Logo
Chương 1290: (1)

Ngày thứ mười ba.

Cuộc sống của Trần Tích bỗng trở nên yên ắng.

Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên hắn làm là vạch một nét vào chữ chính trên tường, ghi nhớ mình đã bị giam trong Đô Sát Viện giam bao nhiêu ngày. Sau đó hắn ngồi xổm ngoài sân, dùng cành liễu và thanh diêm do tiểu lại mang tới để đánh răng, rồi tựa vào khung cửa chờ bánh bao thịt dê.

Bạch Long đại nhân mỗi ngày đều đến đúng hẹn, mang theo một tờ báo, thắng hắn đủ bốn mươi ván cờ rồi rời đi, không nhiều không ít.

hP kôngh rot x,óa tuy,tế phải àm trắng igy. xá
trút ntr kẻ yba ht cũ. va hcTí trời, aco t như xé tán lon nhìn nTr av đu lớn mù, hay sách có rnêt mt tuyết onà xuống nêl, tnêr thấy tm đó nngg ucn ntá
.gi bit suy rtí nhớ còn imư bn, thứ àngy uâđ mig, âuđ õr tt,h Sau pnâh không
hnLĩ Tây Nam. it đày b ohgnP
rt rõ. Tích ihu nTr
đmê nh. ngr ng,xu giam ếĐn inV mt hc mình òta tSá c còn như ưgnd nl nyà lại Đô
uc ích tm Sua hmt ngày, vãn. ơnưhtg s tổn lt,i ión mah êt nd đi knhôg th xtu xúc unm ba mc yc,nuh ơimư ihn
bảy, hồ b ơmưi bn rtnìh lần ona t một lên. ht ìhnh ơs yNgà iđ imhn na àv ýl il
b úT giải Ngô trm ncg imag pá đi lao, vào hậu. nội
cc ng,yà sáng. a,b nihêu nhá nnê cảm với gn s aob gian không ni nếib k hti nhy rt qua thứ ith cig onl, mất, ãđ ir âm òcn thanh nh gđn nàyg cm dần giác v Đnế
ph hạt angm ưda Ngày Hp mốt, chciế một thay L àv sơn unq htg.ôn ti thay quả, đựng il nđg một ba gđn ôTn Tnr tgn tầng, óc tig, sơn mt imđ tm mt th iưmơ uTi gtn oá ãMn th àmi âmt, đ gùcn iah gnt à.im
nv hết óc nbà xanh ógc ànb ,dyà đu trắng. màu cn.h c lp magi Viện càng óđ êi,nh đá, là Mái đu àcgn ph Đô nd lúc đá, ngm, tm ca che ch lp đầu đi aBn trong mi gch sau átS tường,
ihn o àyng sẽ đu tux bảy, thứ thính. aSu bắt
ênib nmu èđn măn suốt hc đ mt miư mát minh Nguyên đi .măn cùng gùnc náh tám qnuâ cuối ãđ C tm vn nyàg iưm oan,
nos sai ib,a C b êunNgy vếit văn tế it niv lại piáh kâhm Lâm L nv,ă êtuyn nHà hc.
il rntyu ntháh hnĩT hiáT hc hc yht ế,Hin oan, ếiM.u cung đưc Hiến yutr óc hmni nĩTh Trong gnơvư cđ ch, pih mt uih phong nhưg ơng,ưv
Nnih nytug ht măn iGa lp ba mưiơ ai,h tt.h
xong, biên quỳ đầu, ìhnh năm gnày tm trước Khánh àoign .êmđ Cố khi int ab đã ãr hành t,ưcr tđ khi cửa, nhà ust b nhtàh mt iưM qnuâ chém iyg Nguyên ăVn C ámt aSu nhà Thao ngày. ròng àhthn đốt rogtn uđ nuNygê
ti cả cnhg hn, ch quên Tích on.à Dường ngiư uđ như của cc trí tt có uđ àl ia l. ìn,hm dyu rt tm thế rTn cnh nên ucc đã nigêr Mi x oign tếk ãđ hn
rồi t v. Mt cnư hắn, gn ,nh òvgn gương mt éx từng iãr il chậm tná lên
nhiều T đno pg óĐ hiện một hmt ưđc để ngờ iga ùdgn thường .iđ chác đu nào vn il đã tranh nàyg htn ùndg koh ht ith tnogr ynà hio nào oLng bna ,nh .ti yh mâ phải hBc atr ncũg hnđ inếhc hn
hết Phương, ngươi tyh oàn? “Nguyên
tyh vgơnư g.ì mnag coh Nygà vào Th gnoL nit minh hhncg tĩnh b hhnáK Hnhì cnũg Thoa động chB mđá Pháp đã cn,ug Nhân lại trở vn thành. ĩThn Ti do đã h asi Th Tam àv thứ ãim ânNh của tui nhgnư cngu ăVn li umư miươ ,tm iknh iđ sơ ba chạp, tới: án trình chẳng cmh oan
:óni nTr t chíT nbg đại "Đa â.nhn" Bạch gnoL
đạo àygN ưmơi s ôĐ niV Sát danh th atm s,uá ênli thp gdnâ gn t.hư bn
ch, h đứng it Tích gkhôn ní.chh êynugn Trần nhúc
.ưt Ngày th ưmiơ năm
chB Long T" "gì? nhạt: lmà nb iưc tọa
hácc ,coa gman cao vn nnâh, vn ,ut thông với hđn đại lại Cnò như àl tc, rytu gần htn với óc tm ttuy ch Cũng hạnh hco yht àhdn tyh ynà iđ s nhất oca âthn phẩm iuh qyu cđ ,niếH nhh hiệu năv ch uc hnt. vơ,gnư ac thánh cc năV àno.t ý ôgnc í,Cnhh àl
cl iơmư thứ Nyàg nâgd cấp rutng liên bn s khoa danh lăm, t.hư
là inX ,li bổ ta o.iáhk
hnàth ngắt, nhìn áxm tm ióng konahh đã íTch biết aob người lại tri hcng hgc hnnì ukhgn náh nhỏ, ngửa tărgn ámi mn u.âl hiên trên b xanh nn Trn nlh
irơ rêtn trên hắn, via hắn, mày hàng uếTyt trên hắn. tcó
đọng ingư Đg"n i:h ãđ một hcB nh đi đó hyT ca nLgo ênl lp rTn hícT đẩy ưbc vào. tinếg gì?" trnê Ngoài làm ca ,nhcâ vang uếyt,t
đèn iếnb tử lại ir... ri, lng hácx mất. Tiểu li c,s tước ơngưT iđnê “Điên õV
uytr oinàg truyền ĩnTh nmhi hyt y Văn hpi coh ưđc hánKh Biên Ngày oan, uyêNng, .iuếM rgtn chỉ: nba cung ànhht aqnu thứ iáTh C ngưh bn trong âxy ar ơimư thánh nhpog Lti, uh, Thao hai,
Ngày phê. Đế bốn miươ hcu th iNhn tám,
đi aigm nào .á.nh.c nhất, nũgc àyng hcnhế ràgn góc at qu nqhu hcB mc àon ni i,t inmg gnyà íhTc iđ uqá ta ũgnc knhiế hátp cười: Sát pé nLgo ta c yaM này, không Vni gnoL k?gnô"h nhyuc nth chB gncũ là bnu Tnr mà .êniđ iph đến, umn nhnâ õr là ânnh ý vào Đ"ô đến
ưLu v,y ut,ếyt hn.ia tầng gmn t đã gùcn người An ngás mà Khoa nữa. ngũc Kih hắn tuyết qétu ưhn irơ li trng cả gnt Đăng an úKch Tây suốt étuq hmtê ms hp nyà,g àX ,y ngu,x và vy Lc một ba uyếTt dy niTh, mgn tgn nTàhh phủ
A nch ãđ ir, ưtng! là htcế tnh ngươi ,àm
đmê ơm độc đèn ra nlg glnã !nm trong rất ngnag cnò tuần đủ bên Mi iđ âm hkí pgo,hn tyh úgnđ gehn mẹ óc qua thanh: lại áxhc hKi hồ àl htc ht Nag gvan tiu nó ac, chiếu,
như bn ưul pn,há ab, tu, ac phi dâng h ngr gơưnv uT ưiơm Vnă t xét, hnkgô bgn ugrnt nơhgcư .đìhn triều nói Đo umư mt aToh nhTĩ dâng nv b cùng gcnù cghnh u,ngn án Thánh .tnhĩ ,gàyn mới hnbi cùgn Ngày s ngôc ngưht chút có ac ba áhKhn thứ B h vậy ,nlê ưht õr Vương ngđ
gì phải ,ln nlă sm ionàg nmu gcnũ “Ra .rt
hcúng ltư òcn h Lngư đang ba ênrt mưi các ta, bốn ngươi thn, m vai chưa tnhêi đều inhk ihns đè igmn! ti chữ y,
oaH h!t “Quỳ huyt miđ
cm hpc manh, bên khtu mặt ưcn ul mình bù ngay ceh b đgn đã rối mt, iáM an nước. bóng gương dài. hák mc c nhìn rtnê nch y âur Trần tóc ũcng mgn Tích
acnh na. bất nưgi ib, đu ê,inrg s b aus tm Kih bc aih bắt mười giam ig
tuytế xuống, mt gbnô mlà ơir nh,inê ưnc. loạn tgn Bng
B áic ngươi!” gtưnhơ m uđ
ihka huân đu Người quc htt pnh ôncg âthn yht inHế hco đcư hiu gônt vương, bc abn nhất. ln