Logo
Chương 149: Bồ Tát 2

Thế tử đặt bút, ngẩng đầu nhìn về phía hai vị cô nương đón khách:

“Viết xong rồi, chỉ là ta khác với những người khác."

Cô nương đón khách cũng nghe ngóng được thân phận của vị này, mỉm cười hỏi:

“Xin hỏi Thế tử, có gì khác biệt?”

nhưng yht úLc hngn cThí bnà à,ny nth tm nhôkg nh gnxu ãđ rnT lại, dám a.r quanh, ánt il hegn
:ih đăm kia đăm ìnhn tán mt hc àbn ,nơg ati ôc Mọi nương lầu lên đếic người k gađn xao, lại, iếuh trở vn nxô thế t chờ
chịu ưnhng yđ. ếth il Trần t thn y,àn ch mất quyết ncuyh ghkôn ar ì c knhôg làm tm ếtch đng t,m thà Thế m híTc
hkáhc :pđá ôC ưci nđó êuydn gnơưn
iác mt thôi àm ,ìg chút y"v! nùngg sợ như hc nhìn là “Chỉ nig
tử gndươ hTế ndơưg ý: đc
mi đến cười tm igmè óđ gnnh ngửa nb lên hcng lớn, asu tâm aph: buồn itr tm t ,ltá il ngl hếT
huynh, “Trần nhìn dung v tú." hhant mạo ơưngn này, mxe thật cô
Trần Tích:
nào ghnc mt khí phách .h aingg nuvg t,àng angng yta hếT khác t ãgnl t lên, v
ln óC ếting ôh êl:n k
Ung ùd ,iah muốn ìg óni thì ul ìht t!hiô" uưr các oas óc thếc ta ôh,gkn lên ngươi! nói, “Các tức th ccá cnò iơgưn ngươi
e Thị mỉm ưic khẽ lệ. n
via :cíhT tử Tếh Trần v
thủ hành vị hàn ê,nn nội hco thế hàn nếu các ir hínch cn ãđ íchđ che e ika ch iga được nhđá nmh nêt tên àl mt n mt thẳng T nhc T H nmé Vậy trận, mặt h nT nmu Liễu đâu cháu tôn ơư.n.gv." chở, cho i!oHà ht ngưi "gônC snôg ig rồi. t tióh, h hêpin t ph xuống này
mgãn yu átot ,êinmgh đội v ciư dung ntu x,o kchá ô lúc Chỉ công mặc uđ hitn bt gưtn ôkghn mo người tú, vóc bào as, nh hn nìhh ar nthư.g yht vi nygà gấm tử
â,yđ itvế xem thế bài ra ayt ht nương phải ahy hkg!ô"n tử óc ơht uMa lấy uLi hành vừa
ươnLg dừng gnùc iênnh t hxni oatn ađư Nhi yht ht Lương ra Mọi tử nlê trên mt lầu Cẩu Nhi Miêu cth nữ. bỗng il Thế mt ungx, bcư pđ lầu, hiệu ưrct th tay, ưing n
ơgt.h..ư"n h"Tt đáng
lên úcl gếtin il lon pih àl cch hn chỉ ,cng âchm nhã iếkhm umn nũgc ô.hit k kia buông Kẻ kôghn hânn
hôm nV tr nay rt li rè à"?yn n,ĩht bình htế sao
“..."
khiếm đưa hn.ã av enho mđá mắt, xme bôgun đông, li nhìn haunq muốn tử mắt nào Tếh k ìmt
gánc ngơưn uTnyê igy vàng cm lấy khách yhc ngơ Cô lu. chút, một Tnàhh đón nlê iv
gì?" ny"uhC
àhhnt tinê một rt aT" v ol tử người người v uêq nhâ,n õv úni rượu. ch cc ênl nh gynà gndá Đông nihs htư ,iáb ra xuống àl ìnnh gưiNơ ust v đám nug hng ib đi noà sĩ ànto nb coh cáthr núi này aùm ghen mắng, t àvo ,exm k chm." Lâm ygnà thế bị ăsn là yàng inv từ nvă theo rằng,
lầu?" ta nêl hn "Sao li inêkgh
ãhn ,âul út ădm athhn đào ba iđ ao Bước nbê cá sảnh con nuôi giữa ovà rí,t u, một trong cá, il ché.p
hoc ànhh uiL ,t th hết tm lầu n "ôih?t "Chắc hn sẽ lnê
nô,m lên còn là nc nhhà iph ly Bn th phn Liu mx!"e mang Cầm mt thơ nửa !đ mà họ âcu mong hc ta cả im bài ohc viết
ádm gntro hTy hikêu t vi íhkhc, ln nh oàv ,gni v ngđ.ô vàng ct li thế óc onà đám
đ hắn nđ àl giưn là li at ayH ntà bị đ t.t" i,đ nuqá y
mau nêl ,ri ul xong exm Ta hti.ô"
ta tuy cgũn hưnng ưnơig mxe Các ,ếhp àl chẳng ar k ta tnà .gì.. xem nôhgk
kinh ghne ngạc: uđ ngiư vy âvy Đám xem
ta ón,i truyền, ònc hơn khác t mười th lầu!" câu danh thơ ếth bt na Mi câu! người thế tử quả hư hnà nhiên “Hành nêl
nTê ếth "s?ao thơ amù nyà tử cũng biết quê làm
đám aty auyq vy ,an với nLgơư không đến Cu Nhi: đ ansg ý iak Hn nưgi
cđư nhịn kôngh Đngă ohaK tiếng: êln ưD
ếtiuh exm htú lên gnu được? gnu urư h, người anch tm ir ưru Hhyun ahnu àl mc lm, !hc" có mới lu trời Đ y ht một đến khiêng buồn il v gáns, sao ta ngiag nghúc mình đ một nùcg náqu hn ưgni hpi hắn
thường ngươi,” "Ngày gp
Cu h nói: ưgnLơ Nhi ha icư
nào?" tếh thủ óni hnhà Liu
htc nhắm răgn mắt, nghiến ingếnh i:l nH
Mêui gLơnư Nhi Tinh Khúc aíph về Nhi ó:ni uC ngLươ trúc và iưc nngâ Lưu đi cưrt, ghế
,ynà mnu ni tàhnh tiếng “Lần Tích Lạc ũncg ghôkn Trn khó."
ãđ ra hìT ngươi "nth!
úcKh háp Nih lớn: yv àv hnge Lương icư Tinh uC lên Lưu
b đi chân àl tật, tnà được?" ghônk Chc"
Ngươi h r"?a xem Hoài, onl iKm đích âgy thuyền, đui ánođ xảy ưrtc âđy ,gLnă nôsg nkhgô từ làm óc nổi oná gì trận. ế,bti ntrê áchu Tn nhà htơ mt Hồ hôngk chnuy ôtn mnu "Ngươi vẫn lnê
"ôi!th uma gnĐ nữa, iđ óni
haNhn hcTí Trn ikgênh cả lu hôi"!t uưr gnu lnê, lên
oc gónn, đành pl ken ngồi hưn il, ra gnhC tếbi tức mhn tm hnngếi răng Tchí bao phải nhìn gnig m rnT hoc lâu, rồi ênrt két:
cười nl: t Thế
đi nếtig ,tcrú nch urtê Tếh t êbn ếhg cc:h cất
li iưng lên nhnì tlo Tí,ch Mi b y.v về lầu Trần không có sao gnưi phía khiêng hiểu gnđ hưn