Logo
Chương 241: Ty Chủ (3)

Kim Trư cười khinh bỉ: “Ngươi nghĩ rằng Cái Bang giống như trong câu chuyện của tiên sinh kể chuyện, sống lang thang, hành hiệp trượng nghĩa sao? Chẳng qua là một đám người hung ác tụ tập lại với nhau mà thôi, bọn chúng không chỉ buôn người, còn khiến những đứa trẻ bị bắt cóc nhưng không bán được bị mù, bị tàn tật đi ăn xin, số tiền kiếm được không kém gì thanh lâu.”

Kim Trư tiếp tục nói: “Sơn Hoa Quỷ Tiền vốn là lôi phù dùng để trừ tà trong Đạo môn, nhưng không biết là tà tu nào đã biến nó thành một đường lối tu hành tà ác. Hành quan của đường lối tu hành này cần giữ gìn đồng thân, lừa gạt nữ tử yêu mình, sau đó trong đêm bái đường thành thân giết đối phương, thu hồn phách vào Sơn Hoa Quỷ Tiền để nuôi dưỡng.”

Trong lòng Trần Tích lạnh lẽo.

Kim Trư cười nói: “Nghe vậy đã không nói nên lời rồi sao? Phía Tây Nam còn có nhiều thứ tà môn hơn nữa, ta đã từng thấy người dùng xương sọ, xương chân làm pháp khí.”

Kim “Đại tni nình ôkhng? những Trư: tm Kih ưcđ ưtng thể nggn uđ có nêl, đpi nh h,nân ynà
ac .yT Quân ch hôm âyT rTn đu yt :gnoPh ngơưi nhnì Bt ìnhT từ yna, chính Tích
nugrt iưng gôhn làm Hoa gấp mnu bên óđ Mật bt ơiưng tr hnôgk ht ht Qu Sơn oxa thì n,th Tác niên chặt, Tni ccá ámGi oãL giám gi đánh “Việc hmìn mGi.á tás Đpi trm yT cưi ra ,mt t xoa nói:
cu Lưu ưđc mt uêy iđ kônhg Lão làm, Ngoài chuyện at gp óc mlà, n,ào âhnn lời: ra, nào ty iđ at ta làm “Lưu ãđ nhân htì ta biết ?hc giả uýq mà ir, tr nh?nâ ty cvi c. thể nào Nhi Qu ìmnh rgnươT iđ àny kih ưuL
túi nhiên khi vải tôh, bố d olã hyn dây ãgyi b xe, xuống !di vải tđ qnu úit giả giMn thừng giụa
rTn táo cũgn ngôkh mưu gNưi đ àml nghịch.” chynu ádm kh nói: không Tích ob,
va các nmga rnT rưT rênt quấn cười ti vi xgnu b nqahu iv giả đất, uc, Kim bố: đnế ,Tíhc túi ãđ ta tngh aóh ìnnh va cởi sợi dây ngàH ir. hì nc ãoL iđ àv nmé úit nơgiư
ó.gi nga đng trí ngkôh V xe àgrn gơnưc yâd hnôgk ex của gni, li phu rõ có gưnnh ia tự
yđâ nhân, hỏi: àl Đi ng ingh Hn
yat mh ,uc eól nxgu quay ch nhỏ, mt Pgnoh nđe iKm yâT iđ về vẫy ưrT con người phía đi ra. thấy cm gưni đồ
từ mt cchiế nga t từ iđ n,ếđ óc đã av đến. mi xa aiH xe người
tiếng gúChn ly là rTn nhưng ht gì tay at ngđ hưn .này muốn Kim Trư ơhi Cơ hpi nđg Tích c mn đó, th inênh nêl muốn nh, không tđ hnàh nói:
mKi “Ban định ,vn bây ngób Lưu đầu mlà il cng pnhơưg, yth dáng rTư thở nội tb dài: gi không mth àvo yan tối iHn sao?” nưghn hpi đối Minh
i, trầm lên tổng nmu ioàgn kóh gnc bảy miư ar mt ging T ynhcu !rti md, hơn Cảnh ca vận tm óc đyâ in:ó Kim đnế ưTr ruiT người như ngnà
Tin. nađg nêhin, xuống ciơh inhM ex đùa gi uLư phải inưg nSơ iv gnhôk aHo Tuy ni,H lão Qu
Kmi cđư, iph gưin vừa gp Tuy nnhha Trư hcTí ht hyunc rt ig có trước, tếqyu hc hđn ta làm có ngơiư nghPo nêin,h gôkhn ph usa, chóng aKih đã àl nđế lúc nêl iph Mu ơĐn đó gàyn đến.” vn ,li Trần ab mặt. người núghC thể ếgn:it vn nđh cu
mi cầu nTêr lg,n trngă ánh hku.t che b âym
nb cái thừa àm hn hnC ámGi uT,ri gon,x Nói Tác àov chế ngón không đư?c gimá ac gNưnh dnùg các vn th Người nh. người gì nniê àl các to :đó ontrg lĩnh ynà uđ iơnưg lão tay đu phó uchyn umn, muốn có đu của nturg chỉ Giám, nếu v ưiơng
v iTn một il lgn lcú nơS ri õr như uQ im vậy?” i:h ti Đi hiểu soa nânh hcTí aoH Trn
tay tđ iôcuh đó kỹ, Tích nnìh ênrt piđ trong ydà Tnr chỉ hm con cđ tm đao. thấy
iv bố ci ra Túi đầy lộ niên nkhuô mt .ãhi được ra, s trung
hnúgc tướng hc nă.m cgàn hai xin Ty Trư àhnh tnorg li nSơ cười ch úngch at này riêng tht tầng tiền sẽ hì Kim trả nđế Giải ưign ca ý ưdi bna hcc giết cảm ta, iug ca còn gĐôn gKônh gnđư .muá đã Mật đỏ, ipĐ gđưn iđ Thứ ym này, t,úh Hoa i:l ărtm niPh cđư gnàc có nyà ghn Hải nuôi âul at thăng nuôi ac nTi của ơưng.i li ếNu mt gđn đã đ hnàh Mật ohc hai ơưngi at người ngrTo gơưni ut Luâ hì đ ưđc màl ipĐ Ty chc Luâ Qu hn dgưn gcnúh nhân i.r ihPn đại cm tu hcc, đgn nhha,T mt Giải yth ni hc
rồi.” “Đến
rmt n mặt hTíc nrT úic đu ư.t đeo
khiến ml quá hiểu óđ Giám chm là… mới màl s mhc tức l ácT dài đã xe tm ngiơ,ư Mnih imK thực cicếh Tưrc Giám, Lưu th Hni gan này gtin:ế bạo.” hnnì không nti hành ngàc gnkhô pih vi ngày nđg xa, vào Trư táo người gnươi
xe. theo, chiếc vải rèm ayt b ếpti ynh ãol tiú xcáh một âiGy x,e tm vén nxug dùng ig
chọn òcn sẽ ngM ión: nhiều do ngiư tin tốn này óc vấn nl lưu hcn đ tng ,il ưTr ht kgôhn cch Kmi tng nv thẩm óC nhng đều q,au nl tr gì. im tni ynut ta tưởng,
Mihn đã loại hcđ r,Tui liên đến ht Trư hơi ưhn s lại, ngăn thn, nòc tưởng hMni Hắn ếđn. Dngư tối đi iv ưuL lập nCh any gkôhn tm uưL thứ hn ếnu sao? ến:đ phương âunq Hiển tr rằng lc nheo Kim không nnê htitế khả il il iHn
ex iM tm ri đâu, tiếng nh :ih imK nâhn nói êln rênt lúc yus uLư đại hgnĩ Trư chuyện.” không? ngxu
yuhcn hpi thể cưi ãoL h:ì hìt ư.đc ig yV hì ghúcn ta nuq àl hôgkn
Mẫu xe ngd nlê rưT Đnơ h, nhỏ oeđ mt đi rtngo uc cu tm gna cách mhc uM aih gnưi n miK iãr Đơn. tâ,ru con mh dặm,
Tây no:gPh “Hả? a?T
nhân, ơn gnbuô rèm nc uâđ. Trư không ac ý ex nTr tt iKm hTíc gunx: đại mC
coá ó:in ,ir hcp uiH Nih yat già ãlo uQ Trương ynà từ.”
khác, v phương gnđa Trư v,y ácch àv ưuL gn h,iơ tr mt inH hk giám ôhkng bt nh ócc nạ hng bo íhTc nđg ngôkh it Trần uđ mặt il đi nhhà otá phó péhp ath mtì mà G,miá h!nà cTá asu Giám hít nưh imK Minh