Logo
Chương 1286: Khuyên rời đi (3)

Hắn khoác áo, bước ra dưới hiên, tựa vào khung cửa mà đứng. Nhìn nước mưa từ mái hiên rủ xuống, nối thành từng sợi, rồi chìm vào bóng tối ở nơi ánh đèn không chiếu tới.

Hắn đưa tay ra hứng, nước mưa lẫn với vụn băng rơi xuống lòng bàn tay, rồi men theo kẽ ngón mà chảy đi.

Hắn cứ giơ cánh tay như vậy mà thất thần, đứng suốt cả một đêm, cho đến khi ngọn đèn dầu trong phòng tự tắt, cho đến khi trời dần sáng, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân.

Trần Tích hoàn hồn, lúc này mới phát hiện tay mình vẫn vươn ra ngoài hiên, đầu ngón tay đã ngâm đến trắng bệch.

uth in àb.y giận, il nTr Tích c, tìh tuh không thua gxon nũgc
.c Trần nàb hcíT li ua,th nhận àyb
"ònC ngươi?" hBc Logn hỏi:
đi ual àbn ri pn,hòg đi." Bch g,mni mấy ad ngmếi áhnb nTr trong lnê gnrto irt "Vào ngồi Tích diện nLog. ba,o êd án ăn sạch phòng cờ htế bàn
thì soa?" qyau ri àm hTíc ht vn Trần thay hngc gì ngĩh Nế"u uđi ing tá:l tm iđ v
tư, vào trm hi chíT irơ kgôhn lâu ión. Trần
:íchT đưa oab giy cho còn nrT lúc htt aty ng"nó. nă ud ,êd tgnor gnoL gói "Bánh Bạch
không hnycu ìg ai ômh a,n thêm iưgn chẳng nói cũng nhắc li iHa .aqu
Hôm àon tnàhh bếin ayn lại cnũg cát. như nta khác, an hBc không pé niưg nhìt i,nd náv hn hpn ulư mt uath goLn
quay nhân, chợt knhô"?g ý trước, hỏi: nếu nynug một để v Long iđ ămn ngươi "hBc nH ơgưin
náV .ưim th
ươnig đáng ý yig Lgno trong xem ta hắn: h.ln goàin cBh lẽ ibtế cngh ".tngr àn,y gũcn cu đ nhgn lòng nuig ,ra hìnn nmă một óc icv lặng hNưgn qun ươngi Bn" chynu ,ud chká caúh hn ô ãđ
"ồ" Thcí một hk iế.tng Trần
th Ván ă.nm
.náv Vẫn mt thua. Lại
ghnc nygnuê ũsgn bng in giy cũng lại ưigơn h chi Nhân lo hcB auq ,s hc iongà cgó ia uthn pn d.o đêm n,ucg hcciế Th it Tru"i nre, ri oS tường, ô B với ing oLgn mt đáp: dựng nơm tư hnrtá àvo cc lcú "h.ànn ntahh dầu imng
m. đẩy àigno Ca ưngi b từ nbê inv
như đưgn cgũn cxá gnhôk cBh ch.Tí .mch xg.no uil đo góc tm tiến xuống quân Mỗi p,h b chnu không rnT đen h mếki hia cắt cờ àm quân khí, cũng ac cgnh uil cn,ư iog đu ươim grton đã Chỉ ơhn thc sát tm Long ưđc đt
gnLo Bch chốc nguyện lá:t ý." nV" cm trầm
ch nơưpgh ndưg tth sự nếđ khtu mtì hhant nhnì cThí gnn Trần gnób igưn hắn nlgư đi any chtú nhn.à dần, ưhn đ hôm
mt uqa tí lại. sân sm .nh olnga đi itg băng qua bước dầu bt ô Đối khép iygà ncư li nđ,g ir ưnpơgh ô mảng đt it ênl áhct ghnN người bn qau cnư nn gchn vào, ,gunx êrtn igy trắng ar .ti nhiê vn,i nàm xám rnêt gnbó nvũg ưcn xuynê a,mư ô áo iưd hnng tM ơri onh dẫm tm
xoay đáp ,li hắn ir không chB iđ. hc Long người
ănm Tích Trần ưxa chiếc hngkô thịt chậm ôgkn.h gôN hbán ăn ăn iếbt ê,d như gnũc rãi boa úT hay gnon bánh đưc boa
tới ngưt s tb "Bạch t ?as"o Long nph n:a ếnđ đyâ nH đi hìnm nòc ,ng hnnâ Long Bạch hkông
c tnrê r mảng áim thành mt iògn ungx gionà Trong ca mt mâ thanh li hk c, rơi tm gn,ió tiếng, riơ còn nit,ếg ,írch thềm, chỉ phòng pn,h không quân tưcr tigến niếTg ln s nàb c.hm nnhha tm amư tng ơri không òha mờ.
hạ cíTh hnư mc cnhg cn rất qunâ đen đi Trần nghĩ. ,tcrư c ht han,hn usy
ht.ua vn.á một Vn Li
ưach đ:u "Ta cThí lắc nhôg.t" Tnr nghĩ nv
tư giấy qua tághno iyg ,hn ,m đã Gió ơih lên hơi giấy gói vẫn dầu. pth mảng nnh mâ thấm mt ngón đu úci bên pl giấy nnóg tv cm đcư b ncò t ra ácch vẫn Mt nTr hcTí trong. cb l kia. nhìn ud
uyqa ô, hncg Long Bạch đầu ý." ìhnn "Nguyện hắn:
T"h h:n gLno hnnì cBh đàm?"
goLn nèb đi. ô đứng ván, t,i ri hncg mười Bạch huic nếĐ yb yd nght