Logo
Chương 1247: Gió lùa qua sảnh (2)

Trần Tích bình thản nói: “Thân phận của bản tọa cũng là thứ ngươi có thể tùy tiện dò xét sao? Tự đi lĩnh năm mươi đình trượng, nếu dám tái phạm, giáng làm Hải Đông Thanh.”

Huyền Xà nghiến răng trầm mặc giây lát, ánh mắt liên tục đảo qua lại giữa Trần Tích và chiếc xe ngựa, cuối cùng vẫn phải cúi đầu ôm quyền nói: “Vâng, là ti chức mạo muội, ti chức đi lĩnh đình trượng ngay đây.”

Hắn xoay người, sải bước đi thẳng về phía Ưng Phòng ty.

Cao Ích bám sát bên cạnh, cất giọng trầm thấp hỏi: “Đại nhân, vị kia thật sự là bệnh hổ đại nhân sao?”

ũgcn gi Trường ýL xuất gknhô abo clú âuc đến aC ếkt phải s thúc ihn chuyện gnNưh nữa. rồi,
hắn nayg Đám kôhgn thay inưg vẫn ex hìnn nhnưg ,htn nTr đồng honà đi cTh,í nhm hpía ngdư otrng đhn tlo v ngắn mt có hc toàn nig ý. ý
……
l tm đu, bn ênt xugn cần áic nnhg gunC nhô hc k lên miũ đất, éxo ht t.h hngn ra ưid chĩa cung ãđ ,dây thành tni tiếng ímn.h óc T đó h lhn àl bên hcuâ mai
pkh xut câu s gonTr mi nh.i kia, àhthn, chuyện nkhi aC nTrưg nn hik hcúa danh ni uđ pg quận
một Ánh guxn trượng hàng r gnt nưh ta sáng nygà. lửa mph uanh iv ưnh cổng ,gió ưtng. rc hcc idà áđm lên bên bộ nyh uhqna chiếu Hai vmò tt gnób ngort amú cm đuốc, koé oéch my o,gngn tnhàh chồng cb bna
cu.Đ
chưa nghỉ đã ó:in htế “Thì ar mt úT àl tỉm ri mêđ yhuka ngơi v Trường iưc Hynu gàni này đi so?a hnâ,n àm vn
gmhêni vặn pháp, ngôkh igi gnch tại..." miệng hcgn iđ Cchiế B iđ d Di khiêng hnơ do uqya ngựa àođn lệnh ta, phi hin tTá ânnh gtn áCc :năv tưs lai, hathn Tu niệm nđg quá iph qua Giác gđan vị va "... định, uênDy ênn pih về hip ngch khni cưn àl khứ, du. xe ngăt phải t nut sm
hnàth. cđ rêTn tòa càng hácc mồn ,hnơ ,ngn mt uđc ihuếc rọi yàd lu lầu đường lại cm hhànt bước c c mt ntg ba ac rõ nét
iig ãđ .xnug hLn ban êinmhg
Định Quan, chan nig Trong v gna vút at c.b nôm ch Vhĩn ,gn àioH xe, l nửa hnĐ cB bnê àoT Lữ hcní tiến nA ig kaóh nrT ntàhh óc yâd đã "Hiện bc ngc đó inó: nA cB cưng st ếipt hTt sắng àl ahpí bgan ht htc, xe nágĐ únchg sao ôn?m có chúng hnĐ cương, ghưn đến nên thể rung đi đánh phía hnhna à"h. óc àlm nc tuyhn ti Thủy gban lao oàv nlê
môn, ac! hgòPn không Giải crưt a,r or yêu ihPn aV Hoa đó: bước mđá với uaq M nngg kh Tây v bài nh iln úct đến đang iđ ty. ơgi Huyền tại ggnan áuqt Ưng trực
thành nghiêm trống, thế: phi! gii uHyn nnhì cilế náhĐ mC T mêignh! rngta Khngô b
Tú. gưrTn àL
thc uđ dn nthàh trống, Cấm pg vang ngếit vừa hàhtn êTrn vừa dp gá.p T lên
yTâ ógnb n,ày tm môn il. úcL người Hoa irã hcm người xyoa
"mô.n hĐn :ápđ iĐ" Bhc An Lý hk
dám oHài h đoná àl gniư không, kgônh cuộc Bắc im thoảng nrT tnhh bnh yha phải Bn iãm Trần hắn, uaq chắc nhnưg miết lướt tr mex nhá vn hcíT usy li .hnc mắt
iah mặt lúc gin luôn hắn Nhưng mt t cóg đến Bạch của nhm ìnhn nghin nv ,ex ênl cuối. lặng nghiêng t đu ,ex l mng ýL Trần Th.cí ciu
ĩthn vào xe ngựa chợt goTrn ìcmh lặng.
t hápt in nđg tếpi niTgế đến tc thành hnc hékp cổng ra qaun những Chín .âul ti loạt động. urtyn ầm tgnr Cm nôm thhnà nh,htà Tử uc m lại, ir tiếng của uđ gnv htnàh
gnba ôuix iđ gi Bc rTn nói Định thì óc ếđn ó,đ thể bo hc:íT hnyut hya Chỉ Bây àvo ãib ngột nđưg Tnr rgtno ,ri à!h phải đt tnếi mắt cgúnh ,ta “Ta gưin của Qnau, ngay bảo oas cần ula uaqy àHoi gnòd uig oTà đã ?h Bc tgnr nào đó sậy. ĩhnV là canh đầu, na yTh nhìn đi â?đy ig aT ta nơưig ãđ
ig bn L trong gan :ex ,ált ngđ ex tư nrT ưbc àov ênb .ô"mn chốc An syu onđ cnùg Tích iĐ" Thất Định
đen thấy gnc tốt nìhn vàng c gdn ãđ ưctr hĐn môn ns rèm cưrt ,onigà gcó nthhà. vội nA cB b hc tm đứng Trần tk gns nvé hàng ămtr iàoH gađn ãm, tên nsg xe ra
v bước Gii ênb, hở, một ra Hao lùi đi mm nangg hn, ônm sang Tyâ ctá nrưTg đy ôm.n ciư oàv hke ưađ người đgn Hoa mt nPhi qua tay àlm âyT yHui.mn
với b nưh y ão,n mãi đi muà nhng nrgt tựa gió trang, gxnô âuqn u phạt ...onà Lc mãi ntiế ođ ac sơn it tnhiê mộng ngh điên đường ntug ưngph ếđn mâL .nbà otrng nghc kh trên choàng utếny Tnêi th tưởng cả nùcg tt qua năm chiếc giáo kỳ vào stá eKh ntg hnt âln nngh hpp đàn, Tàm hip nH oá bya ti
dồn Tây Đgôn ni An lên, môn iph tiếp rnêt otl nhiều Định il nôm u.hna gđn hướng. tm vọng c,ếich nghôK uC t átm Thắng từ bốn tr avng Tcr n,hhàt ôm,n trống pd mà Đức chiếc Trc n,ôm hưgpơn lu m,ôn từ rgTn
ghnn chỉ thng, đen y g nhât rn xích, sau apíh uđ nugx bùng bóng c gưin cự ,ưnig ngưrt thương, đất, ưgnt ágnđ thanh đá. gtnơhư áo đuốc sợ poh bt hưn hnn cm pb dẫn ôđgn tvó pági mt v ottá ng.Km kt ếđn oákhc toh Ngnh ánh dưới ũmi đcư nêl đgn một uđ người một at tay ngđ im lp
mêđ còn Nửa Mã hĩnL xua sau, p,h giờ inhB nibh ,s íhnt về nlag ehng cnah ct đường .mNa trc thn luật đày k lệnh iln tiếng Ty ínlh đui ànhhT hácb Ln gtnr, nhà. thang àon ckh notrg đ đi mdá hành ra trên ũNg
mà nTùrg nếu hcátr s cÍh iig gnb ếtt yan :s Dương, sững gtrn êmđ b êghmn,i s oCa gnn li cngh Đi đhná ôgknh hc nhân, htp .n
L hĐn hTnhà hay ,yàn hnhat ir, agđn đã Đúng lúc nch ô"nm! ũgN êuk yT Tth htt ưngi tcưr ca :êln Kgnô"h bỗng nhiB An nangg ex nhđá
……
san Tcrư nhau. cự byà mã sát ôm,n nhtàh Đnh al nA ba liệt, xếp hàng
Bưc tihá gn !ra ghun chân hnđá ynuH tiểu tcưr ymà gmái tn: .il hgkn hnTrá áig hthan giọng của nH mt ,tm ihơ
êrnT ul ntigế vn ênl ngtr thành, vang .pd dồn
inkh đi ygan có ưcTr K grtn hsin êtiu? nPogh là này obá at luâ Đi Tào Ni .ànogi ta bẩm hpép gnkh tam c tyh ikh của pitế nđế ếiuht nhân. ôgkhn bọn bệnh uHny niên đi đ ánđh mua, mt nhhtà có Phiền oàv rnt cno hip v .gn ũcng iN aqn,u đng àX iv àyn cghún đại khi ưgnt gin ôknhg hip nhân ra oas người một h! õr lọt Ta t nb Gii hki sang bước, gnúch g:ã k ttyu để được cung, ht ưgtn ếgh đ aqnu nhìn ucyhn thoát ruồi hty ra s uqay thượng abn,g
tm lưgn Tưgnr oHa âyT sau hote pn ógnb môn, đứng ac khe haPí .hn ìnhn nv sau, mt cười
"Bang Lý: ?"hc sang il nhìn Bhc Hoài nrT Bắc
ênl. đgan vang trống nTếgi vẫn
.đcu ánh là nơi hpK đều