Logo
Chương 1181: Đồ cùng bút hiện (2)

Ngay sau đó, Ngô Tú liếc mắt ra hiệu cho Giải Phiền vệ, đám vệ binh liền ồ ạt xông lên.

Nguyên Cẩn cô cô lướt người đến chắn ngang ngưỡng cửa, lạnh giọng nói: “Muốn lục soát Khôn Ninh cung, ta xem ai dám? Đều không muốn sống nữa sao?”

“Nguyên Cẩn cô cô muốn kháng chỉ ư?” Tiết quý phi ung dung lấy từ trong tay áo ra một cuộn văn thư màu vàng đất: “Phụng bệ hạ thủ dụ, lục soát cung cấm, tìm ra Vương Văn Tiêu!”

Hoàng hậu sững người tại chỗ, thảo nào Tiết quý phi lại trì hoãn đến giờ Tý mới xuất hiện, hóa ra đối phương sau khi bắt được Bạch Lý đã không vội vàng đến Khôn Ninh cung, mà đi Nhân Thọ cung thỉnh chỉ.

pih àgnho ếTti Khôn nnhâ nam !nucg “Tỷ Ninh hók giấu li uh: nhìn rnogt uýq miệng, ceh t itn
đi, B nghỉ ir tál sau ãđ ,li h cph aquy Tú "mB ir." nói: tm nơgnư ngơ,ưn ơngi tay ôgN
"Không hcB vàng đầu: iv lc Lý c".ó
niơưg li ohc Hồi uh s,au t.a hoàng Y nugc tẩm ca ión: bỗng hk ccá luâ stáo péph lc
hnkôg nugNyê ,sc ôc biến hay cô !ri nC
áxhc ith yTâ t htn lt lại hắn ri niưg nam ,cCá “Người… Phiền iãh đnế vệ gxnu !tnhâ th iiG àny nãoN chưa qnu nkih nói:
Nguyên đư.gn nhường cô một chần hc gcũn cùng nC l,tá icu cô
dhc thân, hnt ht hnt đã ra cahư óc vcó Tiêu, duy tm ?ư nhtâ điu ntgar l,à il hyta người, gưhNn đã Nygunê uh nht nudg nam giám áiht thn ithá Nưnhg Vương cô nào mlà âtnh t tànhh nbiế cả tâ?hn hoàng giám imã ôc Văn chưa có tm Là tm ngy mt man il thuật iđ kcáh. ngĩh gkhnô tử hcd thn aso nugd thành nC dágn ht
nhnì cnug ơưing đu Ngô ònc x trí rồi nHogà tm Tú: unm nb m tiếng, "Các chưa hậu gp .h" ncg,u yqau Bệ áchc bn
.ri ta điu mât nói: Mnu nghcú làm hậu khẽ ư,ax Y iđ. vn như năm noàHg gì Cứ đ nht đ biết
đưc khẽ ănrgt pl nìhn nur. im nhá mặt hp nưs Lý một nogàh hàng Bhc ,cb hu
hT n ếnđ ch. ungc quý thánh iĐ Titế tah, Nhân tnhh mi mi pih vic
.nph nC t, tvế phải Vương bởi ê,iTu mt nhnì ònc gêNnyu êtnr gnkhô hPni mna v ưađ nhcg Lý ôc lua này vô giống Bch uh àngho uám thc ô,c tm đnế mtá li ăVn đi gcnũ iGi
nđh gyuênN nc gưnn,ơ :óin gian vừa nghiệm gi hết chúng liền b nC h!tnâ ,rát ôkghn oàgnh hậu lại, Nngươ ôc nhigêm ôc gnàn giọng ht đ c ngăn óc
iknh quý Tiết là ngoài mna gcàn phi ncg ânth. cung? nnhâ lẽ ơ:hn gNimh “Chẳng
Vũ gc.un Thì rácth nb ohng vậy. âhnn trách các các cgnũ nhgt Nôg nkih phần. bất t nhắm gnCh gơiưn hCng õr. hay ncgù đầu ãđ Bạch hợp gnôhk ngig đi li Hgnào hnp ovà trách tmá ch nùtgr th b cung :inó Bn đến Lý cuối lại nm cnhg đến cgnũ lại cười hnc ngơưi ngay th,ế nô,m ginư ýL hiểu đcư một đã h nếđ cBh uynH trước mm hu ar cch tmì ngờ,
Bạch gương là gnàoH "Ln mặt ngươi ý:L ra nơưgi rồi, nưig, ênli này in.goà" ưađ hk xoay lụy ht hu không cugn tuv ev bn
?khác v của ghTnư Tiết Y gơưnn Vy nNih ig nơưng gunc hKôn nam otgnr ?ư nhogà t tyù “Không itáh giám ihp aos grnưt Vương Vnă khni gimá li quý uh ngạc: phải iuêT
bẫy. áic mt Đây
iph nói iưg,n nhầm: ưhn ìnhm hneg ơc? ngn “Nương dường gì đã grn hoc nương Ttếi quý
Tử ?ĩs
nbè ácc mnihg thân, ếđn ngv ýqu bẩn nhân.” quý hpi :v ra vy ch lmà Ngô với đgn hiệu Nôg mắt kh àm aty hoc mt Tiết Tú, vẻ “Kéo lếic Gii Pnih
phi tya iGi .pg cph ưhac vệ tng ưngnơ hnPi nói: ư,nơgn ýuq Bm
Tự nv?
oHàgn uh hk đu: únchg “Cứ cl cl đ soát.”
rũ luâ cgi, cch ai xuống, yta tếiT ếđ gnhôk phi d ,ar gôunb thể đã notgr đây kgnhô ,yta húct ht nằm gkôhn gnnă hi có nói. hBc hu ch hnogà .at nũcg giờ nàng của im phần có tm kgánh cn, uýq gnàoH trong tngh
nk.iế tìm hc định áthp đêm kếmi ggni óc màl k Lý gln hn cđư Bch nàng ãđ tngro hc bèn đ l nai,g đoán ìg, b,y cùng nay ưing hậu ndâ yhc hgnào ihn gài ihK
,ưginơ rồi nhkôg"? oHgàn làm h b hu "Vừa ih: ưhntơg bn khẽ bt lại nơigư
nđga trông hìnn Phiền tử uđ Hngoà tm Gai ht v mặt Tây mt Gii ếvt nưh máu hu mắt yđ bước ab .ra giải .máu r gã áp con hyt rc,h sang, áCc ránt quay t Nãno nma
gơhnư nl nãoN Ninh người Phiền na yth ovà ìmT iiG v aù haưc Cc:á đã sa,u Khôn có nné cung, đnế t âTy ngiết lnê !ir
ghkôn hoc ýL nv nb c.ưđ u,đâ yb ùd cgũn hgnoà cu,gn Cảnh đnế nhgn người hco áic rõ Ngô t yđâ hu tng od lục ràgn nhưng àl Ninh Bhc êmĐ bưc nt mỗi bt mà hoàng ibết khác đu bcư đâu hnôK khiến đến hậu gnigă có úT yha ya,n đi hhínc Dương làm b mình chuyện th đấy, không bước soát ibtế àv vào ov.à gi họ ngc,u im k v btếi
?này uaL égth ra quả thế rtnôg ánch như Soa thành tử ohc nma nói: uýq bu nhìn Tiết mt phi hắn.” máu, il sch
th đt hànog im ca ra đứng nưnơg qua bệ đt àum đ ch cbư àgnv uqa. hậu ơnư:hgp ggnnư oac vào ygnâ iln hip d óđ, tếTi xem ơgưNn son ýuq đi h động thy tay nt,g
knghô quay g,ưnnơ àyn. iiG Cẩn ôc Ninh v ùa nói ihnP hôKn này, đi c!ưđ đầu hậu: cLú ìmt Nguyên rõ hnìn hạ ynchu iph cung, ưgnơN ovà nogàh bệ gNiư ôc
ngkhô óin: ýL ôh"gnK hip đâu, ."uđâ hip khóc bt hcB
àngn đã cn c.c óc ppá,h tử cũng chuẩn ng.àn agi Đối khôgn uy tm tng coh óđ, àongH gia àml ch ô đcư nhc ngnà làm a,d mnêhi,g uh ht ìg ênn nôgkh điều tổ rõ l thì thiên thủ H không óin, ngtô àml trái b ia của ch
máu Thế ưVngơ hc àngr nya ri thành ignư v hnPi ra ãđ đến ât,hn tm áchk. th. Tiêu’ mt orngt il gưnhn Ccá đen Nguyên ngụm iGi trước Cn âyT nhgưn num mt tt hìnm kịp tìh Vnă thấy aưch Tiêu, ãnoN nghiệm ưVơng gui bếin õr năV hộc
tm sotá kh uh đi. kéo nê,b Bhc Hoàng C gans cl nói:
gnhnư này hnPi Tuêi. ontà Lúc gặp Tiêu, ăVn nhìn gưVnơ v Gii úT: gôN khác, người hn hip kônhg iĐ nhân, ưgnt gVơnư mạo hoàn it mt ,àny ănV chức tgn
ýuq Văn qua ,àon gmiá ihát ugdn uêiT, đã ón:i này vậy mgái Titế ung không phi ơgưVn igưN iph ai gtn ac àl pg ?onà yt hc?ưa
sờ Cẩn ôc it sng h.c nêyugN