Logo
Chương 141: Nhận Sai 1

Trong tứ hợp viện Thái Bình y quán nho nhỏ, quạ đen nhảy nhót trên cành cây, tựa như chứng kiến chuyện khó tin.

Diêu lão nhân từ trên ghế trúc đứng phắt dậy, nhất thời kinh hãi, lắp bắp:

"Ngươi... ngươi... ngươi..."

Trần Tích vẫn khoanh chân ngồi trên mặt đất, cảm nhận đạo kiếm khí như ẩn như hiện trong cơ thể.

lão ãih, vậy, thêm nehg trừng càng lão mắt: ânnh Dêiu hink
tội." hc ,ol dám tử đừng ,aùđ sát "Sư onà nói k hp đệ ml
nnihê Tích thn đáp: Trn
kiến ôgKhn cn, bị mới này nhki tch nông ãlo chnuy ihp sợ.
oàn c,ái ãmn uêiD Vn v b tc i.t kéo đc thực voé ml, b nnâh hắn ngờ ãol t ý, pl đagn một
nTr chTí hỏi: àgvn iv
ri nmô "Ta ơgưin, luyện, tu vừa gchn àl "!oà?n hỏi nươig kiếm
iuêD u,râ hit ibết ih ìg kôhng hnnâ ãol nên đu. utv hnt t
ial tg Tích đu Trần .la
"ưS chuyện óc gì ?yv" hp,
:nói rnT hgNnư li Tích ngêimh túc
ìnmh bậy. s mlà íTch hiểu thật gln phụ ,õr rnT ol
hgnôk tuổi ca N"ưigơ triu Cảnh Không lúc hc Cnhg kính oas l ơgiưn yâĐ Cảnh mnô tác khớp, ht ònc lâu chủng nl kiếm ưing ưcđ hncíh ưahc ưđ?c là ngươi mt t irtu ch ra tnh bấy mìt ,ếmui kiếm óđ bí n?ơigư gú,nđ óc !"đi ?âuđ
b t Diêu nhân nagđ lão đắc lắm, nào kéo nV v lp évo gn tch b ãmn mt .ti ý, c,iá ct nh
đu lão voé Diêu xoay tai Tíh:c Trần niư,g
osa um ingươ "Chẳng ht đnúg, là ih ânht Mnô họ hco àl truyền cữu ơc iptế làm óc ngươi? lẽ nCgũ với bọn xúc Cgnh cữu miKế hco ôkgnh Knhí?
!"A
vi Hắn ưic ió:n
rtên lần khác ra ãlo đ,t êinhu này, mặc àon qu tiền nhau. ln, rgotn t Loã tay mặt lấy eigo đồng áo usá rải gũnc cho bao hưgnn
áđm ìg ơnưgi ti nội răng, cn thêm chẳng úthc áci gcũn ,na sắp âl,u chẳng li hc ưim lão cđư b ccá phải ngón Tàn"o đều ngs gài cộng mục bao vội." n,tá
lăn uđ,â ognià igi dù bnê nl lũ gmn nàh b Cũng ưnh giang ín,t cah vn về m con nếđ mỏ.
đến quan ônhg"K ingươ ng il có rộng vậy." riã h
đầu: Diêu oãl cl uđ
trc,ú loã mới yàn hồn, úlc Diêu ghế nghiêm ungx gin oành :ih nhân nghị
Trn chíT nêhin thản :áđp
Nió hnn khuyên inkê nhủ: lão lại đo,n
ròt ph, kih Viên, nhìn Hniê nh óin ũcng gnotr at r."i mộng nnâh cnùg yuch.n nói nhôgk gkôhn ntê có nêyxu ml, thường Giờ kgnôh àl ta âđy ,di ntiê at t c đã rưct ht "Sư yth, hc ncyuh th ơm rõ
nói êbn .ta" mt mun bịa cho gKônh" htì yc,nhu cút sang óc chớ
nôm ươngi li chủng?" àthnh "Sao kimế ut níhk
óni chính phái hưn chết quan có ôgknh âh"nt. môn ,hya bni nSơ n,àc t oàv suông, aki họa âyđ hc nhhà Qunâ iđ lmà nào đi, ni,b hnt chờ ngụy hco ihp tu ámđ ưcr ta ta tt "Đừng gơniư óin hápp vy ngươi mình im
uqna âhnn vẻ cẩn lão sát nth tm thành ,cíTh hty iuếht cùng nTr niên ôv Diêu thật.
lão nhnâ lời: êuiD sa
T,íhc ãlo nhìn Trần hmc no,đ ió:n rãi Nói
ý hcnhí oãl y.v imKế khếip vị àM ếitb mới ếht Kính sợ đến nưh õr ào,n vì Môn hCng
tu kếim có óni, àghno a!o"s ln trợ ta nhau ưs h ,t "Cnhg chủng viên, loại ônm émch hai aqnu ph phải nkhí ht éhcm
dy àl "t!a obá ư"S nhân mộng h,p ênit
một uq boa bếti cả n,oc ktế Dương ếmki ciư ghnc bao võ bạc uit đạo, vào ac hki uđ nvg nhiêu trắng ômn uổng tr say "igơNư nêtr nôhgk ,tbếi ođ chờ iêhun bitế ."đi v cL Cnh àit hna kníh, íph con nđưg đại cả đến iđ óc êm cL mu,iế tytu khi t ínhhc sẽ óx,a muốn đi irut nhis utiếh uth gnux nigư, niên Dương rynut
ìv oãl kiếm bt sinh tmì .m"i mà ht đại sau đạt đó không, nđế ntưgr là phải c đối umn Lc đi unm ôhnkg o,đ thì "Chuyện àhnh tu nDơgư kih
ôgnub tai óni: nnhâ n,h ,nưig gnth lão tức tay Diêu ihk ngi ngđ
ibết ri! t đệ g,nâv "gâVn
iDêu nhân ãlo hépc miệng:
s ta !uyln ta thầm s igtế cL đến tự tu "a?os âm phụ, Dương "Sư mình
gếti lão nhib ũcgn àgi bọn hạng nào nghc khó đó cghn thrná tội ênt cạnh nc,úgh nihu àm "Lũ ôv bảo óc nBê ,ìg quan ngươi ikh quá, hip .ust vệ?" hnngư
nhân tth chẳng đgan rối tnêi onl gntư l giúp ươgi?n "uQ rồi,
d!a đ,au iÁ" ,Đau ui đ!ua
hTcí nggi thp Trn óin:
Trn .mt íThc enh hănn răng
htn chuyện rồi hn,T" gì!?" Vừa nào!
tmr hi iêuD lâu: mâgn lão nnâh
àhnth ưngđ yàn kếmi ut đ?âu không, êinth hkín ht rotng nuế nyà ia có međ bếti a,ih xưng ươNig by tbiế đưc nió tìh học ht mếik ab hnhà ámd ,oil ngcũ nt"h. ciah nôm ocn l h ,nhcg gnhc àm nxgư "iáC gnhc
Muốn ox:é liếc tới
Thần gsn hcí igi hn oĐ, trận! tưcr giưnơ dù thậm mt đến aty, hknôg mong hcn nhnì gơiưn l đây "Hắn sinh nylu lại gưiơn hmn m".hn còn tu tquyế uđ tuyến hco ni,ơưg exm ra đã ta iđ đ đây, rồi Đến nũcg nổi. nưghN ac khó ta gùnc
nCh "as?o urti kiếm dc í,knh tu cđư đang sợ gơiưn N"ếu biết đến tếgi lnuy otàn ânuQ cl cnhg Tình nhc ômn không s chắc ếđ iơưn,g iT Hoàng gnơiư
Diêu :idà hânn thở loã