Logo
Chương 236: Đánh cược sinh mệnh (1)

Nửa đêm, tại một quán mì nhỏ ở Đông Thị, trước chiếc bàn gỗ bóng loáng, Trần Tích cúi đầu, xúc vội tô mì bò nóng hổi vào miệng, để lại hai miếng thịt bò duy nhất trong tô đến cuối cùng.

Kim Trư ngồi đối diện, cảm khái: “Ngươi và Thiên Mã thật là hai kiểu tính cách hoàn toàn trái ngược. Hắn luôn ăn hết thịt bò trong tô trước, chẳng bận tâm đến việc mì trắng sau đó có còn ngon hay không. Kiểu người như ngươi không hợp với giang hồ, bởi vì ngươi sống không đủ thoải mái.”

Trần Tích chỉ ừ một tiếng. Mì đã ăn xong, hắn gắp miếng thịt bò cuối cùng bỏ vào miệng, sau đó nhìn nửa tô mì bò còn lại trước mặt Kim Trư, hỏi: “Kim Trư đại nhân không nói hồi trẻ mình thích ăn mì bò nhất sao?”

“Nhưng ta đâu còn trẻ nữa,” Kim Trư cười mỉm đáp: “Sau khi chuyện thành công, ta cũng mời ngươi đi Tụ Tiên Lâu ăn, muốn ăn gì thì ăn.”

Bm đang họ ,iag xe ến,đ đợi đã nhị bên ngựa.”
Trư g?ì Kim Hn hoặc: nghi lmà hn
qua gnưgn T.nưhg Khi nhẹ a,c bưc i:ón nh nàngh
bên Tnâu man đứng mv khẽ v lệnh.” đáp: hnc hânn Mt
của s cho chỗ v với đến mang nôgc .v v ccá ômH Hiển chắp ca Ra ab ac, niưg nguc int inhM v rồi, mia phụng nay tay ưuL ba vất đến ynàg :gai uưL
hi: Hin ânth gần at cười đây ehk hP uưL n?kôgh hiMn
lên nhưng nhỏ ưbc hâ,nc hưn xe. tốc vị lão xe ênb pk Lão ób ag,n đ nngh cbư tuy của hn nôghk nhc àgi a.gn ghpn bcư iđ chân aB cnug li theo xe cđư
bằng cm hai đ rèm êbn igưgn al năc cho gn Minh iếtph từ ành ưuL iHn vén unh uit hút, suâ trong. goTrn
mộ luôn inog.à ar páđ: gtn thủ êtni vẫn chưa àig trong gnlă ãol Lão ácC hiếu, t
t nhị Đa gia!”
tnrê quán hình ahi mặt một mt nạ gánh ânhn hngn nBê ngđ nágh chciế rctư đi h,k ê.d.. gánh ãlo đt l,n rteo thật. hp .it ntrê như một n nbê ngoài quang mì, mỏng, tM ,ht gỗ, điô ònđ asu chiếc hkc sống g
nưngh tr òđi êBn .il ngăn ágnh mẹ mặt mua qgaun n m là nhc tm b no,c tya mđá cha éko ahc
...
ói:n cư grton an tiên ânht at ph Ba àl đi, ưuL v Hiển Pnhgù sinh đ bên ngphi thờ đó at, och ơ thành ãđ civ li làm có đến nhMi lp rồi.” ãyh
mêđ. màn chíT đầu óđ aus inTê xa Trn nhìn uaqy ax T bcư vào r, uqya nv uLâ ưnig cr
thế rTn nếit âhn,n ánb tm chiếc nạ: oà?n Loã tya iha íTch l,ên n tm mc nti
ãyh lại: m ìg cho coh ưuL ngươi ăn ca nhm ,btiế áp óin Mì ,ri r,i cười thu ưTr gtnor dần N giờ gyi mKi in?H th cũng gũnc ybâ ta itếv xngo hMin đã đưa
gn,n nhtàh. ng ico rTn mc tm tay cho ccá ahTm cơm nba ngày ãol dầm T óc ta, Còn m,l chúng yên, hip đâu ưnh đệ ênt ginếm gônkh ưam huynh mái đáp: thoải khổ nrgt ahi ibnê đã at cph Lc ơncgư hnân ăn gcnhú ơn dãi .nă yàng aNm
aT lua nuha tya Tnr ưdi nàb gin:m nh ìhbn ngdù Đ.ơn gặp nimh uc lúc Mẫu mu hn híTc
nâht đến uM iph Tích iĐ hngcú đứng ah v tihô đi trời khi h, hi phận ta trực đi trước ca aT Sao th aùđ nnh,â at cu ta ipết h .snág chứ. ra hitô. người yd nòc Đơn Trần iưc ogà:in
Dn, anCh chưa sgán. rti
nHi t cch ngd iL t Thượng B mộ ãđ lăng ư,Th lều uLư gtorn gia. Cn Lưu tiên tại, ca
unq hnôkg anig m ,uđ đó a,r rgTno tyah ugn không không ngủ m, oc cha hti , ihp ăn, áo. tắm không rưu, ti
ìnhh ht, c lấy rnT gi ưTr .yat iah dê, nhưng chiếc, tch mt cíhT mKi b một nìhh
đi .hi ,uhi ưuL Lưu nưiơg “Sau othe không iMhn óc Hiển ynà ta ccá s chỉ cười: gai có ,il
hiu Kim cíh at tm tự iđ th Trần vẫn via hoc li được iô.th là hcTí nếđ ngươi inưgơ. ĩhnv rtêu gm,n cho ânhn tha óđ, trí nĐế mới Tích, iĐ iĐ vỗ rnT ó,đ .uc híc s lnê Trư có v lcú ta hc:c hnêni rằng
ruiT cu thn niág hcTí hắn hnbì pđi xem hay Hi vi có nhC Trn hngô.k ktế :đpá
hnt màu :ápđ àgin dặn Mt àl của khan, nhôg cbu ácC phủ hoa ơsn as nhiệm icư v yđâ âm hháck êbn cnhúg v ,òd vệ cuh bảo áos già đồng guộc một ot.nà vốn yg lão âhnn a.t định á,qu “Đại dây ihp đỏ, đã tin bằng chu olã
vàng t Minh ar tiu túi trước trong lưng xuống nhìn iah thiếp lấy ,hàn theo gnđ ca, Hiển iv nbgó iah ném đi. nền gối Tui ir Lưu iht vàng qu
iưgn gt hài gnơưi Hiển uma uâhC ưMi ngrto v ết.h đu người uđ: gnDươ my àny ym ácc .cb ưntgh Minh Lưu gncũ các ab nhà lòng iv ngươi, cho ămtr cno “Ngôi v này được gầy gna ia,k bên giá cthu lượng aus
... miK Trư:
:nt i,r vi Lão hnn già hui gvnà rồi.” Hui
ca ca nèđ aqu trcư ig iđ nhị sáng g:i uit ngl ành nbê gia, xách ếđn èn.đ ếnđ trăng sân, gđn ngôi Mt Mt gn Đnơ cu trong gnhpò rồi.” Nh g,ai uM vi
rmè đánh Lưu inH xe xe inMh nêl icú ngựa, Người nưgi vén xe.
thay cho tm nlê dê Chúc th icchế cho Trn hên. sớm iKm ,cch không v àv ếichc hổ mắn, may ngươi đi nạ yl H tm eoĐ n tm mình trí nBh mt â.nnh h ca iđ, Tích: đi đeo Tưr lấy
...
m tr ếhui Từ lp qua uaqn v qaun t ngia Ninh mươi êqu hc,c đình tháng. tại cha g,c yb triều iah ikh iht ht phi quốc, ếnu nrtog viên đời, Triều
tth lên canh sau báo nghi iđ à.nh s ohc ig :ih cnó íhcT êln treo ưtc,r không nânh ơưnig ta thù? nòc s ưrT “Kim sợ hik rTn hcc àiV ta
đáp: Hai háng uqgan xuống, tm Lão ưci tđ hânn năv ơmiư tiền chiếc.”
ơmc nc ,uđâ “Không rua bc r.i đ mđ
đp:á ênB ri. iếBt rgotn nitgế
pnhog hai không?” v ngcơư icư trở qnuâ, nhớ hMni rtn nhân biên mặt, Lưu nHi hi: yHhun nhc nình Tham, T nam nưig t đ ưrtc biên
adgn aB inH Luư đến Ngạn đ vị nĩht Hắn a:c ngoài yta êln bình ãđ chưa?” tui giường, tihpế .nhmì káhch xuống áckoh Minh áo hi ac ưnig ra
dung io.nàg Lưu iđ ,t cnhh ung mặc Hiển Mnih ra