Logo
Chương 249: Trương Hạ (1)

Trần Tích nhìn ra ngoài cửa y quán. Trước quán bánh bao đã không còn một bóng người, dường như chưa từng có ai đứng đó nhìn chằm chằm vào họ.

Hắn lên tiếng: “Trước tiên phải làm rõ, người này đang theo dõi Thế Tử hay Quận chúa. Thế Tử, ngươi đã từng bị người này theo dõi một mình chưa?”

Thế Tử lắc đầu: “Chưa từng.”

“Quận chúa, khi ngươi ra ngoài một mình, đã từng gặp người này chưa?”

hNgưn hn biết ?ìg uki hbn áhmk
ri bạc tới ũncg điu y b hnư Y đình quặc, ,nhg ngi ubn nữ igào.n tính npgoh htt iul gnc hc phường đ nơi nđ gia k đến lmà ivu êuyxn aoh àl hP ra hnTgư :nió nnhg tnìh nhgĩ hTếui Bình h,nc nơgưi iThá quán c ngH tưg.nh nrg
nòc sau rằng ơSn hiện hc nuQ,â hcTí êiDu ar hátp nb đó àohn nh tốc bỏ. y yđ,â âhtn môn turny úcL nên loã của cấp y uynêx uđ hc hắn nđế im định hpi ôkhng đ là nàto thuật, ca nrT t thuật, đạo căn t
ngũC gnđ ,ánuq ubc đuâ, không y nag ô ac dây cno cương c cn đâu c. đ đi kôngh
.hkác áhiT mt nrT qáu.n agn y ysu cúl tc người y,nà nhiên, Chỉ cíhT ms hty ngd trcư Bình ac ang àv nhgn pg cno ô đỏ một aygn nghĩ Tuy đt gnòd ca rgnàt ếitng
ănm môi th, đã ch n muốn ahi ímm ngiơư được “Ta exm hc uTếih nhgn gì.” :óin unqá y
cTíh Trn quyển gns ônKgh :s giỏi nào.”
lin cno n gn,a bo mt nga, ngb roi ior nhy ngậm ưdgn ngựa tay đ ungx vào váy gnvà mộc th,ch Ynê itếuh miệng. àv linh như tv chiếc nag nm gỗ itn níth mặc
quen. này áiC hắn thì
hc nhưng b đhn ct T bước lý ayt pl ánhc lỗ, nêl oké ũc. nàng chB hty thô lại un,l Tếh ta
người l iõd, l ax n bảo nhi b một nulg gđn tgnư,h nghĩ ìmnh nữ ch intê hin tung. ihp ânhn gn ,v hôkng đu phái nhp suy kih bảo nam Theo hoet
,Tchí im Tnr ngl ,lâu tm hC rhnat. thấy đang hưn trước â,vn clú ânhp đu nữ đagn yuq ihếut hưn nđg nhìn
onc m nng ânth hơi đông, nhá bốc đm ngựa ưnc tgn.ú ô ghin đ đu ôi,h idư Toàn lên
nhg,t inó ưcđ liên aT ngĩh chưa htì tĩhn hc áhch.t Tnr nũcg hôgnk gì quan ưcđ ngòv gì hc ht n,ht ginơư ìnhb vo ghôkn Ta Tích pá:đ ayh ign.ươ nũcg thẳng ưngi àl ếđn nc
suốt đ n, nhìn àongh hcyá mắt lúc âtrm cs ếihut ,uđ như trên phương pnghư tm điô chiếc Tnr iơtư mây hcíT đi gntor ,ônh s.o cài ngọc đy
đứng n “Đã áhcs Trần quầy ch,Tí thẳng: Thiếu asu hi chưa?” cđ nhìn lim g
nhc phi puh nQu h?ưac huync đã nâhn hcúa yàn đnế vi nâV từng
tếib. lc đầu: hôKgn Tnr hcíT
quầy mặt sờ, nữ đu cs hếiuT sng rt:ng diện sau đùa ta?” nig nba “Ngươi óđ nên trở iđ gđna hginmê
Vân phi có rt iếbt ai. đó người thể
áo, othe yêu cb cũng iãr bhn lão thi ovà nên ta âmt là thì hnnâ nói: àlm bn.h chm cu aos h, nhét Bhn úcngh phu y,v như ý va va có Diêu yat uđ đại thuận
s uc “Có rt một hcTí l il: Trần lúc được.” nghĩ suy tm rồi
uhTếi híun viết óC xem ly ra yàm chặt làm thử.” i,r nữ nàcg tơh tbếi không? ãđ Nếu :nhơ
hníu “Khi onà al iuhếT mày gin n ngn ùađ gưniơ? hi: ta ưhn
ahíp v ưing tĩhn nb :páđ rnT ăngn đgn íchT yđâ. iM sau quầy, ìhbn ehot “Ta c.íTh nhìn rnT
cáhc hin utx ntrê từ này xuống, đột m. inênh itr như một mạnh irơ iuếhT n
đâ?y uki Byâ ìg phi g,i khám hbn
n ngơưi Thí:c Thiếu gnđ ntgiế l m na. “Sư nhnì lnê nrT ,ri ph đã
đn hP à?no pghnư hết at
ngưd vật là ãđ v Cno ra ô đ mt anhht nôul y ưgin cíhnh hoa sân đ trên người ưci dồn ó.đ uđ đó ,uhcyn trò đn,á phía trên bất iM hay y nhất. htá àl cr dng r hán nhsi hnư quná là gotrn u,kh người k nnhâ agn
hui oKh,a ni,hT Khúc àv Thế ìnnh gđan Lưu Lý, ahcư nngh Bạch Đăng ar. iếhNp nv kcáh h,anu hycun yx gưni Tử
gniga ca at. đó ýL rồi. vi hi ođná pđá: it hn đèn, ngb ùhca lén ưru đi ũcng ta uh nhìn máđ năm ung nThưg “Gặp n hcB ntogr nd nha đ ,h nưgi ,igoná ,gêuyNn ta Ta hnào ôgđn ca
sờ. Tích rnT hơi gsn
đi artgn cí?hT nTr cm bóng cao gnàg, nggi ,áunq gn vào h:i n phc iA hnBì àl ich hiuếT háiT y ơhci gnht
i.r nhđ lão ión thấy đó, nhưng cb thi íchT uiêD ãđ av uđ hut rnT
hc ta suy bo um p.h R,i nhtâ iếbt lung âuđ gnhĩ trùng đừng tng,u
itú nêl hnôg khám.” đập mt uThiế trong êbn yl ngươi q,uy cng ar cb rn thỏi t n :nió hC mun
lại g,n lục n cu thông htư, gũn ?onà nhạc, icá ngươi mày, lục hot ũgN cl híun l, Thiếu x, hi: iơh ,s
bc b crtư trên hn rnT óc cếich máx mc uihtế đã Tích, m.uà g ôhngk uđ đi sát ếnđ áo giặt cạnh quầy, uqn thy hnư nuqa người trnê n trmâ ai hnt bên Ch cẩn iv đến
uti ch at y hcá.k Tiu ac nTr đ quán, bnh khám nv hc mìt ấy.” th bên nh ìth íTch hnb nghệ Lão sư nhàng mhká cho nói: kia gi hàhn,t ,ta htư, hìBn người ch caưh Thái ph ưcah là ôgn
at đã đó ih chTí ,nbh rồi.” lihn Trần s phi nói: tên ia, gNơưi có g,ì tr lịch khám là ơgiưn ãđ hỏi ếnđ là gnhkô ncò câu mht voà chuyện btiế gnnh rt gnđ không mt va li th hn,it íhc
háđn hìmn mt im ac nêrt iđm teoh đ: giá rt trả đ ư,th sau aSu n,h óđ một at g,rnt ti tgnur hiện ‘nghiêm ưnigơ cần mức Trần hi gnl l,cú ,li ‘rất Tích câu nghiêm h.i trọng’, ta sẽ hngô?k số nơưig năm nói: có’, “Chào tui cưđ da ‘không hìb,n cmh hki
àL đùa nĩth ta hnbì chTí páđ: tiểu trước.” Tnr htư nếđ giỡn
mt itn.ếg aCnohg
ngữ, nuqy học, Mạnh n nruTg “Đại ungd, nào?” huếiT giỏi T, il nth hỏi: nuL ngươi
q:yu áo c Cuối lên khảnh yat xn och khoát ê,nl ,ùgnc t.a đt mảnh mKáh tay nàng bhn dt
còn l:i trong đn htt ni t hiTuế hp t quả iggn li hp.ưgn gn,i hnư bnìh nkôgh gNơưi tĩnh ưngc il nữ
cĐ ir.