Logo
Chương 1170: Chuyện có ý nghĩa hơn

Tầng cao nhất Mai Nhụy lâu chỉ có ba người, gió bên ngoài xuyên qua sảnh đường, thổi những tờ giấy trên bàn vang lên xào xạc, nếu không có chặn giấy đè lên, e rằng giấy tờ sẽ bay ra ngoài như tuyết bay.

Bào ca ngồi phắt lên bàn, cầm tẩu thuốc, khá đắc ý nói: “Chỉ với chút tài mọn ấy mà cũng muốn so thơ với ta, cho thêm mười đời nữa cũng chẳng được. Ta chẳng cần đến Văn Viễn thư cục cũng có thể hình dung ra vẻ mặt của bọn họ, bọn họ chắc chắn trước tiên sẽ trợn mắt há hốc mồm, sau đó kinh ngạc thán phục, cuối cùng lại xem tác giả là ai, kết quả vắt óc suy nghĩ cũng không nhớ ra kinh thành từ khi nào lại có nhân vật tên ‘Trần Xung’ này.”

Nói đến đây, Bào ca chợt cảm khái: “Trăng sáng trên biển, cùng lúc nơi chân trời… đây e rằng là một câu thơ mà nhiều thi nhân cả đời cũng không thể đạt tới, một câu đủ để lưu danh thiên cổ. À phải rồi, các ngươi nói xem, dựa vào bài thơ này có thể khiến Nhan hành thủ ở Bách Thuận hồ đồng, Trường Lạc phường tự nguyện dâng mình không?”

Nhị Đao nói với giọng ồm ồm: “Ca, câu ‘tiểu nhân đắc chí’ chính là để nói dáng vẻ của huynh hiện giờ đó.”

.an hơn natrh htua nrT iv lc Đgn họ Tích nb đ:u
hhnàt nma thn ng.àoi độc ânB áob vào kai đăng õV ômn uyhn của vy tayh ra báo bí il mới qtyếu àm cả obá: thn Từ trgan Tương ca nthhà nikh hc V kinh
iv tay đâ.y iĐ nmă tờ hầu: v uma vy Từ nBâ gã
hòa người ht nhìm gật ôhiT mình nưh óc ch :ha giữa im đổi ơht ghnn nb hútc ra diện.” thể ginư tgrna ri h gn,nhà ùd đến, hp cũng ưcrt ơt,h làm àl cákh gi hík inó mt tài ra hhaTn li mxe cũng bià đ ahy đầu óc nhkôg t mtì thoát li mt gùcn ih tht gTnu óc đổi rnat,g muốn och mất àlm nên
nhgà iuc gtarn chữ Nguyện này, icv báo âcu: thành có tviế mnô ìhnng nrgto náh ásch, dùng cho trên g.áns iah knih ,h hàn ch nói htn đ ưctr mt có óc hinêt song bàn v
u,n niếkh uqtyế tor rất mêht nđh là hưcgn ihk n,u công mt rtú huin hoc nv hong ci, Hai hcngư yv như iig àov r tăng lưgn giá nđo thể mrơ ngắn Mun cao. htn thi này, đ htành i.gna cần s cđư khô đốt
có usâ nH ơ:hi kcáh “Còn htí tm nào hưgơn ngđ aso?
cu ếntgi êrtn cbư lnê hâcn navg cúl aNgy .g ,nyà htnga
t ngạc nếbi n:ói “Ủa,” natgr inVê hơt “Sao tm lại Vọng ?ri ênnhi
ưgơnrT năV àl kôhgn gnôhk yht phải. thcu civ iga gknhô gõ ca gai v óin lại “Trương h tranh ht,ua s ngnh cũng căn cm ovà Đngô có tưh ignư lòng àng,n thn àv uanq nói đế ơngưi ôkghn tui nt.gr nàng không Đông nhôgk chuyện h ón,i bản auth đắc nió hn uti hpi ìv Ta tiểu phải. iag àm bi thư nàng, đu yàn tẩu này. àv inV hơn ô,nkhg nàng iv aT T iph nôkhg tam ih phải oli hơn không, không àBo Từ để nglò nơưig muốn vào giày: ih ortgn iv uyhnc cc T tranh thư có thư gai ó,đ nhị tội
mười bài cthu utch, tbếi sai, ưnig,g theo :lnê quen htơ ión, hgn,ĩ óin ht ca đều ácc quả chỉ cũng cô at iag đọc suy Thẩm không ãD tếk nh ưci được T không thơ lnê mà itếv hc.n cưđ. oBà ta nơưgn ýl r hp lừa khi ngày tv th nôhgk iln đêm ym mấy óc gnĐô
thư nsh báo, hahnT ehng chưa, Hắn ahi người ith,n hatnh ál bcư ànyg cây trang?” itnếg thư ert sao ncò lên, ih cúi ơnh h nuih khc cc ra ohet đi th đồng Từ bn rõ âuđ hiôT iu.k mt nhxa cbư ra Viễn nrtog Văn thì ,ac một a:r úghnc oaH nvé v,y khi màu rt lụa đã dng ưcha óc it cc ta hc àov chính bên ctưr uki ms vgn icchế ncò th thấy aMi áno tiểu ra li rèm ođà “Đã s đã Đ gdùn Bân bọn cuộc
nếđ thiên hnhaT tr cả g.ưhnt mới v Hà đ sinh đè knôgh úab th iub nahd họ hit àm ôv vì h Xngu iH là môh cuâ nhai đu òd nguyệt, họ soa ôcn “Trần nmhi này đã iThô tbiế ìv h ib .đcư hgtưn qua ch cộng il không ínhch nđế lên hi xem cLú il ms hTế rctư ncgó êtn nhnưg tơh
uiêCh Hn Ninh tngư Tề oas? ngày icư yv Từ oxng n,uhyh mia như hln:
qyua Thcí nhìn tui uti gnc ht nòc hn óc òah ngùd uđ gnt,ưh như aòh nTr kgônh gn ưntgh .yv nhiên,
dễ ac khỏi Trương Vn cyhun nghe :ànb àoB ln, ngxu óni thư hn uit cười ha ynh nht àl ah
nig.a ươrTng gcnũ ý úci H ra nnìh nưh đc,ư ơth ht ht óc ná: ,vy đc at hti một ta ăvn nếu uđ Cnũg àbi ivtế óc
uđ soa nhìn bước íTch rgnưTơ Trần Hmô nêl :ul cùng ayn Hạ uci n?ếđ nngg nũcg lnê, lại
dài, êđm âgdn gNiư tư. êđm suốt oán gươtn tình
gnăđ Hà sao il t aTnhh trang ln thắc âĐy thơ gì ngcũ áic hết ,này mc: rồi?” xộn Thôi iđ
i,nàog vàng đu tờ tiên một xem bưc ra một uh Vng átl ăvn. nhn lên là obá intế thơ m uyqa báo sua ivc xấp cầm yl ra, năgđ trang tl vội nêiV ănm .v
im igưn Mi l.gn uđ
ca ta gn iàb mt từ àBo hôm Tết Đo gkhôn thu i,uh mnu êny. vn :tál uys thêm n,gđă nghĩ đngă ngTur lý àny tm ta at Bài được kghnô từ. nhưng này àm
À la iMa s ta ngcũ rt mt đến ôgnĐ iđ hơn việc hắn tmì không bận vậy, nữa nn rn àBo ac để sao này thế?” lòng: aoH ngưi gì ri, phải yV gôknh Đ do aig
sm Sáng hôm au.s
sao.” cc mxe inV ta Tích đến tg nVă đầu: nói nên iđ nhuyc Tnr ưht ta ếđn đầu Nghe gnchú người
Trăng hnâc ágsn ,bin cùng trời. nơi tênr lúc
ơig uônl mun :nêl ca tờ ta Tích vn tm trong rồi… “Xem nc.uyh àoB obá hỏi rnT yat
sớm đến vị đến Ciêhu :ms iđ Thanh trong, hu ư,nig Hà óc đã t ếth? đã cũng thấy không vào inNh T il Thiô nvi ít aSo cưh
Đnôg ca uđ ưhc?a không ta đám ni:ó ưic lại mxe cần kônhg gai đó Đông ngl, hôm gúnhc nay gia báo Bào ãnv mọt lo đã sách uâđ
àl av thứ a.o ếthti ri Đây àm T chíhn còn Bân ưc tah
nói. Cêuih hnNi T nlg hnôkg mi
trúc ngyà uty nổi. t không nay ht iGy àm sĩ ,r nv ưhgnn đã nghèo àhn ihun amu
một ếxit ct ngm vui gtniế: liư ehKn ta ac óc đến nỗi r.i tcúh Bào ônhk
ugi nhưng c. iĐ n:ói Bào miếg yut ,at nrg óc nh,n gì ìht chẳng dmá gtn i,l nhpgó oághnk ca phạm ca nyà sia iph
Chiêu hn tm không y, thở đã lui l tự nên óC ếtbi hc :õnmh mỗi hàpo Trn rồi.” thơ Nihn Xgnu il àbi đó rtú nêt ìb Tề
dây hkông âtm thể àn.o có Mai htni kinh hc vào ôv hết nb ábn náo đăng ac ncũg ,nh nhgcú hgiàn Tích oàB phí ĩgnah ơht không cũng nhôgt hơn nữa, ,ca nhàht áob ta ra ãĐ và uaht hngn dưa at chúng ând mt lãng niga vào tranh hco li óc mình cuộc uit hnng Nhy uâ,l ht óc n được một l àlm nàoig tah hòa đừng ào grnt Tnr àm ,oáb thượng, hnkôg hơn, im itô.h gnnh ý bài đ nhìn óc h iếnhk t cn lặng húncg yàn thi chuyện dù lu:â Bọn quna gơiưn .h hi tlư âuđ cho mex nagĩh nđế
gTnur il ym Trong gnàn .an idà ôghnk hề nhc t thơ hc ấy, Thu ếnđ trải
cđú cách thnhà êntr ìnhn ci mới rõ hcác trang in viết nếti Hà sgn t tay, đ ràng li cách ynà đy ri chữ ,s Thôi gn,đ t ud, Thanh il hpa .ép báo in chế étqu ntorg mc
nt ta ínchh Có nl yuq hco đây àl ac phải năgr Bào nhkiế gia, phải hne nh nĐôg it nh ếnđ c nhêni nhc uađ ca đến ca hđán nếm hn c tự ,ir húcgn mi à.hthn k nh này. mùi lại ,thúc th ln tm iưc ni n:ói
ynuCh ,ált c,c Bào Thíc ếth nhĩg àml rTn ca của ysu lại nhìn nào?” nđh ưht tm ăVn Vni ca: oBà
hn nhìn cũng nhị đưc oàB êln bay iut mt áxm hơi gnrươT tch,u mtâ đấu rít tm lặng ióh,k iókh ca nàl thư, ar .àm àln chân l cg:n
lnê li là rồi, hyucn àBo gia giờ Bây àv mới bàn: gĐôn trọng ca ý gin hơ.n được có thể óni ahgnĩ qnua óc
icư ó.in ac “Đông àBo cứ gia iưc:
l nlg hTíc .ghen nlg Trần
người. ưngrT t àm tâm gương dn inênh niưg nêy có Bào àit người, th Hạ đn.ế có mặt: ht ,gnưi thể iácg tcưr õ,ic thể khoan ht mà vạch trên lòng nh btú vẽ mt phục, óc ca kniếh dt có không mhìn cầm nvă cưđ mà tự mu ungd t bài mt agnhĩ gTưrnơ có
cgũn nhôkg ngmi ihp nơrTưg hânC nói: thuận ia H âmt c.ó
Hạ: hTíc nTr uđ rgơTnư hpáp gì?” Pngơhư hnìn uaqy
hnc ungx mărt mătr gdnu imươ gnn ngày. áBo t men , mẻ t vn ngày nhnha cái kóh vôi nc ncư lên là gnia ònc yếutq ccá c ar đ gian rnogt hai tih htn có đ một nằm dùng rtú áuq nôui ith ab ri igi này, c,y ivc âu,l thể đ nhất giy ,miđ đến v,ếit hdc ngâm nygà. trong men làm nuM tre lên
mi không này, đứng ábo T gâyn t thấy iếtb đ úlc pnh ý nếđ Bân đến âmt tại đgan mc đang im Mãi .hết gì gưni người ìnhn ch,
th bôn àl ôghnk những asu Mà ênn thuộc tẩu cũng tiếp đc ni nh đc knhôg đầu ,h Trần thì ưđc. uâc tán ưcđ. Tcíh ũgcn nt,êi câu ncàg giagn óc hĩgn có thuộc kẻ Bào nhưgn ca ht
lại.” ra. ,qênu bìhn ãnlg do òah Trương Những mắt Đ n:ió đều asu đó tvếi nh H nh oBà oàv thnư.g cđư c,a iTu từng hắn ĩthn uiđ bị nnìh
ươgnTr đó: hn út ãig đ,u oBà iut cđ yqua da gn dùng rgơưnT H thư, ca tiểu ?osa hnìn ta hcí uđ ngón ãig nhnâ
nlê t yah an num làm thân Dgươn tyu ngẩng ưđc uiđ ht nch lầu tui Nhngư ahxn dâng t innhê mt t hơi ta giúp iaph nàng đã umn ngắt hnaN gn aus hôgkn ygunn hgnnư nàgn pitế khngô hành tà,n rằng htơ ohc àm đến già niV chkáh tự r.i im an đó. s ưgnh đây cb hiểu àny, sắc uđ ht chcu chỉ mình htì ,óhk ơnrưTg không nnah H mình, :il lòng tuổi óc hik N
tm t cc nya im đi c thn để đầu. đều áob mxe kinh thơ s nXgu énn c,t mun hôm rnT Tt ca người dùng thành
tặng, đầy nàgy trao ht tay pg g. v nChg gngiư
Sao nhào :hn vy? T âBn
at gĩhn ra ênhin nbg tiu tỏ.” ngpưhơ khi iếkhn thư rTơưgn mt cnuyh ac nhị àit: násg pháp, đến àoB hoC đ
êtin iah tíh pch lại, tay at oàv nhnì thí “Trần người gưnht đu hc chủ Tiu để kh th òha dám hai.” :óin tâm àl nưgi Xgnu Tích thgn can, àl Trần
Tnr ginh onĐá íchT trúng ch:o ì?g ciá Hm?
T uny?hh :ig ôTih Thanh cao ingg
pd nd Nam bhni êXim Đ: t uiT ưmu cqu ‘Xiêm hôm hnt La’ nht gii ưngi đã báo trong Kim ,cgn quốc’ inNh triều ,ngLă !yan nv báo La s s nếđ ếtgni gànn Ch ta, vào này thin tếig iah nagb ih ànhht p.nh S tinh ogàin tiêu tuyệt của nàhh!t vgn oHa tmá cuq dit An sứ nth An v khin oar ếnđ binh êiXm ny,à cự ươngv cửa gnađ inhk. áp hnátg chhní irut Mai b ol,n náb ,La úLc Nma ngươD oGai nTu hpnêi tạo nihk đ
áokth sao nhân à,ny sau an? àyn ngcô khnôg ônm tnrgo li của ngôkh hắn nam Võ ìhnn hpó báo Các tđ Tương iđ làm ênn độc niv huyện ,ìmhn ahki nào lui t thuật tbếi k nhau: tc nổi năv nhcgú dứt ưgđn a,t l tự
mcếih ếnit ivc .ttuh loát đc nữa. trên tếti bo,á mô ic gun,x ratng boá tiếp ch riêng li tc tiến k cũng hoạt cáhc đã nrtga còn còn t n hC nửa thuật ic Nngà t chi nv to na
lại yv? Hà gnhi aSo thần Tnhah o:ch ôTih tth
àml gnás uhtc báo: ơth ùngc hânc yàn? ht rnêt cđ nyà glnò chtu nào.” chỉ bài sau Tnăgr hơt uâc íhTc ó,kh úcl câu trnê cđ ôkngh gnhn bià ìth ib,n aso Trn d chút ơni nhưng chut ca ,itr ovà “Bào nghkô
ưsgnơ ưgthơn lh.n áo trăng ngập nến kohác tT ràt,n hyt áhn thấm
och Tchí đồng àbi mthê Vy thì đăng rTn :ý hgkôn mt ph íkh. vi
Tngrơư Bào hn b mc đoán rồi.” ninêh hk:ái tiểu chợt ca ưth uQ rtngú
il người e,oht óc người ũgcn áob thì knôhg óc igưn gần ghé o.áb àlm hNng hkác