Logo
Chương 239: Ty Chủ (1)

Một đại gia đình quây quần bên chiếc bàn bát tiên nhỏ, mỗi người một tay cầm bát sứ nhỏ, tay kia cầm đũa, trò chuyện rôm rả.

Không xa, cây hạnh treo đầy vải đỏ, những chữ "Bình An", "Vui Vẻ", "Khỏe Mạnh", "Trường Thọ" khẽ đung đưa trong gió.

“Đây là bát tiên quá hải sao?”

“Đúng vậy!”

T, âđy nuly Lơnưg !cưĐ húcK ưru lưu Nhi xuống: đặt đến ih,nT năĐg Cu ưLu Khoa, ếTh vò uếnyl mau a!ođ
Chưa, Triều hinN ar ta h “… có hyt i,nb ca bọn do Lý dự: iđ cBh .ir nghnư đã mh
ýL i:uv nói hưn óni Bạch đ!y nkghô ta vy hCa khoác ?hc Ai
Lý: Bạch
ig thật ênTr iđ ra ngoài. mt sm s sự, àny unm nhtì l khác, ìg íb ngươi bị iếtt íb ngcũ inó cho inưg mt ucnhy kôgnh
Tích, gi ưcrt đ nnhì Nhgn từng ưLu uil .yth at mnó nTr Khúc ,này nơiưg Đừng iTnh ếht. Khao Tc:hí nêgynu sao Xà “Trần nkôhg ăn ă?n rgont aưch nĐgă
giải cười hngkô thôi.” cákh hải, uáq ăn Tnr vẫn íthch: Tíhc aT quen nên ábt ăn tnêi ómn
nào nân,h :chtíh grtno Trần nương y đối Ngyà thích at cô nhb có qáun ìg íchT giải ưic iv ũgcn .ch mìhn mt onà màl
tm Hya áđnh ht b nc ăn đến ex ra ht pnh tiên quá inb T chỉ nhé? hơik unht,y gia đầy Ta ctr àl nđế aus lmà tếpi cnúgh đi nh mua !huytn ab at ngcù ghne bát ión, ưgnh ìtm này ynhut ,inb nig ih nghị: ếTh đ tháng óđ ar u,anh cá, ghncú hiếcc ta úlc xem trên
thấy nycuh phấn qá,ui hinT lp bát không?” Tht uLư nghe chúK :hcn ct
in.uh cái: “Nó igơưn òcn đầu mt olã Diêu quý hắn hơn ếcil
int người Đngă chúK ta bàn, mu ta niTh iph tin bàn oca Luư gôhkn pĐ ming :nió ilo ,ìg đó! vào Koha ngig âhcn thôi, Trần Xà ta nh iưd đạp àlm chỉ Tích óni
đi ah ngđ cch nhn s hắn ibtế. chắn tin gh,n gĩnh ngơưhp rồi sẽ nngơư gpiú Lúc lập Trn ,na iuv mình thhíc, “Được báo Trần Tnr Tích.” đỡ, nói ícTh va nếu ,nhmì rêing cưđ Có nmu óc đều at iđ đến Có nc ca tc n đấy? aho hica ngúđ của này, l ưing chúng Tích, uqa mt hcB ýL hoc hi lời cho mi nhôkg nói: có hôm
nVâ: átb đnế hải ac aưđ miệng Ô ãlo ngưb .đi qáu bát ,hnìm Diêu Ăn đu tinê
có.” Khúc không nói: Tinh Lưu có gnhôK vàng iv
ưnh đt nhTi sốt: coh món ngài vậy, Lưu ưS ăn sửng s?ao ph, ăn il mèo Kcúh nti
ra rưu đã iga Cu Nhi nib mô oHa uĐiê ngt ?aưch gHnư Lgơnư Tiuh :ih ngươV
Kih ct linê Diêu ahpí hn nió u,cyhn về ánh ac nhìn oãl đầu. mt
ta là không hn c tàon ita chứ, hty Đgn àl mđê n.g m:ht Kúch máu, bạc chắn tm đi li htì chắc nhiT đnhá Lưu trong
ac iut num không v ôgknh ch ,đi đ mình. tm Mọi ht s àon iig được rTn itbế hành gncũ ônkhg chhít học đ hc nh nh uđ y của tiểu thc người tgun ná,qu phủ, là
at Đăng húngC hct thể biển Khoa àX hnn s :ih sao?” hôgkn có ra được
đt nhìn có ngươi đập khó? cũng cL ibn “Xem aus nói: Hmô các đu any Nam, đày ca ,ugnx êuDi phủ ntgáh ibn oàn nb.i đũa loã Tnhhà ,ahn ĩhLn àngy yth đi ếđn th mhc uih b riã
nuQ àl ôhgnk vi nh mi àv ra ũcng sạch tth không đi óni mih ar đng hco th uqa it hoạn ar nghi hnt; th Chúa. thật người, hn àm nh inó pgnơưh ếTh ếhT vi T, iđ Hn Tử tégh íhchn
hiTn hỏi: Lưu óc hôn úKhc ?chaư nơưgi àhn hđní yV
ươngi ghưnn lại at iđ, quay oãl Lgơnư là Cu Nói nti tb nữa.” hn uđ páh,p đồ i,r đng ht ta đu nhìn Duiê ngươi Nh:i đ biếng Lúc có uđ uđ y,đâ únchg đã đệ phải dy ilư g,oxn đao
nă nă ta úchK chứ?” sao? Tinh nrt tm ìnhm :tm Sao ơưNig bo uưL không lại
:T Thế
ngẩng đầu. hty nhiên xuống gortn chỉ oãl chíT gòln n,lê Tnr nhảy ámi ưđơng hà,n hyn đu Vân uêDi Ô nhìn vào
nghe uđ: “Chưa lắc cngũ Tnr in.ó Tích
hộ nhà iaH chuny hac cũng tm phẩm hntàh hẹn, nuq tnhàh y ,àit nơđ đã ưuL môn ph nói: tự bên hcKú at, oci uc nói đợi ta hiện sự ngđư ta hniT út ưđc. như sẽ ca itáh hoc t ăđng hôn ,han hmp ,cp đang là phương “Mẹ tr áib iđ hai là i.đ thân… àov ikn
ínhch tiên mh được món gi vây từ gơưxn ăn gnbó ,ih ,âms àbo gnb.ô âty cá áqu mnăg ih là àl măgi tôm, ác, ngư, bát gnbo ,ác Cái ,pm
o,em nêrt ytrnu mèo đnế à,ny tm .uêk iám nhà tếing tiếng cLú
người a,hun mắt càng sgná. iM yàng nhìn
iưnơg c nnìh vào với gkôhn giữa ar àl bạn nhau, èb cho phải t gcnũ nió Đgún ôgnkh ìg hnt hôm ,v kóh mđê ,đ rt Trần nhđ iđ đâ?u ucc tò nhucy hcgún khăn !t ếNu íTc:h Tếh ta T ir có T,cíh nrT nhis t,iếb ch uaq
xem gôrtn tđ nThi y,àN như Lưu óni êinhn nươig các hết hỏi: ?nào hKcú biển
h,p Tích ík.h hỏng “Sư gnài áikh àl háp ói:n mc biết đúng nrT bầu hnôgk
nghe giơ màu nió óc ibn ác cá inb loià tm ,tn cha taò biển a:yt v b bờ nbi tá.c cđ ta nió sóng ht nghn bằng tàno mênh iv,o òcn na,hx bti,ế osa aT b gnmô nàh. dc là ýL bờ ra oiv unhTy nl lớn iơkh đp Bhc itb đó, ncư ln àov bin s ăns bin ôv đẩy ig sò
o?as òtnr ưuL ưhn nl inhT ?à áC yv Khúc mắt: trợn kcáho ht “Nói
mi Trong .lng
Lạc c nl, hc bát ncò hcTí nhiều ôkhng gưni thấy một tih nh tđ đưc il ilu lẽ èbn nguyên thưởng inưg đ ày,n ,nbà thức. úcm Thành tm đời vi hpn rnT đi ưnhng cũng ăn nêl ri, àyn hgnn đã Đi kách
bt ih !hc? Đăng ohaK àX cl: ngươi “Ai
cTíh mi lặng. nTr
.óc hinT icư úhKc Luư “Ta ón:i
môi: exm mua muốn chuyển phải được àl thể ihp gônkh nv i,m biển Doanh liệu uqá Khúc nguyên táb .na ygnà Têin nguyên od Tháo của vn từ Tinh ih cnò “Không biết liệu ,v cnũg aBng cũng hnưgt êtni uưL uĩb thức, ăn Lâu có aym ơưngi onà của
gônkh phn bác. cười Tnr Tích
á:ci đu liếc ếđn “Nhắc hn oãl Diêu at tm ?oas