Logo
Chương 252: Càng Nghĩ Càng Tức (2)

Trần Tích thoát khỏi giấc mơ Thanh Sơn, từ từ mở mắt ra.

Hắn lặng lẽ đếm tiếng ngáy, xác định những người bên cạnh đã ngủ say, mới nhẹ nhàng rón rén ngồi dậy.

Tuy nhiên, vừa kéo cửa phòng ra, đã thấy Diêu lão đầu chắp tay sau lưng đứng dưới gốc cây hạnh, nhìn những dải lụa đỏ buộc trên cành cây.

"Sư phụ? Sao người chưa ngủ?"

b,cư đầu xạo. gvna va ol uas nrT ênl nưig quya il bước ânhc icú nlgư ưcđ Tích bcư đi gếnit vài nhanh,
btu lngư htu hắn, nrtê ưnơxg. ma toeh dán bgón t,n như hxna nmga àvo đá Dưgn lhn tm khí nđgư con oán ìnhh ôv đen cht tối àyn đnga
tiếng đao híTc nâng ghnưn trường ãgy ihk cm gdn yht auS ukê mời vị imũ đao, hết ngkôh lại n, thnu đến. hcmé đoa tyh mà mc khách lên, đoản gneh "á" rTn kgnhô chỉ ac
giới rtnê nếđ lúc uyng bcư hânn xnah, đường ônn nhưng him, rãi hắn ãol đó, đá thế Tích nh asu muốn ph cmh hnge nói mi unm rnhát knhôg nóng cno én gì đi c. lại il eoth nyà, hn Trần
hìnn sẩy ưLu ưhn trước nhTì li àl ưli ad,o gia, vạn ty yT ơs làm uTir Diêu nychu pch." Cnh đi giống hắn: mt lão hc tb yqau này trên iếkp cn uđ Quân hc "iG
ca Tích Thế hNi Tích nhưng ưđng hnki nTr Miuê b àm đao toàn này t.iếb nưig khác sắc âgny bén vi ìv och hoàn ìv àl cíTh ch làm Lương ngạc, àv úcl Trần quen ncg h nrT họ t nhinê
nch exm ơiưng đi gii inó óc tay, cùng gnyà đã ônkgh nit ignư nữa, đmê ăknh ignư chắc bnàg ynàg gnđ ăhkn ar ignào, hkó chịu abn im gặp a"iH đại đó ngcũ rnT chưa ýL mi ipgú vn nưigơ Cu hBc qế!yt"u ra, oteh uến Lương về. đu nnê hìt gui Nhi Mọi T,ích sự gì nay thuê trở tht óhk hết ngươi onà .oas ca gpó nh:oàg ra nghĩ
nglư hânc lên an ưnNgh ignết hyt hgne vang bgn đcư ưgn,đ bcư iđ nh im h.n rất usa
hkni tm vẻ cBh rõ thấy chỉ cm trắng trên gàion con chúa!? Dưới hãi răntg Quận ,gãy đao ,hm ônuhk tm nhá nõn. tm ýL hiện thanh
nTr đều àyn, hnìn t Tích. ngây êiuM úLc nưgi hiN Lưngơ thế
không ulâ chíT hty rồi, Đen nuhyc ch S"ư cúh n.ó" Trần uQ âđu ri :đ h,p
hnkgô chuyện Hn lại cuâ khgôn mà Qu t gnđ chiếc hnĩg v gia ưLu hn ngựa .y.al. i,nkh ex inưg oHa Sơn Tiền, đến li ac ơgncư dây hgnưn ógi iuđ
Tích lại nay thấy cnò :ih ũgcn nó." rnT hế"T ?uđâ mHô Vnâ Ô không
hôti!" tc unm ml s sờ, như làm ngiươ gsn liên loã óni ynà igươn giận in:ó quna v,y ngđ đó lụy lão Dêui tâm uas đu at ô,hit Kônhg" nũcg hc àgi b thì
nTr Tích: "?"
ếth iig ikh ctrư mnu hơn ta liên ưci ly nhìn lão nhiều này "Ta óin b l:hn Diêu đầu nơigư chết."
Ngay ocn hcíT Trần đt vào sua it. đó, ntg hẻm tm r
thấy xanh ,cngù lại, đột nco àdi mt ayuq us,t chíT nđưg đường gnôhk hm Trần trong tận nhìn ch gtn đá nào! nthg bóng niưg đến như nghnư
Nih hBc tay làm trong t, lc ế"Th quận tb các chúa, theo và ,Lý nhìn Cu ió:n tử thế ưgơni c,a đoa ì?"g tahhn Miêu ta đi hNi Hn
ti Đyâ gknh?ô là một snâ yđ mph ihp
byâ nnhâ ãol động il hi. ig, hc Còn
sững vn thể ml n"âhT ncò iưgn khỏe Thcí à".m :s Trần
nhau. ngđ dưới tm một ,rt Hai nhìn người, àig hnh cây gc
íThc gns rnT .s
nrhát "Nó nigoà ra "igó.
hđn "gơNưi dự đầu hỏi: Diêu lão không?"
bá như hiN híchn đưc Tích. Đao ưgnLơ itu Cẩu tài đạo sử yv, ca nêtih xảo, nhkgô ápph hnư gnd cũng rTn đ àv áxc th ùd tinh
suy nói ôghnk nghĩ cùng tm nrT cuối thì iưng Vn" nhơ". ,lúc bếit hco :óni Tích
ìth Kn"gôh t".t ưic đu nói thôi, t Diêu ohc lạnh: olã lo
An diư đi hpía v eoth g.ônđ ar yâT tr,ngă nhá dọc iđ hn rnT Nhai ngoài, híTc
ếitb as?"o gNi"ư ãđ ri
hthna t khi vừa tgn kthu ưgin ođn émch Nưnhg ra đt bóng vào âhnt gxn.u rút ,ti tm yqua trnog đao, gnc hn hình hn
Tích: .".". nTr
àm Trn mặt, ếđn ogntr hcTí óngb nnhì i,t mời sửng rtcư không đứng t.s v khách
nhiên t đao luôn ar hná nbgó ađo Đon tđ trăng, th đã ihn .ar mhìn nưh bóng mhcé nrgot tnahh ti trong ir n tối,
cmhé uvng chhc lên đao tiếng, lên trường ưgni mt nthâ tm gãy đoa clh eg"nk" nghe đi!ô đoa, không đoa tiếng, trúng eoth nhưng thấy trường một phản ưtgrn đno Ch x nôkhg kêu ,đ
gáy Trong lên. đgn tơ cThí nôlg hngn sợi ohnhk kh,c Trần gnd uas
biết đao ,gnr rồi Nih hề nLơưg va óc Cu gđưn hC sơ có .h ôgnhk
aođ t yĐâ là hìnn ra hcm biết! Trần ti của Lưgnơ ,v hícT bgón nên quán ch gnkôh riã hpáp rat àm uC ,Nih y tm àov đoản lcếi phải đao ưbc mh. con đ hik t
trải. nrTg
t gnt.r óc rt hơi Cu sắc Chỉ ihN àl co ,il ngđ iêmhng gnơưL ênn mặt
ônhgk osa s uđ ,uhin od imã cảnh Cnũg này sắc niga tìh thản hniên htì ión: ếbti "Sống gn na, ri lão ng nc đủ." hknôg êDiu này âu.l ếcht cứ nhnâ nìhn tyh gì
vào vào gặp nay óg,i r đó. riã glưnơ dặm, giưn sao n,ó ưgơni tối đu Diêu Nhai đi "ếNu đi dọc hcc it ãlo mìt yTâ s cửa bên chn uyaq muốn nA nhcí:h về phía Còn hiểu." theo Thiá ón inươg hmc rtáhn hct hnàg mh mt nó con đông hàn hãy Ký, iph
ìnmh Thíc ngăr,t dià gy đgưn nìh.n Trần lại òg óc hc nhá tm con và Gai gđn
ếth chính nên hiện ơnLgư Chắc im ơgnưL đã mình r,i n ,pn àv tử Nhi đ thpá Cẩu ra. không Nhi úipg hnc vừa Miêu chB àv
Cu ncò Phía tử, tếh Nih, iuêM gơưLn Nhi! sau gơnLư nàng
N"ó ncgũ nàgio ar ió".g tránh
ón:i nrT Tích hc giờ boa ưngi hi âđy chuyện nghn không cười "Trước động này."
liư mt ađo đứng tghn ig hắn cnò cách người. ưrtng ybâ gnưnh đnag vai tđ nhiên nV ,nbgiế ácv
Lần quay kih hắn ăgnt nd dần độ, tốc không lại, đầu thật nhhna. này ếđn hco hyc
ar ũncg ìg ntárh thắc cm mph tội mà ?ó"gi hỏi: ngoài phải "Ô nTr Tchí Vân
gnb iTn nào? Không đã c.hnâ Trương y Hoa uQ không đã cách gBna iđu có Quỷ áCi ìhnM cbư đến Tin, nSơ tiếng uqán áThi olã ìv ếnđ ca ir nă phương hnm ìtm kôgnh chắc Sơn iNh b uQ Bình iĐ ht hikn nên mà oHa sao? ihp núđg, àym
hgônk tm thiếu, chút thêm muá Không .ych cần aht có là hc đâm