Logo
Chương 163: Kình 2

Lúc này, giọng nói của Lương Miêu Nhi vang lên bên ngoài cửa sổ:

“Vừa rồi sao ngươi không ra tay?”

Lương Cẩu Nhi bĩu môi, vừa quét bằng cây chổi tre, vừa cúi đầu nói:

“Ta nói rồi ta có ba cái không giúp, ngươi quên rồi sao? Không giúp hoạn quan, đối đầu với hoạn quan cũng không giúp.”

Hêin nói: lắc Viên đu
hỏi: Tích ênnih Trần tđ
nói iđ àTo rồi uhp unm ucc ày?n vậy phải Ti ôhgkn .dò ynhcu ý không? đó di gếit có rốt ,hn aX tmhă ax Hng Tào Ti ròt vai đóng puh gì Buư iđ đến ànĐh it ongrt gNô thật ếNu sự
mơ, là cht là sự? hpi nơi icg vậy, mt đây hnkôg mà mt
ahc?ư hegn ơưnig tgn nhTha ýL óni óc Diểu v Vy
để ht xem ra yàn đoa vn im nhhta nnh nêHi liu có chờ g,nl hn đợi, kiên chỉ Tích hóa ô.gnhk được chọn nVêi hay nTr
bẩm: lẩm Nih Cu ươgLn
phải ngươi... nàot ión óđ lý.” gũcn ànoh cách Tíhn ac không ntê giừo hngôk hiện
igc ngươi... aT soa? âyĐ xứng của mơ ta” trong igi của tếh nũgc inơưg
rượu đi thật, ia nàhgo người cùng phi giúp il ai àbn Có cũng ngNh rất hniu hôn, lúc mxe gmn ta ta quy đã !nhu sao? đây ult đừng ngu nên là trên
nTr đây Tích những có cn i,m nhgn thể k u,đ học chuyện ĩgnh phi ônhgk htut ch chiến unhi. áchk
năm ơưgni hgnn cả Ngnh sa?o một nyà thứ nình mình tất qua, đã gnm
gưin a,t in idư đ hngn ac sĩ bt dngũ “Cả uđ ưngtr oági rotgn hai àl nâqu loi của iđ, .hík đều nibh
êiHn ciư êiVn ma:
gnếti đồng, âm ngTếi mây vọng ưnh ca ygan bị c agvn tahnh ưci Vnêi uôhcng nêHi yàn đhán cnũg tan.
nũcg không phụ Ti, hnKôg óc uc ,Ti hônkg um, hôkng Tnìh Đip Mật uQnâ cửu.
cs Trần đến ngầm quá crtư thật thay ynà rtgno suy óđ và hắn il của lòng inx “bản n,g iênH khôgn đâ,y in,Vê bất Thcí thnâ tin. nnh h trước nhgnư đã nđáo tuy hat ra
mò Tích tò inó: Trần
Tích tđ nêhni nTr ư:ci
ms tm: as Trần Tích
Hiên lờ phớt nh. niêV
sao?” ynuch “Có này
Ô tay Vân :nh v oàv
.đt ta àl Knô,gh
vẩy nhhta a,ty ir mc đao bằng gnvu ,ln nTr hai ícTh lắc :uđ ivà
gì? áci của đao iv hp đao vua luyện bn,hi mi là phù không ngươi bihn, aođ nyul trăm trăm ht của g,ưniơ gdũn thn khí “Kiếm
Knhgô .unqe kgôhn dùng được,
ươgin, ta rtgon nằm của hhatn li as?o Ti đao tay ta giết sao ưiơng
àdi lại nôghk ,ưtch hTíc: hco mt t nTr thanh ra inêV ưh ném iha Hêni rút đoa
gln nH im bên ngồi Viên: Hiên nhc
Caưh hn.ge ntg
lyun đao, hóc đó uynl thứ tảng xong côn, nn hng ur,ì goái, iư,gnơ được? iph ít ca cúht soa vi nió uas ếi,mk hế.t àml iĐ chuyện i ncũg búa, nhgNư
bây làm kôhng ưgNi ngdù tníh gtn. đao, ta hợp có hỏng ca nói, thích s dy hccá gi ta nn
gnu lòng Bhc o:d ngi trgno người ưur, đi, tc ahnu b mi rTn cùng cgùn av ,gnlò aunh bình cnùg in,mh ãđ úcah mọi b coi lẽ àid là i.r anuh rõ ir èb Tích rgàn gmn quận notgr Lí th bạn iưgn ngàn phạt,
nió hoc ơưgiN luyện nên at Có đnế người luyn ah ciư ơgưin hnkgô ah ?đoa hgen gươin h.a k Ha ,à ênn o?đa gkhôn uchyn
nh :at Hiên Viên ìhnn
hméc h.n Pghn Hòe,
chiến vi đối có h,nt Tích lc, Trần ar s binh tb tt gơưhpn năng nh mà k giưn dụng nhất: khí ahó đu gii đang
nìhK Chương 1:46 3
hiN uC bật nơgưL cười:
hi h:i lặng luâ Trn Tích im ri
từng h shná ahthn yâi,g igan ônkgh Hiên li nhnưg mt đo,a êniV thúc khác iđ nH giục t so nc s riôt lời. và từng phút gtn hit itb ac m thận
lại hcíT hỏi: Tnr
nđế mức ơngưL Muiê tía tai: ct hNi mt đ
rTn hc:íT
túr đao aTnhh y.v ar có dao rực, tnrgo uàm nưh đcư dung mới từ đ àyn ahmn ưil
nhng năng ngiơư hếicn iácg trên nrt v?y kỹ nmu oSa nicếh yd rất at óc mc at uđ
hẹp gùnc, cm ab hai ưhtc tấc, hai Cuối aco àid nathh dgn dài đao đất, ca sáng aođ ba aqui l,onág xnơgư mt thân íhTc đoa uôich Trần rtcư xuống đoa xanh ctưh agngn khi bước h.n àdi ct, ôchui
:hi hoặc nêiH Viên nghi
ig gi. àl ctrư àl đây bây “Trước đây, ybâ
Tniêh tại nào ,ri cíTh đến iưng ibtế im bi ca nkôgh tn s Tùgnr 49 đu soa? l nTr
Ta nên nó ếbti ?à
nơg.ưi oađ ba trong Nếu đnáh hco Pgnh th òngv rt ynà inơgư tanhh eHò li thắng àny,g s
ưhaC gi abo óĐ đến.” uâ?đ
gơưin nb chuyện uhin ?hc ươ,ign ct ignư tr s igu ,nâV Ô gin nếu
hìK.n ig àl đcư Nó
iêHn lặng. inVê im
yat ra nhtah tm u,âl ênHi trú Trần oàv mhc iênV gbn không ih i:nưg bằng hmc nhìn Tích ơig đoa hư tm cao hênin t
người .mà yđâ cưTr ndùg đao
đã .đã iđ iĐ
ê:Vin Hiên Tchí nưcg Trần nhìn
ra ri vy? hycun yx aV gì
lên yta giơ Tích Trần ón:i
khẩy: Hiên cưi iVên
nhđá nl yãn hạ xong, đi đi đây, cahư aT thủ khi uđ nagđ ncò .ta
uq.c ơhi gd,nù k gônhK ưđc, gcũn eqnu không
Châu?” Lô âCu “Bắc
đã tth ,ri sng ươnig Đúng của ngươi nũgc đã ynà àml âđy .it tiếg bộ li có thể hco ntg ghcn iig Ha ta ir ưnigơ ta thanh sự cho ah, sao! hip aos mặt ynà g,ôkhn t,a oađ lại đao đó, ênn ũgnc tếh óni tồn hhnta
luyện ta .oađ không ,ta từng óni ignư ênn vi gNưnh óc
lại a?t gontr ac ơm gic nigơư iT sao
tại nv kóh người tm it óc che oas vn igu như àm hcu oas ,yat íb y?v hnăk Nhưng nb ưngi gp huin ar ghkôn thy bè
vẩy guvn àvi rnT :ln lại hcíT
không nó “Ngươi bếit sao?
hCưa nehg. gnt
ĩhnt Viên ón:i inêH ìbhn
còn mau ch gì tới i!đ nữa, yV
tùh cùng lmà đo iđ, ngkhô gnđư itếb ếnĐ thông đ th bếti kẻ cihn?ế unyl nrtê c.đíh s hitn nođ Nếu hết hkác th mọi dùng thứ, ogia aos hik
Hi im gác ngôhcu nuah ta minh.” đến nìbh sáng ùgnc cghún vừa gmn
nìhn iHnê nh: Viên licế
... rnT Tích:
thôi.” im chn ơưign i,đ mà ciá hhíct Cnh
này úh,tc angđ ơl đỉnh athhn chgn một nhgc nào g,nl ơhn hnc năm g,nn treo thanh cgnũ hnc dài óc li mà hahnt Sơn hn nrtê đao này. àgrn il tnhah nhc ơmưi hhnaT ađo gtnúr
ihnếc Hắn chác thêm biến tuh,t num bếit hc iàv kỹ đây h.gcn s tm kiếm chỉ ,đu dng
Ô mt nãy. hki hnĩg t đ,i v chTí Sau nTr rời mi hik từ nâV il usy ahnm những hmn
ingươ th đã khác, Pghn chiến ưt thắng t chứng cách ưcđ đ.u tìh Hòe aoĐ
áum đ nđg văng lên ..ng.ưi ,ưcĐ
iHên uli ahy tm đó nh khắc àm ta h hngôk hn i.nưg khoảnh nnh hn suy ihêngm Có lm útc nói không, êVni nưgi nào hip ũcgn gĩ,hn
“Thử xem!” này tnahh đoa
Ô ibu nghĩ Vân c uys ó:ni ir
“Nếu, thế ưxa là thật at vậy ngày tgn nà?o àm đoa là ưgin nếu, niưgơ at eunq àl ùgnd hưn ta ếtbi, s àm ilo nói đao
không ưgơni at là ,thn óc kinh cnũg này gkônh tinê ct tibế, ucnyh nb ignư ign người bn ac đu ihgnm nhưng udy hcc yđ. at, àl v cũng àm aT
ih nghà cliế gai t tếip ơl ,hn Viên hhtna ônhkg cch không, gln liên iHên iurt nutg:r gđn đoa
hợp hhtíc nhưng gi trưc at yâđ ybâ l Có ùdgn kiếm.” ,oađ uyln at unm
Tích áo tĩnh nyê tr iún nrT li rit cnu đá, tưrgn trôi, enđ vách lặng, phía nrtê kỳ hyt ho.te ávhc nhếic ca nêb rìa ênb quay nhìn về ngoài xa, gũcn tâm ngrt mc choàng mt iVên iênH vơưgn nnhì anđg cm âmy gin ếhcci Hn hnbì nên
inêV một iclế á:ic nh niHê
:óin gđn yd iHên êinV
oàv hc Hnêi ió:n ri Vniê ib nh,
Phụng Hòe uđ inó: lệnh.” đao tên uâTn tg hPác
ưci lắm ?aos “Buồn
êniH Viên, :ih nnhì Hắn
íhp đao, tih Đgn pt nh ghnP coh iđ. ãgnl angi ,òeH hắn tm hathn nữa, uynl iv
nói: Thcí roTng rTn Vnâ ghnòp, hnnì Ô
tgorn thanh Tíhc ión: tay đoa Tnr aoyx
mt nưh â.lu tìm íchT hyt t, “Kình” tm qnue tcuh thanh orgnt dường kóh ãđ cm đã mc tay, iol bạn Tnr giác đao người
thử ếđn óc xuống, từng ngắn, ayt hắn ađo ưrct rnT nhtha đ,ao yl ny ođa àm Tích nguyệt oađ Có aođ thẳng. từng ,ln hnath mn grnot céhm. tinế óc
núi íTch mây ,ah nbi iưm tp qau nS.ơ n,đe hn xuống ngn ph nyuêx Trần usá riơ haThn
Hiên ,nyà gncù vô Viên hn.n kiên Ln
hắn tm hícT giấu gưnhN ch óc th bí nc,h những có rnT al tgron lg.nò có không
ig âyb ...
?soa đt aT tên hoc
?ìg yàn nêt ahTnh đao
vì .i.hnu. aco ca nhc Hêni rất Trn Tích igi ihN hcn ơhn iHên nheg êVin Viên gơnLư Cu
viên laon ytu.gn có đoa nCò
gào căm mộng, y,âđ hcóc ũgnc gtếi ác gci éthg th hncg ê.yn Tchí ntg ngitế ng này, thể đmê thn vô Tnr như không gcùn Trước htté
cTưr ht!ế ?này nnê đâu ếht yđâ ngươi tr óc ơignư il aoS ưhn
lại này, vì inơ hếinc h vi, về ôgknh thích người âđy ysu gai nòc hn tuth quan ưngNh k .gưni phải đấu đây nghĩ giờ nh hpc cn đây óc tạp những chỉ mi vi nơi ìv thni ngnh ghôkn
ca tig Nih nh gnưLơ tc cih ly Miêu :at ngi âcy
iưl iưl nhp hưn ntgr đao đao phần uôChi hai gohnk idà b,a nv,àg tm aođ oađ kghon ngr àid yết.tu chuôi văn hoa ba, có
một hóa chiến àl yếu.” đim hoạt, tí đi vi íhk kích để ra torgn Cự nĐg háđn ,rtn đủ được giưnơ Kchí linh hi bại biến hnn ngưt ckíh hóp n,hé ugxn dùng mã tngor d hếicn kngôh rt b li ơgnưi ũv Sĩ đgn ygàn
Tích Trần nói:
Viên niHê luyện, och ai cho negh Cu luny, nnê hiN Lương đây? hngkô
ta à.m nb cgúhn là nNgưh
t stýu vgnà thân vội lấy ahnth đao. đnó sc êinH Thcí nặng x,a émn rTn nưnhg đoa ngã ca Vinê
ngươi nó, nên biết đao ngươi.” bi ìv nó ac Đgnơư nêihn là
Trn nói không Trùng nHiê cạnh un?gt nêb hnkgô 49 g,ván ếtib gunl sự nyà, tbiế cgnũ “tiên ac hắn nưig íhcT nnâh nViê oàn angđ ó,n Thanh một ũngc thôi, ti nưh oáhcgn nL yagn Tnihê lẽ Điểu tồn cũng c
49 Nưgiơ nió hniTê ?nôkhg v có grnùT nghe
ih: cíhT đao nch Trần ê,nl hhnat tò mò
gì bếti đang ưhac ưiơgn nưgi ngưhn ?ếht gnt từng “Ta inó tnê như ế.h.t. àon thy mchi guln ngut xanh,
íThc Trần .hi
này, ca il sang yâc gndù bút và tbú như âcy ngiư gdn quen ri từng một crưt toh àm có s đây. bút dngư áchk ucq đi muốn thành ht ngig kỳ âyc nìmh sang gciá nv ưnngh tm ,nìmh bỗng đổi Cảm
?soa nưhtg Sĩ hcKí là aT C niơgư aoĐ Pcáh bình ihp người binh hcn cm ĩS và khác, ngôkh nb h gign hty nă không
“Thế thử mx!e ynà đao htanh thì
gehn mt Vniê Hiên được nucyh :ciư cuâ ưnh
nói: Viên túc í,cTh nìhn Trần Hiên nêgmih