Logo
Chương 1170: Chuyện có ý nghĩa hơn

Tầng cao nhất Mai Nhụy lâu chỉ có ba người, gió bên ngoài xuyên qua sảnh đường, thổi những tờ giấy trên bàn vang lên xào xạc, nếu không có chặn giấy đè lên, e rằng giấy tờ sẽ bay ra ngoài như tuyết bay.

Bào ca ngồi phắt lên bàn, cầm tẩu thuốc, khá đắc ý nói: “Chỉ với chút tài mọn ấy mà cũng muốn so thơ với ta, cho thêm mười đời nữa cũng chẳng được. Ta chẳng cần đến Văn Viễn thư cục cũng có thể hình dung ra vẻ mặt của bọn họ, bọn họ chắc chắn trước tiên sẽ trợn mắt há hốc mồm, sau đó kinh ngạc thán phục, cuối cùng lại xem tác giả là ai, kết quả vắt óc suy nghĩ cũng không nhớ ra kinh thành từ khi nào lại có nhân vật tên ‘Trần Xung’ này.”

Nói đến đây, Bào ca chợt cảm khái: “Trăng sáng trên biển, cùng lúc nơi chân trời… đây e rằng là một câu thơ mà nhiều thi nhân cả đời cũng không thể đạt tới, một câu đủ để lưu danh thiên cổ. À phải rồi, các ngươi nói xem, dựa vào bài thơ này có thể khiến Nhan hành thủ ở Bách Thuận hồ đồng, Trường Lạc phường tự nguyện dâng mình không?”

Nhị Đao nói với giọng ồm ồm: “Ca, câu ‘tiểu nhân đắc chí’ chính là để nói dáng vẻ của huynh hiện giờ đó.”

bài ếvti vậy, ht ănv iúc nếu như có hti i.gan ncgũ Hạ ý ra at at cđ,ư gũnC uđ cđ ìhnn th án: một thơ ơTưngr
iôhT ?vy “Sao o:hc il thần hnhTa ghni thất
núchg inV cc ta thư cnyhu Trần đối người óin đu nếđ đầu: cTíh mxe sao.” hgeN nnê gt at ănV đến và
một ncgũ À bận ac òg:nl sẽ oas Boà àyn gia tìm rn la gônĐ iđ đnế nkhgô yV cvi đ không Mai th?ế trẻ nn phải na Hoa gì người ta rồi, nh od v,y ơhn Đ
họa: một cùgn iga trang… tg ngành, khác ph làm chỉ tưrc muốn Thôi giữ ión totáh ri ingư h coh túch ungT hơt rgnt,a ra thể không hỏi iđ hòa mtì iđ để tth như àit iưng tm emx nìhm làm óc il khí àbi aTnhh mới gncũ ìmhn ngũc đến, yha il bn là t một thể óc đầu ơth, gnhn Hà diện.” ra nên
hai Trần thứ đ thí uđ iTu Xung ta tâm cn,a chp Tcíh tíh ch dám àov ih.a ưign kh i,l chủ người tnghư nhtg tnêi :nói aòh nrT tya nhìn
Hia nđh ac.o vào cđư r khiến hêtm otr ôkh nấu, óc à,yn thể một mơr nng khi unM àl huin u,n gănt thành vậy och qtếyu củi, lưgn vn đ giải gcưhn tih công úrt nht chưng đốt nohg nc gian. s đoạn gái rất như
cao ôTih aTnhh ig: “Từ àH nhu?yh gnig
oàig,n báo a,r là ra về. ly lật gàvn đu vci mở nhn exm Viên mt ơht ênti aus năm .năv cầm px Vng ragtn tiến vi obá ãG hu găđn quay t lát bước tm lên
Bào tui ó:đ quay ìnhn út hn nưgrơT ưht, cđ ngón ad ca “Trương H nhân ta giã uđ, tiểu gãi sao?” ng đầu cíh dnùg
đưc ulâ, Tích “Bào ý h híp il th có cúngh gnúhc dyâ báo, ihàgn gũnc ngoài những im igơưn cho khin h. ch hntra ôti.h dưa uđâ nđg có ta nycuh ac, n l để iaM htau hnìm mxe ánb nc oà cho nb chúng àov gnia gôhtn ta ca oná lưt hyN tiểu nhơ ngnh ith hiếkn ccu tgrn âmt tm Đã nB Trần tờ àov th nhìn tếh óc tha hnti không nĩagh boá uqan bià cũng có nàhht ăgđn không không ra àv lng những nh, àml nếđ thơ nữa, yàn hồi thượng, một hòa nghĩa mà dnâ gãln uâ:l nào. n,ơh
chút ếnđ igếtn: vui Kneh ct óc ac rồi.” lưỡi nmg mt hôkn Bào nỗi xiết ta
lên, uâđ T gront ta ếingt xnha ,ihtn uàm ac, níhhc hkc ht đgn oHa ưhca năV cicếh kiệu. bn oná ccu á,ob trước vậy, h Đ ar vào oàđ nhhaT hinu hưt kih nathh nvé aiM đi số ra: lá ra osa ra nêb bưc bọn th ,haưc Đã một il it Hà la đã cúgnh nghe ìht Hắn dừng cc hi kiệu ahi Thôi tưh cúi yht nvg rèm bưc sm theo Bân nrag?t còn ãđ ưgni hơn ret nhs cnò rt ynàg Viễn mt ngdù cc cây chữ tiu
àBo hồ, chíT átn ê,itn in chut cđ óc âcu đu hĩgn tpiế óc càng những ca đc nên tẩu không thì nũgc rTn nh giang th được. ôknhg sau được. bôn tuhc Mà k nưngh ũngc ucâ thể
tiu gôhkn còn .yv hưn ht ưgthn òah đầu nh gdùn cgn nhìn Trần hcTí ninêh, aòh uti nt,ưgh gn quay
cThí “Phương :H gì?” quay Tnr áphp nơTrgư uđ ìhnn
ũcng óc gưni hìt boá ghé e,oht không người báo. il hngN gần làm ingư áhck
chỉ ngày cđư. Từ ym ãD gôkhn gôhnk àib nói uhtc àm hợp nói, rộ ng,ĩh is,a th uđ htơ gia đc at theo cô cảnh.” gươnn my oBà tv Thẩm các vtếi kgôhn kih iưgg,n nli có nũcg al kết biết at yus hcu,t htơ được lên ciư mười đêm qenu qu nhớ ht lên: ac gnĐô
đêm suốt tư. hìnt náo ià,d tương giưN dâng mđê
ms hôm sau. ágSn
óc có Bào v t mt àib àit óc inêhn có đến.” được ht .ưngi t thể nhkgô hn th mặt: gương ácgi khiến um n,igư nhagĩ dn vạch H nudg rêtn th ìmnh ưngi ac ci,õ Tngơrư cm btú niưg, mt ưnrTg nkaho nvă t hpc, rưtc tmâ td thể òngl yên
aty àyng giường mơ gp ht tặng, hgnC troa yđ gỡ. v
at chíT rồi… hi ca Xme ôuln oBà muốn lê:n trong ơgi nrT t vẫn h.cynu tay một báo
tlá: “Đạo ta tếT tm ta u,ih àm gđăn gnôkh vẫn hôm àbi yên.” thu từ. suy này ynà ca mt t àBo ,đăgn hêtm cđư at rnTgu mun àiB ĩngh ngủ không ưnhgn
gì? nútrg ihgn ?mH áĐon rTn hoặc: ciá cTíh
óđ H iuđ viết hắn ãngl hắn vào óin: “Tiểu từng đưc sau thượng. lại.” Trương tĩnh aòh ìhnb nhìn do uđ tm ac, b nhớ uqn,ê Nhgn Bào ra. Đ
uyt ĩs àm ngày hàn nay th nghèo uma iGy nhưng đã úctr t n.i ,r nv không hniu
ghnươ nH âus hít kách ơih: oa?s một đồng oàn nòC
hucny ing óni gì êln gi :nbà ,ir agi mi đcư Bào anhgĩ óc trọng ca óc li hơn.” th qanu àl Đngô “Bây ý
àghn ntagr này, thiên v và gtonr thần ch nrêt có hc có h, ômn nìnhg ,hscá cvi icu ágn.s inhk ánh song inó bàn đ Nnygu báo hco nhthà trước câu: dùng một nàh hai viết
đi gđnư man in sao tự l h:nua kôhgn này àno tự hóp độc àlm k inv hnìn huyện tc Tnưgơ a?n thoká ,này mình, ta, liu tibế chúng nnê trnog báo văn dt õV hnnâ môn đứt li tuht ac ihka hn hgknô gnôc usa áCc
nói nl, tiểu chuyện nh cưi ha Boà nhất…” nhảy kih ngxu nV d b:nà àl ca Trương hneg ha tưh
chân tiếng nathg uc navg nêtr y,àn nêl g. lúc ưbc gaNy
ac cười nói.” cưi: gnôĐ c iag Bào
Nnhi ión. gln ghônk ihuCê Tề mi
i.tr cúl nrêt ásgn ơin bi,n hânc gùcn gănTr
báo của ngoài.” độc íb htn báo: htn obá ànhth ônm nam Bân c V thành im gđăn nikh yuhn Tương vào haty uyqết kia li nhki ar yv hc tnagr Từ ac
lng. Mọi người đu im
thì một Tích với .hík Trn hp găđn ý: không bài đồng Vy thêm coh
gcùn đ?ến rTn bước hcíT mHô nay ìnnh il đu icu oas lên :ul gnng cngũ H ,lnê Tươnrg
mất i?r nhiên ón:i biến t ncg “Ủa,” Vọng nVêi lại oaS nrtag tơh
nrT chTí .an hơn lắc với h nb gĐn tranh tuah đ:u
uit pp,há đề ta nhị oCh tưh hngpơư ac đến ar hnikế bgn .t sngá mt Bào hêinn :iàt unyhc hik Trương nĩhg
b đoán ir. Bào thư Qu ca Trương rútgn áhi:k iêhnn mc nh tui tch
rTn lắng hcíT n.heg lẽ lng
cũng óc. Hạ mtâ nói: nTơrưg nhtu ia nmig nChâ phải không
háokc nnế ln.h ngp gưsơn áo hán Tt rtgnă ,rànt nơthgư thấy thấm
ănV cíTh “Chuyện Bào Tnr ếth ?noà làm lại hgnĩ ,ltá Vni ưth usy àBo c,c của tm ca nhìn đnh ca:
năm iĐ :uh vẫy tờ ãg amu Bnâ vi tay v T yđ.â
sia gmếi óc gknoáh iĐ htì phạm nhgc tng igu ni:ó cả.” rằng at, nhận, lỗi, dám tuy yàn ca ìg iph ngnưh ac oàB npghó
Tchí biển, chỉ yàn nghn à?ny ht âcu sau tơh uâc cđ nnưgh ntêr Trn cùng lúc ásgn nơi uthc thơ rtên sao thuộc grănT bài hctú oBà ,khó chân gkônh dễ ìth nlòg mlà bià đc àvo ca thuộc ,rti báo: no.à không
Ninh vậy soa? Chiêu T nhyuh, nxgo iưc ưtgn như :nlh mai T nH ngày
ca củ c nhớ tàhnh. úghnc àl mi ta cho ln t của hênni cíhnh lại khiến hắn nt ch,út ln ni ciư yuq gnôĐ tm nhớ “Có nếm nhe iph ,ir nh nháđ ếnđ àl oàB đau miù ti ac th này. phi đây đến răng nhc kẻ :óin i,ga
Bào ca khói nhị ng:c bay nâch mt đu lnê tm trí gcũn nhìn k,óhi hn làn tâm à.m ,huct ar tiểu ànl hơi l xám thư, đưc lặng gơTnưr
t ògln dâgn rằng phai làm an iuh th ưghnn ưghn hkgôn cnh muốn nàng nêihn Dương àgnn hơi mới mình, ch đến ơnưTgr nữa ht h,kó muốn đầu itu pếit igà hhákc này, nugny sc tuy t :il inV mt thì cho âđy t lnê hnìm r.i sau khi “Nhưng at gn t hơt ànhh đ.ó ngắt xanh N iut gkhôn ,tnà àm hay bc đã giúp được nôhkg H chcu nnha hntâ lu nahN uđi s có gnng
là gì iôhT hct mc: xn aTnhh áci sao Hà tếh li ir? cũng ănđg nl tagnr à,ny ơth t “Đây iđ
hnìn đg,n é.p cáhc mi từ t li ci mực ni nthàh ràng báo àH tarng ri il trong a,ty itến ni đy ch s, ,ud rõ viết đcú sng Thanh ôhTi chế utéq áhcc ênrt đ aph cách này
nữa. hề t itr iàd lại nugTr ch ngàn Tgnro nếđ hTu ym ôhkng chn thơ ấy,
ngă,L miêX cníhh nuT t gánth aL cqu ,cgn ngvơư Nam tiếng igi oáb phiên nếđ grnto s S Tiểu ioaG nngà iNhn nht to ámt hai ca Đ: nv thần inhb đã ihkn La, iurt ntih An nDgươ hôm thhàn voà loạn, quc đồ roa kinh dẹp ngoài mXêi triều nth ađng La’ vọng về sứ aNm dti Hoa s quốc’ n.hp cửa êiXm hại htin yàn nbih Ch !any dn Mai An ,at bnag báo úcL b tếgi bán yn,à c ưgin tn!hàh muư Kim ttyu tiêu áp đến nh.ki
Từ :hn hoàn ?yv oSa ânB
uh sớm sớm: đnế Sao ãđ Thnah ít ?htế nđế voà T iđ Chiêu tognr, thấy il hưc vni àH v ôhiT không ũncg đã có ưn,gi t nNih
th hníhc Đây còn .ao ưc vừa àm T tha Bân ir là hếtit
l đó il hc n:hõm có đã ơht óC àpoh nTr bì nên àib T tm Chuêi th nh rtú im Xnug không i.r lui Ninh ,y t êtn bếti
aig đã đấu đâu… tm ,gnl ciư hôm oBà chúng emx boá đám hscá Đông không li nió: cn lo chưa?” at nay đó gia Đgnô ca nvã không
,lâu lên dung Báo dch ếyqut nm cưn tre nugx men ngắn hit ba đ trogn trú là đnế iác cả ri ivc cần ,cy gyi mt v,ếti ătrm agni nMu iunô từ làm quá m gian otgnr àygn giải hnc các ôiv này, lên đ ar òcn nhất óc thể ângm mtră mươi ngùd hók nth vấn điểm, mne thi để , yn.àg .gynà hnhna aih t
người ngđa yht ý nhnì đứng ganđ Bân tếh. Mãi mi mà để ti ch, nhập tibế ưnig ábo đnế mât cúl mc ynâg t ,này đến Từ im gônkh
rnT đu. t,c kinh báo c cc Tt của exm Xung đu nén hmô s để ưgin àhhnt t gùdn thần mọi nay một thơ muốn iđ
a.n ct riêng Ngnà cải ũcgn gtarn ncò b,áo xnug, còn ấn chiếm trang intế Ch ácch ếtti đc tipế chi trên tự ch na li an tạo kỹ boá loát vẫn vic đã tả tếni thuật thuật. cải oht
im thơ rTn íhhnc àyn ếnđ nnưhg àH h cộng hc th ahnd buổi h gưnth imnh đ trả Hi ihna v hnahT h ãđ uđ ưctr tên ms ôv là lại iTôh lên câu h Lúc n.tgưh đè c Thế xem hỏi niêht búa là tngyu, ônc đến lời vì hnôgk vì iếbt hôgnk nshi hti nXug ômh oas .đcư ngóc auq ib
đế glnò nói ănV gia loi nôgkh vào tranh ihp T h athu bi để người gia gnhkô hỏi ôkhg,n gnkhô có nhị Đông Vni thư gôĐn phi iut h phi thư it hỏi voà ơgrnTư đó, iàyg: không nkhôg ôgkn,h đều gõ nglò hnart gia ưnrTơg ưht này. r.gtn thua, cc nhôkg nàng tẩu Tề amt agi Ta nqau àn,ng gotnr ơinưg cm aT tui i.hp nôkgh htư n,ói cũng õg ac Bào hyt iv ưgiơn Từ nói óin i.ph hôgnk hn này hnơ ìv thuốc có ucnhy cđ mun nàng uit và ychun căn với những ,àgnn il v nhơ nb hnt s civ