uDiê úpig ?osa còn xem ưnh hôngk ió:n nH hmìn đu inmh ?à ưđc
.cđ dày Diư màn đêm
aus pih t tm thấu Lưu ôn?gkh ìnnh ítr ngươi êln đó ,chp lòng ãđ at câu, úghnc ca gui cCá nh cảm nhp bố gia ,yth hntâ nTogr iam gt:niế
hgoPn cnh lên .cu Tây cânh
ưS chúng đnế Đnơ cnò iuK p,h n?hôkg Mu at
?yv hMin ihp bn v cn gì nHi thận thấy Lưu nói: Các c,u ênl lni họ iưc cn như
trầm có mặc .nhđ imK óhk quyết nói, Trư không thể
bên tibế che kín Xe ignư .qu không hay nch nag tmí, àl trong
...
“Người đi mun úpig hắn?”
i.Đ