Logo
Chương 1280: Trần ai lạc định (1)

Tĩnh vương và Văn Thao tướng quân đã được minh oan.

Bên ngoài đại đường của hình bộ, mấy trăm bách tính lặng lẽ đứng trong sân, từ tiểu phiến, cước phu đến nam nữ già trẻ, ai nấy đều hồi lâu không sao hoàn hồn.

Những bách tính đến dự thẩm này vốn muốn xem vì sao Trần Tích lại cướp ngục, nào ngờ lúc này tất cả đều trở thành nhân chứng minh oan cho Tĩnh vương.

Trên công đường, sau công án, hình bộ thượng thư, đại lý tự khanh và hữu đô ngự sử đều mang sắc mặt khác nhau, ai nấy ôm lòng riêng. Ba chiếc công án đặt song song, người vẫn ngồi đó, nhưng khí thế đã sụp đổ, trông như ba pho tượng đất trong miếu bị khoét rỗng ruột gan.

.gp amT khanh Pphá nauq cho ntrg nâV ùyt p iĐ nhân nưig ta, của chứng iT gnhkô thể niàog ihp tiện gnú: t
rnT đường, gôN hcíT nđg yaqu snga .Tú nhnì ưdi đu
ãđ vì tgnư ưng.t iN còn bị ra mXe àv g,vơưn cho nhTĩ hnơ ano chuẩn nihu nhim nmu hn Ngô
ĩnTh hoc têhm cục mhã àv ãic an, hc.rát ivc tyquế inbê mi thư nếu hn ìnhn ưgnNh iv hắn vương. aig ar, ìg tp,iế ntíh b ht e at Nếu ùngc at thấp sản!” Tĩnh để il tội ti mgan tkế nht ng:ig nigơư ngươi đường idư ano để gưinơ Ciã ơvn,ưg hmni cht đnag cả. đu hắn uv hạ ch tth “Đừng uhc nưthg ch này, lật lm ưda hcáb ânhn àv Hình là phải at dyâ
ýl t còn li thượng nkahh umn bộ chặt ìhnh tếsi Đi hưt tay. ibn c ,iig b
vi àl ưgn,ơv tgn ru.ti at t ma Cảnh ghnp Đại câu rằng hpi phi sảng: âVn nguc H àgNn Tình âQun nc ânV của nmh hnTĩ liên .Đnưg khnah nsga cất ikah ca Ma thân giọng yt
là uđ uđ Hná à, đo agn hay ngẩng tếhc at, iag bọc hc hc tuẫn xanh, sinh Tích “Minh nhìn bni kẻ tm hc ad bộ: đ iđ ar nngh để chôn Khní cno là đáng Dù đúng xgnươ trên chỉ Cao Ngô ưngđ c tâhy dân iđ. hếtc at cn niú hhìn đi tm àl đủ. nv hi nyuH úT úChng nrT hìnm
?b rõ, khi còn pih iNgư thị iv đi li hàh,nT yta l yàn Hỷ nm chỉ ty Mật hip Mật Đưgn gi ,úđng vào ghpn rơi ac iácg Vân ngt hn oas yta cL ra ipĐ Điệp .yt tố tr nH rgnto hhnì mới
sớm ânV íkn mhô y.na phát ếđn ar chỉ ,nió đã gnôhk ihn ưhpgơn iĐ đi nưhng phi, vẫn ugi
nchgh àlm đi không ihc như nlo ac pphé ngđó nơgvư ngươi êym Thnĩ gôN th ưmu hc nchg chứng vật án tđ đinh cãi. đủ, hip. kh:ó ccá nhiễu làm cho nihnê Mt đy Bn khanh t ,Tú su,a đã tc, đảng nhân tlá
triều Tề trên và aig Lưu l.a ưnc luâ đgưn iag ãđ với ưhn t
ýl àlm tm ôknhg hnkah “Vậy còn phải tig tc tự Đi uám: ?sao
đầu b Ba ìht bắt án ht.m v ait hgé côgn đường sau
tháng nkoh mm nhkôg lạc iưm hi,a cư:i ,yb nêrt th nnuêyg nguyệt, trạng pih nihN ,ml mươi ta ôNg gnyà uncg găhn?c Tú nb aiG ab ănm nh ếuN
ó.đ nhai chân ntrê troà mãng hpc người tay dưới av n đến nghễ đứng lúc tv hiện, từ bào oàb ar. âgnd tyh gnmã lúc ngạo ht vn ih nh ưhn mki giang B Ngô vẫn sp lưng, Hoa lạ. asu mà văn
nVâ yat mt ibn:ế đại aty vn t ýl hknah “Trong i!vtế hk od quan chính trạng phi Sắc t cgnu nb còn
trên it tm lâu ưgni hn t hmni gn ưxa, n,yàg cth íh.k chân óin long Tích ogln ũcgn câu Trần
Kgônh lại inh đi ,li âđu? Ngô họ :hi tr “Vân iph nb
phi nVâ Điệp yt Mật ìhT ms ếibt chết đã ra ri.
Đô Pphá đại âhnn iđ đã gia agi ýl Tam uưL t.gưrn anĩhg thích, i,T t gtn dùng Cínhh gtrn đ ,b trị goni hình ra ýl k hppá danh T uthc Sát ac hápp tng iVn
Tú. Ngô nhìn Thíc nTr gans
ôgN ìnnh Thíc Tú s gnhkô đưc, tht .ếhct ar s Trần
còn ưth nhp b rmt ly trầm li T ihgnà gai ta “Phán đua ahdn giọng bệ đ hc àl nc lp utếy.q c únChg ìhHn hạ :pđá đủ, ipúg thượng thanh đ.u
òlgn ícTh động. rogTn nrT chợt
ngoại hgcn gai cháu ì,g con gia ênikg mhp mn ,áiqu hành ưax, ămN ngang s Lưu ngược, i.t hik tác u,nyq Luư đ hhctí gônkh nể il hàonh vô c átc ioa
s tt hp hânn vương ht ,dnha il lâu, ty mt ơin thi tích ênihn ac âVn iĐp gnnh rồi onrgt tgarn đến vô kim i.dn khắp từng iv tra hạ cư ,ri nhkôg mc chú nđế phủ, tcí,h ganĩh chiếu hTĩn yht Phi phi ìmt nhn kih sau iđ óđ gtun nữ áqu Mật tmì
thi uqá điểm trưởng. h,t là iđ còn tm đó đặc từng rồi,” hig chép ábo ca th úhc tongr lý vị it nhn mười óc ht Xuân hàgn gônkh “Chư nthág ph.i ch thi ocn đối ânth Ninh nâV n,yà xcá ást Niơ đó onà ht óc Lc Tĩnh ươngV ph nâhn à,nhhT cuihế năm cho khi phi của thế đã đỗi ba đnh phủ. hnân hpn đành Lạc ìV Gia hpi, xóm một chết ihn iv ưrgnt chính đaư tn:h Thi nhn ba e it Vnâ t hànTh ưgnơv ratng h ,tm ,th àm nvg ht .nuqà ưmiơ th vương đgn ,ind nđo không của ndùg kẻ mun ôngĐ hátp h Nôg od mt rồi ơHn cười ơnvgư na, b coh i.h gnhĩa v nâV Tĩnh rõ
ưch Hỷ coi yl s đi, Nếu ko chỉ các Đường v đi inó: ta v sao? àcng đường mặt t hơn.” vị Tú nghễ lmâ nnê ôgN “Các đi e thấy hôti chất ta mũi crư gon nnhâ nhđ hC gọi nv khó Bn li ra lt nug,c ênyuhk nàgn hcn.
agi uLư bại yus cuc ?àno tr tếh ãđ
Tĩnh muốn Ngô vì chết, trên ab ac Xem nÁ ếcich àm im ư,nvgơ ìv đ:áp as uưm đâu?” chgn chim đầu nhiên n.ogv nghịch v úT i,r ra nhnâ ìnmh mà hnân ig tni đi ô gưNi iđm
chỉ osa? tM òt bt ht ós,t Hn kiếp s nv đi e gôN thất s gknôh khi :hi nânh sai cp.h
từng ông. lúc mãh ùdgn nhgn nay cấu Ti ếinb thứ cghn it ĩnhT li Pháp à,yn định để amT ưvơng, hàthn c
t tiết Đại lý Ngô i.T đc thoáng biết aTm Tú akhhn il gortn chi nigư. gns ná vậy páPh cả
T hisn iT uưL oh quy cũng Pphá tay b Lưu đêm li nm ngay trong ihk nơgvư vn vội tháp gia dài nĩTh gia, vã gia c. ,yv oiag it iếnb gia Lưu thế, lắm vi ,nmg tội s Tma hnđ Bởi ch theo, c tht iln
chẳng ignm nhìn nôghk đầu nb cũng nyà bản ta chtế ta u.âđ này, sẽ yth ntgor ln gnr, cếth nrT ưci: t. ohc nưhNg Tích, nohn óc nL quay Hn
giná ngcô đã ai mi ac hbcá ,ty hânn án Tình ãmh gncô vưn.ơg .đ ấy. kẻ h rốt heng hínhc đại tính nuQâ tbi na đưng v nhp yàg,n gnh cuc mi mđá mi iưng ba ika eNgh ingào nig Rõ ràng, này, gnkhô ia là ĩnTh h uv Lcú aus nb àl nòc nâhp ni piđ
Đường? H