Logo
Chương 151: Ngõ Hồng Y 1

Trên tầng hai của Tú Lâu có hai mươi mốt gian phòng tao nhã. Màn lụa trắng như thác nước buông rủ từ trần nhà xuống, xung quanh bày trí những bình hoa tươi vừa hái vào buổi sáng, khiến người ta như lạc vào chốn tiên cảnh.

Chỉ có điều, rèm che của các gian phòng khác đã được các thị nữ lần lượt gỡ xuống, chỉ còn lại ba gian phòng của Thế tử vẫn bị rèm che khuất.

Thế tử, Bạch Lí, Trần Tích, Lương Cẩu Nhi và Lương Miêu Nhi ở cùng một gian phòng, còn Xa Đăng Khoa, Lưu Khúc Tinh và những nhân sĩ giang hồ khác thì ở trong hai gian phòng còn lại.

Lương Cẩu Nhi không quan tâm, dù rèm che không được tháo xuống, vẫn có thị nữ liên tục mang thức ăn và rượu vào, hắn ta chê ly rượu của Thanh Ngâm Tiểu Ban* này nhỏ, nên dứt khoát đổi sang dùng bát.

nogtr ưđc ta ì.g t ,hcíT hìcm từ cy sya, agsn xem nv cig ôkhgn Trn ng Hn nTr ht ymà ínuh trông Tích nhìn ra
đó tng ếđ nêHi tm il ưngnh ếxp tnêr iang vgươn vàng. gni chỉ gtn nig Viên như đá, nghk angđ êtnr đá ngb Khi một ,l ràng vị gngi
íh,cT vào rnT vci ta lại. ayqu Hn óc đặt vọng gnas thể Thcí ch đầu yh nTr nhìn ciu nth cùng
chút có lo gn:l tử Thế
nnhì v phía iCu hn hcB ta ùgnc Lí:
xem ôhgk.n tchú óc il “Chờ hnt mt nh
thíhc ngươi!” ut muốn ngưl Ta là ac a?t không vạch a,C nơgiư ntr nàng
àid ươign ?na ơghnư làm cgi: ,aunh “Trận ưnơig nhc có thì thời htc không ht òcn ahi êinH người Viên đã lùng ra lạnh gi dc! dùng nrt gani chiến thấy chúc igng ìg hoc trường bao rồi, cneh nếđ tay, hc cnhếi người hai Tênr énn àny đông thúc ácc inchế ,s éok
uMêi ĩub Nhi môi: Lưgơn
nHàh nhiu cm này nihu ưngi yht hay? có ytrun ápg ùam thì ìht được thơ như phải aT uLi viết thể ba của thấy hpi u,th ah,y hngôk hơt ri itếv gôhkn lập viết óc êlni ngnh ơs thiên it đcư ưgnhn luư hơi tế htơ vtếi va ?gì c soa? mi htni tiếv y,đ Th làm ivết ct àbi đủ ncũg ếvti tiVế ,àis pg hcí óc qaun bià bt hìnm v oàn iàb phải thì Chư sao vậy uến có òrt
vương vàng, sao hcmò tm iđ chòm b bnê nêVi màu yhat níhhc ênihT và hc đã .hT t Vi hutê Vi áo Hnêi àon lúc hia itếb gnb àl ônhgK có oas iThá ayt giữa đen, T bào
Kmi gươnn nhPưg có únđg gcnũ gsn bao tửu ngươi khoái.” ihN nhiêu, úđng ta êunih gnu gun nlgư iv, ìth gnàn óđ yb tyut là Ynê
bài kg?ônh nưigơ từng ngươi một trước nhớ m.à rồi gnũc aT htơ óc viết th cBh íL à, ếitv đây
iưc ca đến: t bên rèm àoign iếHu ếnigt rnT nV ,ynà Lúc yntur
xử Bạch nói: Lí hók
nên “giai t, trở igưn nêB ghnĩ ếth nói nađg ếnđ câu syu v ac hìt ugn lời đc lăng, diu èrm người đagn im hnàht, có gioàn có ĩnhg thủ úc hgnn êihtn
tác nĐg ht nhịp hànng irt gọn mây òha ca ànoh ưnh y ,iôrt ,ho như ,đt .nàgg ùgcn hn
ciư v nói: uC ưnơLg vui ihN
àby hơn chgưn này Y ngõ uinh sĩ nghn tiền ncò này! ngại, rãi v chíth mlà thy sủa nrg mkiế àm mâgN mun il ágns õr Tiểu Tahnh iác tử có hBc Ban Hồng là k at ra il ,n rgàn Theo kiu còn cố ar õng Y.
udi chcá nug lại thành, t ntgôh am mt tấm ápđ th úc iiGa đắc. uqa iam Thế nêhti :mrè
thể còn nv o,nà gôhKn thở hn à.m
lập cKíh íkhc thì nugv nrT lmà ĩS tqu né híTc lnê ac đang thương. n,rtáh mắt liư kích gnhôk cái tức chú hnưng ,ti lao sng ,it măhc không nhn ìhnn gn lệnh chík uqa phía gđn hná ,uas ihu hào gưni nh, hn ơih cưđ lao bằng hn b miũ h C lưỡi hề v
... tử: Thế
th đều nh, Trên hn Cự hiệp th uqa đnh ơ,Sn sức trmă ai ĩS hcgn pnơ.ưgh Trần ơhn úni được aus hTcí đi cg anThh cíhK il, h
íchT phải đã h?c kônhg rồi Tnr chết
rTn ôv yd, ãđ d óc i.d tỉnh ếhicn cùng ôghkn Tích uđ hn
httu Nhưng htm có ac nhiên chí có hmn, ôkhng nũcg được iv bgn ht sử hắn ndg cl. không mn,hì qneu cs k
thấy Kôngh và nữa. gipá k kim gnvươ ònc
cnă tv nào. kôgnh c nnghư t trước onrtg áo có rèm tay Thế bàn một nx dgòn ngiư ngồi ngg ,nêl phòng ếtiv btú th che, đcư có mc ơht
bào uy at nưig nh như ging gncù trí, g.n điềm enđ hắn màu nêrt th ôv ignh tĩnh, gánD ươvgn ,ta vẻ của nhgôk giê,hnm
nưg,ơth ênn aúch àl mấy ar hik ri áuq hnhà Bạch h li Chc gĩhn ô.ith mệt Quận bị ri sua b :óni uys ngươi iôl
htnha bgn ơn?h s h,n hnã l hữu èmr xgnu nào oaS ab vy hưn trong ngcà bnê mt htáo cảm yht òcn chưa
vné cnuh.y nghe Ta ângm trm ir lúc :nió rmè nói rTn nV nTgô ,õr mt khnôg nlê
giưn cs trong ha thám hn ihmcế tm ihk nê,l hắn i,ruT Trần ãđ ax cả đã vn thường, nhart nmh thế ms ngay lư sáu ca ngọn ưvt nCh Tích với oagi htgưn bùgn phong. người iMư
th ri sử cái sức dng K tuht ưmi thể đòn đó yàn này, ònđ mt phần bẩy iha sử cl đnò óc mười tphá hc dụng icá có kgnhô cl iưm hn,p được hgnưn phần. huy hưn ámt sc tìh yb hìt nếđ ggni bẩy, pnh ưcđ nếu
iNh chậm iôth nhìn Miuê ãir Lgươn nLưgơ ta nqêu uC đ!i Hắn iN...h
ivtế b ccá ta nìhb nt,ug là b ếtvi cũng ,ưcđ gknôh tiếv ta viết “Thơ cười.” iênt sinh chê êhp lung
đây, mạnh hmìn sao, Tchí đã ca ẩn giu ar u!đâ ht sc Gi nTr nhìm biết