Logo
Chương 255: Đặt Cược (1)

Ban đêm, thành Lạc như một bàn cờ khổng lồ, những con đường đá xanh thẳng tắp chia các tòa nhà thành hai mươi mốt ô vuông.

Các mật điệp mặc đồ đen, tay đặt trên đao, như những quân cờ đen, di chuyển đến vị trí của mình.

Nhìn từ trên cao, những mật điệp lặng lẽ như một mạng lưới, tạo thành một con rồng đen khổng lồ, chiếm cứ bàn cờ.

Trên đường Hưng Long Trại yên tĩnh, Tây Phong đeo mặt nạ đầu rồng đi trước, Trần Tích và Kim Trư đeo mặt nạ đi cạnh nhau.

Tnr ipđ l,ên tinế c.íTh cht tb tm vi gnùd Hai nimg
tĩnh. nàcg vẻ ár,t íhTc Trần ngày mặt bình uađ Lưng hn gnhưn
thì ta?” Khi yếu bình náv! Lưu úipg áhcc tin mới công ,àthnh cu ơinưg sp ra vy uqa Kmi ãđ a,gi àon tìm in:ó nm mà ươngi iđ ưđc ưniơg gưnt Trần rút ưrT cíhT at n,âhn điểm đi lại ĩtnh ac
Thcí ìg? :ih nrT ighN ngờ
t ra: chính àTo Trư chiếc đưa .Ty nh t,ay mt yT Kmi nạ mc bằng giơưn cưi, iu,Đ đeo ngươi g hổ nQâu ùngc cui ac tm voà, Tình n giờ Lc trong
hKi rTư hngn n,hmì íhcth mKi cười: được ưg.inơ at mới v iưnơg nghi tưởng itn oàn gn igi
...
lên gặp hdc điệp Lưu ai, clú eođ Minh eđo đều ácc nHi ra.” s nc tiếng, ch páth không ,àyn biết gnhôk đột ta ac tm ó:ni eođ hiện tm ưnơgi uLư không inH cn n để ngay nhân ta với niH iđ phi nMih gì hMin bản mt nl Mỗi là hắn, ncă n, nhiên, Lưu mặt nhiên mt giao hn? Đi nạ tuyệt yuT gưin
khi ca đt đi Minh hnôkg hoạch mặt an it ơNưig tm k,ch H,in ta ta Tchí hinnê nghôk sợ đt nTr kế s?oa lên háp ếgitn nc phối ơigưn Lưu làm sao ndi vn hỏi: nhg nâhn átl niênh Đi iaog dịch?” hợp vi
dng iĐ đt íhTc cúl, rnT il một iưg.n auyq cđư êihnn
là rTư bu áob osa nkhôg ưt, àl ,ab oáb isa? nhìn nhiên ,s ngẩng ãđ đt ti Kim tir: nhac tai’ kgnhô lời àny bnh đu hBìn an canh il úlc
os,a cvi ôkgnh nihên :ln r.õ t này iđ gũnc Mgn ơigưN cười êK s imK tr gôkhn hi il unm Trư ngox,
imK h, luôn do rưT b ca Phaí tm đi othe hai íT,ch ếpx rtn ps ưnđg Tnr đip nch sau hắn.
n họp ntogr Mu Tây với cL tục Tcíh ,gxno áp .it đi n Trn cákh những ,nh uc ođe noc Kim iđp Điều tm rư,T hẻm Phong ipết ih pn pđi mật iig mặt vào bngó píha Đơn, v khác tm iNó
người là iĐ mới núhgc unqah ,soát đúg.n nhân, kiểm ynê tĩnh ca ta xgnu ãđ ưcđ
m,ât ôiđ mt ghnà n,rgt gói iđ đne xách ý.K đngư đầu riã iv nêrT ud ca chm An yat go đmi giày ãol đế ếnđ Thái đi ,Tyâ hai
yha rTư đây hn?kgô mph cbư x iĐ Kim áp teho ta phi nnhâ, là ta? vi âh,nn ta v tiếp như àl Tích nội vào iđ igi hỏi: tb ta rnT bo ngục
ôKghn đúng!”
đeo ôv !ita ax, nBhì rãi cầu htn phaí đã mi na Kim canh vọng: c sơ còn hnb áxc Trư nôhgk về đi sự, .nĐơ gếtni nạ, ba Mẫu vgan tm nc không hôkng h, hnn ưngi báo hmc T
phải htt người hgkôn đêm !s va cgá canh báo Ngiư là
ngủ mêđ để ếgti tối hnópg hit ưgin ưt hp asy tíhhc đim là .ha cúl nahC người íhhnc là thn, ,tnh
tr il. gôknh Tnr chTí
Gi .tư ncah Dần,
ngục, ias “Người ưnig ácg c!đư tàno yâT nrgt ânht nhoPg thể ncăg ngia nếu và lên: ônhgk nhiên đêm tống sẽ ith b báo asi đt ,igan àvo Cơ thi bắp đại hđán
rTư ănm gcá ihp im đều không ac Nưhgn ión iKm ac đcư để vả, Ty mđê ignư vậy! ngon công hc,na gcnũ ng hnư việc Đip đmê lắc vt mi đu, giấc. người hắn Mt báo lần dậy
ùlng piđ tm đao a,n rtú hln tm hai hán mắt chớp gnoTr nhìn ra hắn. mt,
ióN tháo ac n Kim g,xon bất nrT tm gnxu. Tích h ngờ ưTr
onc i.g il, cmh Trn iđ câu cíhT cố ggn mh, gTrno
...
hic “Cảm i:ttế nĐ,ơ Mẫu únđg. đầu đó nh xe iđ uc đã va tm ếđn ìg thấy ìhnn uc, khi yth mình nnhêi ccếhi bỏ yht số l đt nag mc có àl, ôkhgn hc đang hC rêtn
Hiu !ri
hacn ahcn canh ión à.g ưt trộm, một aih anch người, gưNi hcan lửa, ămn ab thường ma, ta
iđ tm gNhưn trò.” chậm lưng có vừa giở gùdn ên,l hn vỏ ,il iĐ uas h:nm đao đã đhán đgn đpi anhhn bị
õr hpi “Mọi nói nưig ìg nh iva cần ôhgnt vỗ a.r mKi th im,nh rưT đu ài:d
cờ nhìn Kmi óc trên oà,n qunâ quân iưc c nòc người tại Hiện ,này đến nXi nigơư đó c ơhn, còn .ngùc ta im cui ngôhk nàb huin Trư óc. ai rTn ưci thì il, Thc:í
giải sót Mật là không ch nhưng cih gnuh ngnh ĩgnh có ri ngươi lúc ưđc nyà sòng t,ra tya cb ruit quán uqá,n đui ch cưđ iágn rTư đôui gii ca hạ iTru u;tir nhgnư il lại đ thuộc hnC làm y óin: được mKi Thương; rongt iếtb, là y mt T,y b?é hai điệp ngay ũcgn vic ta. hc “Ngươi nhiều, sc không tm cắt ếy,u sống đ suy nhỏ người ưgiNơ Cảnh otgnr tín của c một il Điệp
“Có phục híc!k
Lưu Hni đi ihp :dò inhM hN nhìn tlá thy hiện ácc xác gúhnc qanu xuất Đnơ li riuT nàhh na không ,oln lại, hiện hnđ trích b lògn chỉ iđ ct nht cầu pht ac ax, s Kim chặn hya uếN ta hn,i im nay trận, bt ưTr ta có đã gnig Mu uxt tiếp iđ ,k cưđ Minh Hiển cc l.n xem định t uLư niH hnt yh ayn đêm dặn kng.ôh hnn gđn hắn cmh ăgnn ,b th tại hỗn phương... uưL lấy hip nhMi
tnâh đột nhc ưiơng ibết nh ngươi rt nhêin nnưhg knghô nhìn nTr il Đưa đ không nm iđ mc phản iig ib tc hán đíhc ta chắc ca ginết niơưg bên, s bt iig không ếun aT nbìh hta lnê íc,Th ignm nh iđô Tích, rnT óc đ ca vấn d đừng htc ni,g một .nig ,li och il nc nH aT ngưhn tch ixn gưn,iơ r.i áp tm ct nnìh tay g.náđ hchtí nhĩt nhtá: bitế uch, ìg, s mắt b yqu lỗi hn
rãi Kim chd chậm iaoG hỏi: ưrT gì?
yàn những :ih tay Kim đpá nghi nưigơ onkhah ht iig ?hgnkô Trư gn “Vậy,
đúng Knôhg đâu?”
t...nhĩ yên áQu