Logo
Chương 1220: Đan Bệ Đại Lạc Đường (2)

Bạch Lý chậm rãi đứng dậy, nàng không đoái hoài đến chiếc hạp Đỗ Miêu để lại, chẳng nói một lời, cứ thế cô độc bước ra khỏi Cảnh Dương cung.

Trường Tú rảo bước bên cạnh, thích thú nói: “Bạch Lý cô nương hình như không vui? Phải vui lên chút chứ, Cảnh Dương cung này ba mươi hai năm qua, tổng cộng ba trăm mười hai người bước vào, kẻ sống sót đi ra chỉ có một mình ngươi thôi đấy.”

Bạch Lý bình thản đáp: “Cũng chưa chắc đã tính là sống.”

Trường Tú có chút bất ngờ, hắn quan sát Bạch Lý một lượt: “Tâm chết mà đạo sinh, thảo nào trên người Bạch Lý cô nương lại có vài phần đạo vận. Nhưng mà cô nương à, đại đạo là bi mẫn, chứ không phải tuyệt tình.”

achư mC àhnht. cíTh vn nogrt v, đang ngũc ayqu Tử hn ònc nTr kịp
Tú: là nhìn có ?soa gNiơư uh hayt i,đ ca Lý cs ngnà úcth cuối cùng cBh bằng gưnrT hn hTn cũng
Phường lại đông voà Lc vào. ràng Đgưn uđ trống iàogn nogrt cl htng B nH õr Đi nhưng Gioá huơ ti. gnm bên nngá Đan ir chẳng ai Bên dám bước ,cáoh ntgr cưb ưgin,
tức cung, imếk chB gắng lp pr nhiN v Tnrgư của ámi tìm ipgú đt úT hnưg hapí ngói Kônh mt điệp ýL uq aty nhìn xgun .dy v nguc c .đni l,i lâu chB hi quya kgônh chỉ gia ghưn trùng hnNi àn.ng cung óđ người Khôn
ta đưc ôiTh th Để ahnhT nođá ngũc khẩy: sao? uam nhđ v Trường nđế t ac cưi kai àH sn ri đã cgnô ôihT Tú K gia gônhk? pih m,xe
chẳng gioàn hniP .ti Bách Phngư không gnàn hộ ac iđ aig Lý l ,v iGi v, ngt đám nd Giáo vây .gni ũgcn aqu nH mt teoh áhn uvi ai,g nhiP nhìn nđgô nuêyx òngv níth chB Gii lng bnê
mn đhnì aci qnu trong L bộ, do nyà gưni naoL icv ghPnư cch cuth quyền. ưhgnP Giáo mi it Cgun hnc l uaqn đều iáoG Phụng t.i
mxe onà bg:inế iưl nhgch nió hCà, h,t ngông truyền clú L đang một ăn v ta ưum soán ngoài mau đ ión nmu ếnđ Tếh gai nyà, ob ca ging k cuồng, ?tếh Giám nhưng đúng yT
:ymà iNưgơ íuhn Pnhg ?ia là aoLn
đến? êTn c ápht iđ nLao xuống…” aSo mại tma vgàn ps :mcó aLno ti Lạc hnâT yàn là gi ,ar đ,u ânnh áthcr hkc ghnP thời tiểu quy .ir iĐ Ng nóđ il Đưgn gi od ráthc hnnâ B Phụng gi iv mi đặt tội Dậu gnim sang Đan nh đã
hay oáns it, làm các màl a?os tya iT nb oági Lano Giám L hp nigơư ing ac hạ yêm nghP v ưđc sao?” Lũ gì uvgn muư hipế với pgnưh d đảng uyq hhgnc các yT yu a?t á:o dmá ơinưg nuaq muốn c cvi
thơm phi hty cb sùgn ac bột àmph ôsi Cm hhàn lp bt tnhg chiên ntgh iùM .l aR khỏi ập gnotr av li av tc khí ,mt người ng ùmi sục dày obé Bhc gni Lý trần nàn.g voà qeun xa kén du quanh ucht aob chảo ngậy ưnh ta hcc T tnàh,h nức, ìm
nqu úah.c yđâ aHó Lý ra cBh nhhcí
vậy bọn hưn àthnh thường úT nrưTg k:nh óni v nđg mt mêY giữ ta vn mà.” nă vẫn
cBh lặng. im
ánh tsá píah ,il đầu iuK Loan. Dương cnùg Th ưbc mt sau, găm hìnn hc iưc ánh y. mt Mi hưn ntgh gkhôn như ignư gái cười Pnhg uayq ânV đhán tươi như vào, kim sc mt hteo châm oàv hyt
im lớn đùa Lý đợi lắc l Cnh l n?a miág ơDnưg grTưn iđ ếnđ ab. như ưhca uhCyn cđư c mức không hạ nói hk vài Bỉnh ,âđu nếđ vậy… thôi.” lực ta Bạch khi dám nyqu làm Tú ithá iđ ta it ămn ưT aH, dám nyà êhtm làm ign at mági êln nương đầu: útb hgế ayH cung
Đợi agnm ăn. lại n,hn rnTưg v mc Bạch cl ic,ư .đu vừa Giải đi á,hbn không Lý ly ccếhi ch hk Phiền về, cưi hnmì av bánh tự
nhàh hcB úT áo, ôc :v iiG gơưnn ngnà nd bánh nTrgư thẫn dò och Đi phất .ud bèn ýL yth mua tm cchếi tya h,t nhiP
ãmi i,cg gnTrư Bạch đến nê.l bên cho úcth cạnh t ihk ngkhô nđg Lý hnìm gđn ũncg
nhàth. ih mãi thể ucc Cấm không trong Trường nhưng T gi lâ,u rốt li âcu c úT cũng nán
dậy, tya “Bạch àvgn Tgrưn nhân.” nucg Tú pch đứng hhàn iđ Long iv hník :l
vn ácc hàn, nói: hàthn tiếht aos ch nghĩ, ngđ tìh cũgn ưngi nòc ìht iươgn đy. cnò nhà Tú iđ h h tham nên ơhn. ti at khẩn nhưng nưrgT nhân chẳng ơgnưi Ti
ca “Người gđôn tb bc bi ?aos k đến phía lẽ đmá àm ubn rưtc tm ìht hình ư.ic nòc iph vừa mui sau: ai it, av ưhngP đu xí Hn hìnn uNg nrôgt u,c cứ úT dog,n đu ayuq a.hty mi đời th,ay cưb hncg mc iáoG xu đen gnáđ thng đẹp Trường
cgn il nêT tiểu nh.g
người đ phía bóng l êbn il h ưcb it y agsn .sua bhc ,gđnư voà ar iágo ưc,b gnưi nv hưpgn cáht Nhưng mt aih ôkhgn iha ngưnh dừng
đi hcicế Có được mt rõ rồng hôgkn hắn Bạch tm nạ oàv hìnn chằm ctrư ôk?ngh y: chm iđ nộ, đến Phụng an,Lo mắt qua hỉ Lngo
iươgn n.goài giúp li ta, uâ,l idt Ni “Vậy Bạch vci c:hm sua Ta Giải iúpg tướng hưca ht iđ Ni nhân ênrt t.ín đ naDh Ni ưntg hn ntgư ngtư mạng giúp nhân k nhiều cu tth cung nđ,h Phiền uanq úT anhd Ni tiếng sao cákh ,ođ và tht tc ac ra nrtg ,ưing iđ th ta?”Trường ac tr ưngt cc độ ntigế tiếng ah hânn abo chậm ưgniơ Gia iN đã hnng ãri Lý bảy, iđ gnma đi ưcb ha kôgnh mnă Ni uaqn hơn cư trng ac nơh mgn Nhni gniư. nh vi ,ưgnt còn tại ưngi gtn “Trần ih: giờ. rt ac T hai
Trường lý, gnôhk đáp. ìthn hp mlà .y là hp c nh ôhkgn nt,h uq gì gntr quy nơi cth ơưpnhg Khin mắt iđ hnàht coi việc úT hneo làm cưđ
nêb chB ưPngh B gns chán ýngư.LTr úcl úT ,hkc n,yà amt anĐ pl tròn “Ngươi it ri Giáo t cL ct tm: vào im phát uaq oa?s Đường: iv iht ntr Đi âhnn it ưcb igoàn hâtn ac Phụng ãĐ Đgún nLoa
là ghưpn cưc ngươi ?đyâ óc sng tiền iđ tb ai m, đ ãđ y đ đại grn gnm Cch nào uđ hn nh Phụng ha ig đu đánh ly. ogiá ti c định đ nti đ nlê cái thế tiếng: Chỉ ngch giá, k mt hni nnhâ đgán oLna Trường
s tm an .ti gngi đ:áp ghnP gưNi ltá tmr Loan
ngưrT iGi hnnì Phin Tú. voà hPni sao? úT v Trường h hiTên “Không Gii ra cạnh: bên chỉ ,v
,ti ưTgrn tnê iv àvi mt câu yn,à ú.T iv hmt v thì iđ Phni Lúc Gii
ơignư v?y ếnib nhìn anhth iut tưrc mt yht óni ênT itu áith hc ăn sng tm lạnh ìg ttoá: Hn il giám myà sc. lưng út iku Nơgiư
đi at ngnă gdân .yđ h?tế amth sgn àhn nói gì ơưnig hặc sớ kiu nth sờ: ươigN uit Cẩn lại nhnâ Tên
rối cớ.” Loan c:s ôv biến có quấy hC hPng
nũvg hnaht nôhgk ýL đến hm,ìn âđ.u Tú hôm nữa iơngư yâd th ghnP ob ànyg têhm iđ, gi ưcn óc Trần cu grưnT này rồi ,iđ iđ ngươi úthc mt nnhâ cđ thể đhn onaL ócg l oàv đniê, Đám li Bhc vn k hgnnư pih eghn ig thì htn igi il s ai đây?” ck,há ơniưg iĐ ob ing luư ug:xn đi nya nhân, đưa mai nưhng hápt tìm
đi òcn hu “Bạch nrT đâu.” bằng ínht ưcha lầm nơngư là m:t icư ihu at iv rồi, híp nhân Trường Tú
với núgch ri iđ là sp hcB một rnT lát oiGá rồi. mà nTgrư mrt n.nâh yx àno úcl ôc iđ iig iđ ngâm s ngcu nh chút, ngưhP óni Tú tibế cưah im chm rồi. Xem ri vy lớn, nyà Ti, nên ếđn cố nương, âNhn chừng o,xng e rắc Trần hânn úcth ta một :ýL hki gôknh ra Th iđ yqếtu Bạch
tm s âhtn it cS a,n rng áuq nếu đcư ưnig Hơn it nhPg lúc úhtc không đi biến ưch bo cùng hạ ioág .đuâ nv có thời tử tước hìt iuc ..ti. bn óc Tương nhưgp thêm ,hi cúi c iđ hưca của páht hók nữa. m,i đu toàn, ànhđ iêln quy này :nói onaL ht cũng ud uđ e o yV hc bt i,t phường v ngNhư igáo
giết lẽ đã chắc?” nLoa gnưrT at úT hàn làm li cười thì íph hTế giờ? ri, cngũ uMn mắt: ghPn đi biết nnâh nhcg nươig bây nmu aso
hyt liu ơưTgn tưc “Thảo ,ngàn òcn hnnì oàn at đến tử mng il ngươ.th
aoLn cũng hcn ch? ta “Nơi chuyện giáo nhgôk tay ngưnh ti nên ngươi sa đâu, it do óc lin ácc xen àid ihnP Giải giáo phngư pưngh àl mặt chừ, thoáng v hnPg quản của ,th của đến này ovà s:m sắc
iNnh ungc cho hct ýL th nnìh mt Kônh cBh đến kg?hôn óC il lần đcư hi: ta