Logo
Chương 195: Học Đao Thuật 3

Trong lúc ba người đang đứng tấn, Lương Cẩu Nhi ngồi phịch xuống chiếc ghế tre nhỏ dưới mái hiên, Lương Miêu Nhi cũng ngồi nhặt rau bên cạnh.

Đột nhiên, Lương Miêu Nhi cúi đầu, thấp giọng nói:

“Ca, lọ Nhuyễn Ngọc Cao đó rõ ràng vẫn luôn ở trên người ngươi, sao ngươi phải gạt họ nói là đến xin Lão Quân Sơn?”

Lương Cẩu Nhi không vui liếc nhìn đệ đệ của mình:

niX lén ây!đ ti nhỏ nggi, at lút
ưTr :inv hu aus mKi ar ìhnn
ml ura lặt Miêu av Lơgưn vừa m:b Nhi
gđn Cu ưgơLn Nih nhgt:
vàng Trư i:ón vi Kim
ión iết,b dạy h bn unế cứ nNghư nưigơ là giấu tt, niưg nhgôk uđ tth thì gui ếmdi hnđ bọn đừng thẳng dmếi. a,c h
không dạy ìnhn Ô ht Nhi tíh ươgLn đ ,th kih chằm hcm, ânV pnh ign thấy cơ cngũ cách Nhi bên ia một ognrT theo xổm .ht ý uMiê hpp Lưgnơ đagn Cu phồng
ta nytur â.yđ ưLơng ếht mèo đao ta tuth mèo không cho ?oas ha, nghĩ noc Chgn gnũc vàng cha nào nh đao l gai ha Ha ius s học ac thuật thì ưid nmu này biết học
:nơh càgn ca Giọng Nih ưnLơg rtm Miêu
Ti mt ìth là ãđ ba hđìn đã thưởng mơiư nòsg b cl Đip hngúc thêm ptáh thể thêm hnp rcưt tm b,c gưln ngôĐ gơnưi ta ngươi, och chúc hhTan bây ngm s gi êtin ig ba sẽ rưcT gnb Mt nm máth r,i công nữa.” ln là gnưiơ năm ,âcu ư,lng cp r,i trui ưcb phát mươi sau, nếti pl cho iưgnơ ta iH
,ânhn rưT il tới iđ y?đâ ngươi osa “Kim
ưigơn snâ grnto nh đnôg ig hcp Làm phni p.t oiàgn, ingư ra
ngoài, ìmt người ưign.ơ chíT ar nTr đnag
Lơgưn hmt của phớt tm Miêu ,at yhn Vnâ va âm Ô Ni,h đgn Lương hneg iva lnê tự đạo. vừa chợp Cẩu hắn Nhi l utrny
inhtê áhpp muốn hiun ,ít bước đao, người biệt. đạo ingư pt thì ihp tìh Trên tr ođ ngdù môn tu pnh h riêng nhưng tr ovà gêrni có ac im mhìn
có gưin d uýq trgn nói được h rtân th im óc ta ndàg vy ghônk khiến những trg!n Chỉ htì bn “Nếu không khgô?n
hn vni. iĐ hậu ,iđ đagn
được.” bgn Nhi uMiê gơLưn hcc lòng: không ch nn “Ta
ơNgưi yd c a.t học đâu biết òcn i,đ ón nhanh nó hnơ
có Cu Nih v nói: bi ơgưnL bực
?an thì đưc och phpá unáq ch ngươi thể àl với mun soa đoa y uưr óc nb lmà kôghn ưLgnơ ai ngu ngươi nìBh quản.” tyurn rnuyt, cúl notgr ta Thái h i,đ at húncg “Nói aig ếđn đó ghtn yHa
gnc thở, hc tíH 13.500 đến thở àl tm lồng hít nhập êinK têhm íhk hơi nngu sao oab itr gin ht nmô ar theo mà kiên nđơ ôh,ti mà cư?đ trì, ht ônghk có đó.” tđ gayn cả gnơiư iđ chỉ kih al, cũng at, tì,r rgton
iênnh yd, auq chính. cgn hnhà tới gđn agln shn nH ìnhn
âmt gôhnk iuMê ngươL Nhi t:t ìthn
làm Đip icá Mt mtì gì?” otrgn onà àgyN ?à nặng người thương ếht b ri “Người htếc đu cũng một Ti
nói hppá ôghnk ?hc iưgNơ ui,h hoc ?vy ta gehn kgôhn ưcđ õr nyà, oèM yd gcnhú gađn gì là ư.gniơ agny không iác aođ đang c at tin cũng ươgNi áic ìg hc cđư nió at nhm
Kim ưTr cười Tích oké sagn nb,ê mt Trần ión: mm
sao?” ơưign do hnCg đ ra hpi đ tm dy sắc xuất
ìg ngux !ta gi nLươg “Các õv uđ nếu và chết như dưi cvi thì ta yv đng s t,n gai, đợi Lẽ gncúh áphp đao aih định từ tth nhất chứ? ta ithnê hạ bt hca dy ó,đ ta nv yd s iơnưg nào đầu y,v ngm đ rtên
ch Ta tht .ưđc sự kgnôh
sầm tm: Nhi ơLnưg as Cu
ưci Lão Diêu hét uqya hln :ln ưign ,gintế tm
iêuD íc.Th tiáh ,y mtì ta nTr
clú lnha nêl ngoài ca lảnh. agnv gnếit chim n,ày gnúĐ
hnch uC tc hán điều Ô ac ón, hty tình t,h nhưng nâgm mừng: Lương lập uiv mt gnđa pt ugrnt nhìn ânV Nih pnh rtm
xuống, hìnn ggênihn ưrT: shác đặt tbú ãoL Diêu uđ mKi tay tgonr s àv
nó hc óc và gônhk nhớ ,hiu Điô nmg lại nd dụng àm khi, Nhi ón .dn ngữ Lương th t hngn Cu gih suy s
khỏe Chỉ óc di phải nói ht nói áTc do htì sớm kônhg là ynàg là gnd hng?ôk Tích chuT chút uQnâ nkgôh qnáu hctu Trần mt ao?s dược nc Sơn mlà của Lão li piúg t i?d gũcn đúng cho có
nrT Tích .gitnế ừm mt
ph thấy gia ac negh thì c rất hui không đao nd, đã... ,usa cảm thuật engh ưrct hínt hay gnươL
vi khám dân, miK cm tre, y ếđn tới ìhnB hn cười ưrT yuq đi mũ ta nói mỉm oãl v unáq uDiê: ăn Thái nhb, ưnh tcưr ig tnưgh
thể khác.” iph nói, tđ, ccá không hutt ămN yl at gnđ hnp õv ơih là gia htut ơngLư gia th uph của đao t.n nb ihp “Ca, đó hòa ưhn có ômn ylun iv căn tir oađ hp ca cn gưLnơ uđâ hcngú ach
thuốc Tích, ơignư itpế iđ bọn gnũc kích nrT sẽ cho t ta ưnngh dối, ugn ưađ dẫn umn tc gươin mc ginươ. nói h ruư, ngươi nói dối, không hkgôn nnê Thế ibtế ncũg “Vậy
d Lương khóc cười: uC hNi dở
Cu ưci nhẹ: nươLg Nhi
để ipĐ đt ra. ý, ếgnit Ti! hcíT m mắt iưgn ac háck gNhn hkôgn nhưng hních Đây nênih còi àl gđn nTr Mt
iưc Tưr mKi nói: kyh
ohàgn t và ia nmg chịu...” tự vác tuyền hco nti ryt,nu gkôhn ôhnkg ngươi tyunr được mnu đến hágn cha mi ngươi ri h,ncuy gưniơ ngươi có ir Ta yd học gia hìt Đi cđư htì iơgn!ư gia
“Học nươgL ưcđ cút ó:in Cu hnêgim nũcg hiN không học!” pih
ra đi ãri hmc go:inà Tích nrT
bất ac íb tnuyr gia. Đây mật àl Lương