Logo
Chương 186: Bùng Nổ 3

Trần Tích lắc đầu:

“Không được, phải giết bằng được Nguyên chưởng quỹ. Tối hôm nay Mật Điệp Ty vây bắt Kim Phường, nếu hắn cho rằng ta tiết lộ bí mật thì có lẽ hiện giờ hắn đang nghĩ cách làm sao để giết ta… Bây giờ ngươi có biết được hành tung của hắn không?”

Ô Vân trả lời:

“Buổi trưa hắn giao hàng cho y quán khác xong, chiều trở lại nơi ở của mình ở phố Thông Thế luôn, sau đó không ra ngoài nữa.”

n n, hík aưhc hácy đ khỏi nhiệt đgưn rnt kịp gii gn nrt uhnh ar ic nhgưc dữ đã úctr d,i với bc tm anhu quỹ Nguyên cao phngó đất ònc lưu lồ. phát một ìht than tiêu, ln với trnê lưng htuc dêim khổng phòng
lo Hắn iđ đã hnn đi ơnpghư .tcếh hn ,átn unm hmc píha xác v dậy, đo đ nđg hmn tl đng gnió rãi lên
àv thnâ inêv gnnh nig nhân utir, ghnơtư ca êvin đcư ngựa, diễn ca mi tài lê được óc út ai lên oheT ngồi. ch Ninh pháp hnp xe nôhgk trở lut
nng xám nhà ccá lngư nổi ầm Li một không otngr bc nữa, số gsn đổ, sụp Nguyên t,m trong ca nưh pgò!nh uq ,na nóc chnô hàn ưhgcn bi ungx rơi chu iún gntư tiếng ngrt yba mảnh ngói nổ ùm
ar tam đ nyã icha àv cThí đi thể kia. aunh tìm àl mèo Vân ncò rnT hành Ô nđg iah Va
Tích hĩ:gn suy Trần
chết Nêygun ưah?c uq gcưnh
gàcn ccá ngày hik thành hàng thhnà nổi ndâ b nd dà bọn kgôhn Ch tm đ d,a xe ngxư gian gũnc càng ra qua htì đổi h chở mà ngựa, àyn ngân năm, nhgn có triều ,hniu ohc Ninh ht cgàn óc hỏi gạt điều nlưg ex lừa gcnà ch qua, ygnà lut cngô nhnâ art đút ưgơnth mếgni. óc tiếng đui, danh,
nàho huy chưa ac trúc áhpt tưrc ápht gúns tuch aig ưcđ lực ống tonà. n nutg,r không uy Lúc
Nunêgy uq ếtgni li cuc hég đi ac lắng rốt gmhinê ánch g.ì từ nheg cái cửa, gđn hưncg phía tm khe gn t xem y v ait đứng y,d
đổ Đgn nát hôn bgn lnê!
Tíhc acu myà: nTr
Tích uâđ ngnă hcn Trần ht iig nc Cao y, được? ht
ohet hn. moè diõ l óc nv gnl cúl qnáu cnò đi hưcgn hàng ưađ iháT cho Ban đi ônul quỹ Bình, th rời nđáh xe aih y ênyuNg tma theo, ngày, bò
như tam của th pn.h ml có một vậy, tni uĐ hn moè chỉ ưcđ đưc thể nh ngtôh hnui hôkng óc gcùn li
ac ãđ chưởng tbếi Trư.” bắt qu ar yâv ưrat iKm ếk emX Nguyên cđư hoch ubi
àl rồi. chtế cCh
ânV lắc Ô uđ:
tyh b hânt đẩy lúc hnc được! sp yl ưđc thấy óđ ckh ngoài kíp nhưgn ar này háp uq ngưhc đã ưnh ôxgn umn chyá ìhnh ac nổ tếh, ,li ca ìnhm gnôkh tức ra, gêynNu ia
htếc ,đi íchT rồi! ungêNy Trần hôkng quỹ nun,yg chưởng nggn thn nđh đã uc chtế
ùd phòng, cho đã túcr tăng nhưng gyêuNn uy vẫn lc nL gn gấp n y,àn ghưnc gtnro uq phá ca, bi.
s àov ikh hgnưc ogn,ài người bnê m Nguyên hn nòhpg ch ra ncò npògh cửa t s hty ống uq usa một il ìhnn có vt ac phké ngtor đáo nh. pigú trúc
t, đang mđê đã đgn đang nhưng inkê iàd ngồi grton nv quỹ Nguyên qua mc nhn dường ăn đợi ac sổ rôit ch,t õr gnóđ hc sảnh ac ànrg àv êmđ hcnh nưh àvo ưchng h.ết hn đằng ,hncíh
nát vn yhán nógs uq. rTngo nhgn rnêt cc nmh bao căn áo gn phủ êNgnuy người ,tm quần nl nhgưc trong sắt úcrt ct phòng, theo ncu ckíh unxg
Ô ym nngh !aki áunq cho nếđ iđ ếitt Vân, “Ai miư đã tế?ib ?nào nh unqá nh y y lộ
htn .tchế hắn, đến ti gyuNnê ch qu ta Dn nay ihp đnh ca chưởng ômh
iggn cngu hnư iđnê màng tai đ,t chn bngù n trong hai i,đ iếgnt nãg atlme nhĩ. ù Tích yahve Tnr nxgu có
“Thế àm ưcah ?tếch! vn
ngt ngav ,txo giữa engh gitến có cc l tiếng kỳ nH ngoài lên k.uhya hty ,ac vẻ noxè đột vang gđn bỗng đêm
gchn qau Tchí hc iv iah ánhc yat tm sâu nrT yht cửa, đang nình ol quỹ hở, và ánh mình oànig nNêyug ehk ênb mt.h dgùn hnl nhìn ngưhc
y quán “Về nhé?”
Ô ol Vân lắng:
vi rgtno nhưNg c là ,inó rồi! cầm mà hn Tích ãđ đ đối lát cn hc âgyi rnT
mềm được thấy ìnmh nổi mc im đùi kgôhn Va nữa. iđ vài bước, nh nhũn, đã iđ
,gnưi hgncư nl ùndg mt chỉ iah ygnêuN đ ac ,na Trần yđ gnr gcnuh tay. tuy h nchâ ưgcnh bgn nggnhiê ar yNnguê khỏe bị hke cs híTc hai mtêh nh uq, nách bằng ưgnnh không uq đã ac rTn tđ gìh ngxu vn Tích hnc uyq yđ
coh tìm ra cếth ,à T áic mở t!a
thy gng dậy, cáig đ mâ bên gđn c òb thanh àog,in nhưng vẫn gneh cnh không á.nt Hn nhnì
m .ntiếg tm
.tk tC
tay êyngNu ra bngú ì,ht c a,c mạnh hai mnh đập hai máu không không v sc s,ua chịu uq ngi nén ánch tức ntúg!r bàn một ngay agi nv hn ra ar th chưởng agyn lên ho l b cưđ hTíc nhkg t,ay cũng cửa Trần ngược ấy, g
ùli !uas kinh Tchí ihã nTr v
khiễng gitnế thì hyt .chc vừa bước được bỗng nh hcl mới nghe mấy nhiên Nhưng khập
t yha nghĩa itô mt Lúc ,ađ Nguyên này, người có im ónbg nưh gnkôh gn nà.o ph uh
gnKhô !ngxo
ta! đi tCếh coh
tưgn xong, tc hn ếipt .gđnư hđn êln đgn đỡ ,yd ióN
Xto.
Ch Mật này aus đánh mKi rTư .cs gnưđ, ãđ iđu sáu kiệt đoạn hki nưtg ưvt có gnăb cả trọng ti cnó tgơưnh giết i,Đp hìt nh ng clú đnế any như
nTr :đu íTch lc
s đ năv thế cưrt àny inơ àv b xóm biển crưt nhân trú, ếth khí ex ac icá ếT cư nhà có hnà hgTôn vi .tm này oert con vn hàn con nâs nưh này tp tm tinh giống coa hơn nyà hơn ai,k tưv hnnâ t thương kia, hơn ca trước ncg nkôhg gnrtu trước ac Phố ox nag nàgh cứ áci áđ t gia, il nơi ca a,ki
ynNgêu ai cĐư chưởng hoc chẳng êiln hắn ta.” gcũn đến rồi, ntuyr chết, ìth chỉ quna tni nc quỹ