Logo
Chương 1284: Khuyên rời đi (1)

Trần Tích nhìn cuốn Thương Hàn Luận trên bàn: “Xem ra Bạch Long đại nhân cũng đã biết. Trong chốc lát, ta e là vẫn chưa ra ngoài được.”

Bạch Long ngồi đối diện hắn: “Triều cục rối ren, bản tọa trái lại còn hâm mộ ngươi được ở đây lánh nhàn.”

Bảo Hầu trải một tấm kỳ bố bằng da dê lên bàn, rồi bày ra hai ống quân cờ.

Bạch Long nhìn Trần Tích: “Đằng nào cũng đang rảnh?”

ra uyê người rất đ,noá ưnngh bếit, Tcíh cto ,h íth àl huin ms có tuy ch Mật ai kghôn sán.g usâ đã bệnh piĐ nyuCh ngoài ty, một hơi. Tnr cvh ngtro ai cahư suy bài hn cm iàogn nbê
“Bệnh Lạc num mt tay at nói, an quán.” ưngi c ncò nhân của y mở gì ta hkôgn nhặt ơiưgn cưrT Long còn óđ hcuyn hổ num Thành ư? hcB khẽ ngeh àml Bàn iđ v :nhgk
cầm Trần c yat hk nBà kngh lại. quân của Tích
kia h ccá được ghnc ìg bọn gGni lén oán it n"a. cr:áth engh n ngơ,iư ig nói "Đu
nghc hya chưa quân uđ B nv tngư ứng Tam ba phi emx Ti i,đ có vào Mọi ếtib Nội không ng cunhy ht còn qua gnLo ưtng ir c chờ .ôkhng của nitếg, :tcúr rt phong h htế gntr tếh các Phpá v. "Nội hBc v gai o"à.n thu hpn ênl ai
có cnũg s biết nht vào qáu hngc Mật hntì ch pih ôĐ at vị trắng: chút bhn gd,n niV h iulê gayn gnưt trở thy dù đgn Tnưhg .tmâ giam, .ndi của ht Bằng b bọn Sát nâqu ,v chẳng tm ếđn Bhc không, cũng h Nội hnaĩg ưgin Long cũng sao đ e c tam yt iĐp đ ta
áiGm y bỏ ấy. tm từng ax,ư Tu Lạc đại hBc hhTnà y hổ phần Y cưrt quán, l,hn m nhb có không gđna ac nbh L đại Nếu tr Thiêu uDiê đồng quán ,óđ nhân hC thản giun y voà ti quán, ũcgn khgôn đã th óc óđ ngtr sn òngl ngya Dù mở nhc nhnâ inga nogL va yT àhhn măN một thiá ihk đến một ta nighp h hay đáp: h đáng y nnihê yth t. nơi c.ếit thực quả Thái m .ph ìth
ânV ơDgưn uiđ, biết iuK nbê hpék Thỏ đgn ngoài. li, ca ahnc
hc ngô "Không ấy." ia,s hgưnn không
hnKôg hững Đọc nmu giết va uqnâ đ ,enđ y hit gcnũ gian nTr h htiô. ưht cThí áđp: an. hnt chỉ vừa
d?ò âu:qn hBc nd óc một iđ Logn cTíh nhân gì h Trần
Logn kế ngh không tiếp phải cứu Tích, t.t cờ: cũng cgũn vià ngm Dù úht tt. nht hòna giưn nình sinh i,ahn v dáng y chuyện được M ct tnh vì chB Trần ca ánuq là
uKi đu: anhrt cl có Long nVâ nhân Tích àl không Tnr .cđư Dơnưg hBc Thỏ unq để c quyền. nv “Ta hctú đại ý
aos kotáh ai ý Bạch b lp tmr nội hânn về hc L Giám đi Ty iN Long, vào ếquy,t dt ô"gN ra gi bây Tích gtưn imag đi a"h?cư ca tài: rt do ngục, s, ãđ đề rnT dng đoán phán nkôhg
đ ndgù gmân Vương. đô ytun Trần àv ra gai cái cch hữu ht àl nào?" "Nhân s ccá định, cahư khhna đyâ đưa lý ícTh ònC mxe Phúc t rmt giá h gn tưh mun àib H á:lt hìhn bộ tnưgh vẫn ng là có iga iđ định, đã tẩy
cgó tay ?aos còn cờ: Sinh âunq niV ôhit hánđ t.hế Đô oteh pk Trần Stá chỉ xngu “Bạch tđ Lại đen, Tiêu Long bàn mt ếnđ đại img,a c hânn đ utnh nhiều nếđ chTí dn
cíhT :đen hay gì, thì ũgnc quân gcnũ aso? cnhg nth uaht mt gThn ôkgnh nrT phải
ra nLog Bch cũng oxé à.no"gi á"cC ags:n ilếc nưigơ
mt v hcính gxno ngại .nà"y h ãđ tưv quét nbè tya, inó núnhg gôKhn B il áith cả đi nngâ gưhcn "ămN tgnro nh T thế, B đợi h Tma ,y tay bỏ inưg kếmi ếnđ nghk hki miếk Tam agi nên người Ti. ,mìk hậu agi từ h thế ãđ thanh đã tiếp: mượn ìV B hìt Páph ũncg lời, nmu ưđc ayt mi xưa Pháp B chính, csh hayt aih Tích umn lên .íhcth h amT rnT iT ếtic ,h gion Chỉ uas vốn thân Pháp nũgc chế. tay trừ unqy kôgnh óc coh lợi T lớn cm ngya kóh rt B gia tid i,lư Ti ưLu Khi óc
Trần Tíhc lại. hgkn
cửa cuộc lớp gkhnô s ý có oLng iyg iG ,ìg mâđ ntgh cũng ,y hn Bạch rt õr.
nl:ê nlòg qua khnà àl Cnh"g Giọng đoạn ct uma thủ .ưig"n khàn hc
gh?nt avng sau ca t mặt Bảo lên: khàn iA n Hu Giọng
chB aki Long iđ lạnh: nhân cười n tg.hn nĐưgơ hninê là Giọng
Vnâ bất và hnìn Thỏ Kiểu oiàgn ah.un Dương cửa, đứng cgái
yat aR" h".c aty với ơg:Dnư Long htp ir Bch Th nngó kh nâV nàoig n,gd Kiểu Đầu
nhặt gnrt gnth kôgnh vào Bạch háo nòlg giươN ngt còn ànb ogLn rồi.” quân lnòg nữa :aty
:c ícTh mch ?"nvưgơ nhìn ànb Trn Thĩ"n chm
êtni rnT tướng, Nội hs,in i:h hgPnù C"nò li úT." íchT ôgN
nguyên: ư.cĐ khẽ grnt tđ gxun ,cưi tinhê Bạch ânuq Long
chút ânhn ch t nTr iếmk đùa: sao?" icư Bc"h tni Tcíh đnh thêu oLng đi at
khuyên àn,y qnáu? mở úđng ếđn y cBh là hưn gnưd hắn V Logn
cth a:co i,ongà ignư cần únhgc Bo ob áthnr Hầu hn chưa, ãđ cũng ta." cả nói nGgi ếnđ hgncú hgnc nạ cúl the xem vtú at at "Thấy mt dưi của kôhng ucnyh hét íkn
n giọng Hn bỗng :coa aSu Hầu, àknh h s ư? là vọt hbn ccihế Bo tht một mặt của knhà
,ri eth lâu tM giọng ch đnáo oàv: itô!h inó là t hn gũnc thé hbn chne haưc hổ ar aT
tĩhn tiểu cờ Logn ait c h"ge.n nâhn ânqu Tích tđ yên ta bnà ênl trống: niv i,l ra inx "Bạch nió, lắng tử một Đi tr ch đi nrT
at đ iàgon àlm m đao at ngài híTc ht iư:c gcũn quán?” ar Sao yêknuh ưic emđ đ rTn bén, y ,cs il dùng. thấy gưiN ai có
“Mã nữ hậu lạnh: aki áhpo! Giọng ưci
Mt y? ưic iđ ngoài không Ta đã óđ, sm àl húca quận t.in ccá ging hncíh n iơưgn là chuyến Bch òcn hn huc hcu vì ar, nh Lý Đêm nhạo: nói ia h, bhn
n "n.gmi ayxo oB ir "Im Hu tth giọng mt dưới inưg uá:tq đi, kh
pháP uts h oas Bạch một óc Tma ếtxi th năm bao gLon B iT ũcng h c: k"?ônhg ibtế nâqu rtu vì "ưiơNg
mat gián cn mt ty àm ngb hc bạc." đại v Tiêu thôi, hưngt tr Đip ta, piđ "Bệnh tM là inhS của h âhnn khngô mti hcB nói: noLg
L .tht
,v những từ Long Vân một lẫn có Th àiv đ cả. uqn mno iêhnn nrtg od kẹp mta tM at ơDưgn n,đg ipĐ igưNơ nay Chỉ nd và gơnưđ ac ìg at do thường lnê: Bch yàn nhucy đu ưgnht uas còn àv cthú Kiểu nió úgip qâun ty icv gKnôh uiđ nhau. đ s htn nv ihp ơưign gnôrt rõ, có cần
kín c. đánh hương tiếp, gưin Hai it nén êlin chưa li tm gần đã như nhan,h bnà lp tr auq cờ