Logo
Chương 134: Ti Tào 4

Vết thương trên đùi rách ra, máu lại một lần nữa thấm đẫm quần.

Hắn nghiến răng trèo qua tường rào vào sân sau tiệm vải, nhưng lại thấy Ô Vân đang nấp trong bóng tối, canh gác ở cửa của gian nhà chính.

Nhìn thấy hắn như vậy, Ô Vân lập tức kêu meo một tiếng:

“Ngươi bị làm sao vậy, là ai làm ngươi bị thương?”

ôHm ăn gì nh íTch nay mò có i.h tò chaư? nrT
?ri tếh nào nơiưg ac cS khe
hnđ â,yđ vị chc V. cũ onàt hắn Hi cũng bo v hnn mình ũgcn b auQn gưhnn óc l t kẻ Lc của hàng nv tha ýL nuaQ ngươi av đnìh sứ “Ta tước tước ac âuQn tni ,âyđ ndùg iG cửu cL nên, gi gưiơn gũcn và cưrT hnoà đu cưl thù lcư triều âunQ tướng, V, rtí hcc nođá Tả l đã .iurT Ti o,đt tyha hn hcc ưđc làm hà!ng ib b sứ. cửu Tào đ at nLog Vy tc hCn đầu hết tv
tm axnh màu nanh đoe grnă là tm. nạ Người
ôNg Hồng chửi ưuB nói: bi
iT gtếi àoT mun àno àL ?iơnưg
hại rt nrT có ,úlc ưnh ch úthc im ưc mi uưB là gi rt yán kia .ynà hn ơưhpg,n nh vy, àm những Tích mi yngu ,v Nôg Hồng ht ìg nôhkg sua iđ yá rưtc ,lgn hk
b hn hit dưgn nư.ơgi ônh có kih hc đi êm, ngkhô ý ,rongt agin nth bnê ch uđ phần gnũc Vn nr,t nl yd ađng nhđ như
Nôg nh iuhn h mt Hng cưđ nhĩg at thầm hắn hgônk Tình íb trgno uq tth Tcíh Quân ũncg biết vn,g trọng. t,ph nhiên Bưu ac không rt ta Trần v nkhếi quan iT lại gi đa
íhcT nTr ih.
mua uc nth tr d mui ... định v hn tnh at, gniơư ơingư xem ta hcógn cv sớm gnũc hnC v nàcg tt uc imu về cu Tuir Ta hpi hđn iph càng at uc đ hnđ thử, gúip ,dy uc phải
ònC ?an àno
ca gunhk óc hTíc m.i v hhcín, mệt mt àov hnògp da chút rTn
cđư Ta nikh, đâu.” nôgkh chết hành môn tu
Hin t,i mnu mxe Bưu người àl người đó. nchíh ùndg đao ra nHg ếgti ôgN hn
hgtn Trn :đ chíT vn đi ovà
tại igtế li aso nh ngươi?” Vy muốn
muốn li ngươi hôgkn ăn “Tiểu đngú nđò t
òt mò nTr hi. Tích
onà? như nưc nug nH thế
ưgin Hi ngoL ikh Triều. tm thuộc at gưn.ơi ta, h tâm êtn ca thấy caưh với uc cu hKi yàn ếnđ ta khoảng nb iNhn niươg ếbit vci nghe Ta nói nhìn anqu s àlm Cảnh rằng nh ac hn, đến ruTi, nh ngt là hn hc ta ,năm àv thật
cnuyh b.oa òcn nnghư ãđ ngươi óc nigơư “Ta chẳng trắc, tgnư gp bt hnơ ũgnc at vẻ là
tmá Tích tm Trong uas Trần hnp đngó nhc iav iT nđg chắc nà.y lnòg óc ciá Tào nrg nhc ngưi hơn đã nuih nêt hcc
ìg có ôngh?k ngươi ếk iTếp hoch othe
ar, ta hty nh cí,hT mi uBư đagn nó:i Ngô nhiên iưc đột m nrT bước hà,n mắt khổ àvo ngH ,mât Thíc an Trần gn
nH cm bên yâb được hắn. ôkgnh đó tay ơc ìtm bn đã đến gn, ơc ih với nht Ngô Hồng h ra sẽ uB,ư đang nhận nugy gi ưđc mìt định
il àml gì?”
khi ió:n một nnìh Trn hícT mi lặng thẳng và Bưu gnH Ngô hồi, àov Sau
nh ưa?ch ,Vnâ ưgơin pg Ô từng
..L.ogn... iH Lý
Hng ưBu v gc:n Ngô
dùng phc nahn đao, ođe hắn “Có tm màu phải nạ y huuk hmn igi ?ayt ărgn rntê có hx,na
đất: rTn nhìn nHg idư Bưu đang gni Tíhc gôN
ch có Ti Tào hi.tô mt
máu, np,hòg Tích da vi bên. onc nàs nìhn cùng tl một yđ oàv Trn vt ba hutc nàh sang xác
đọng ,snâ nH đi nước cúm khát têrn ovà đất u.ng thì đ
hắn!” as,i là “Không chính
ếknih hpgòn chiếu íhTc nên aíhp hn.à sau của trở nêtr icá Trần ánh nth,ĩ ni t sàn ógbn dài ăgnrt nêy nCă
bối Hồng Nôg ir: uBư
!Tt
i:nó âVn Ô
Ngô tường Bưu yd, vào dựa Hồng cth kếp: ihna ing nbáh vật
dao ý my nâch htn nco chuột knôgh y,d nhô nsg cạnh da at úcl ,mê hắn “Trong ly tb rtnê đ ưđc cũng khi ênb n,h thịt lưng hn it lột ctuh. ăn ném lắm, rồi hn con
nhận cũng li giơưn ih được noà aT c cảm nkôgh
ưCah tgn!
ngụm rồi mình: một ra cm ống nói Tchí Trn ho,c uưB gun ca ter ưnc cm b ly Hgn syu aưđ nghẹn, ln gôN đnoá
uBư Ngô ió:n Hng
àml Tào cnhug bao ynà iT với ưgNơi vic ?ir lâu
yêgunN là của yqu Các một. Bạch chưởng Lộc
vtư rtuy ômh xa gns nish tiếp, óc cho ta ta nh nt đến ngăn ht tsá tós ac ếbit ư,ngth hcng sua gncũ bản Tích nay cuc Hồng người l. unm sống nrT Ngô Buư nh gì
i,l iđ. th iXn chưa nươgi ri
ânV Ô p:áđ
Trần hi: íhcT
nh tu li cnh thương khốn do li, không ôHm ta o.the Lý ohc iH ,ngn ãđ bị gnoL gtn qau ànhh bị lao at nrgà ,đ rõ tên cứ nôgc piết nhưng
đó này, gNô nòc gnHù không?” ahoKn ưBu nói nycuh tgorn
iT Gitế Tào!”
n,h khổ: tưgn vào da hổn icư ht íhcT nrT
cthíh: Ô giải Vân