Logo
Chương 1147: Tìm Ty Tào Quý (1)

Trên Mai Nhụy Lâu, Bào ca cho người bán báo lui xuống, chỉ còn lại hắn cùng Trương Hạ tựa lan can đứng đó.

Hắn nhìn về phía tường thành của nội thành xa xa, cười khẩy nói: “Thì ra có chỗ dựa là cảm giác này. Trương nhị tiểu thư, khi ta mới đến đây, vốn tưởng có thể dựa vào bản lĩnh này mà làm nên đại sự. Kết quả đến nơi mới phát hiện, chỉ một cái sổ hộ tịch và giấy thông hành đã khiến ta cùng Nhị Đao bước đi khó khăn. Chẳng còn cách nào, ta đành đánh quyền đen, kiếm đường sống cho ta và Nhị Đao, vậy mà còn bị lão già Chu Quán kia tính kế. Giờ nghĩ lại, nhận lại Trần Tích quả là quyết định sáng suốt nhất của ta.”

Trương Hạ trầm mặc một lát: “Bào ca, ta nhớ rõ, khi các ngươi còn trong đội áp tiêu ở huyện thành Mạnh Tân, Trần Tích từng tiến lên bắt chuyện, khiến các ngươi sợ hãi bỏ chạy suốt đêm, hắn còn cưỡi ngựa nhanh đuổi theo tìm các ngươi, khi ấy các ngươi đâu có nhận nhau.”

Bào ca cười cười: “Khi ấy ta nào biết hắn chính là Trần Tích mà ta quen, nếu biết, đã sớm nhận nhau rồi.”

voà tnhùg đ rt thế gọi Ngân vọng ngioà nước vào .yâđ về grnot Hhn sơgnư ri vại nước, ùtgnh ra Uy,n Tích phòng: Trần đôi “Ta gánh
nhTgá tir a.l đ yb
t av dạo đaư boá ongi h.nhàt iđ Trn mt xem ábn va ra Tích Người á,bo ti
iđ Trn ex iah,N chiếc cL aig về Nha kiệu từng Tích Nhai. uqa ir nTr lên hắn, Bộ đu khỏi uH Phủ Bàn ôMn hướng n,ag K c lướt tng
Báo, báo gđưn t dgnù mt uki một tya ănl ánbh, chiếc c đu ra amu trước nbá Xe ngựa để Thần người hciếc óc ex th iig môn nah ,od kiệu gnt tờ anhnh đó từng t tm đến lại rêtn g,an iếpt gi dừng rt unb. tiện mxe,
snih htn ,ha viết: thẳng đt ácc, dịch h tđ không nh, Nội ruộng rưtc âlu ati ugdn Nội có thếu bạ sổ àyng tuir nghèo n đã grun iàb nếki my ađ đt ànyg giấu nng oal ncàg inl ihnu, k ãđ hnt B nói ùdi ngru uiàg trọng tđ biết, b mc “Được kẻ
aT iág ah cưi oàB :h nđhá một ca nàgn uhi i.r ,tál il
s nó:i đi.” “Bào ca ênn H nv nói gTơrưn nhđ chính ơl
ãmi nếu nnê ac h,n mu cm Bào chết ,vy tmâ uđ mạng nh nt. ưmu phải htt thế, kẻ mi gưrTnơ c không obá kẻ àngn ưnh u,m khổ giưn thù phải.” hc lui lan mệnh hoc qnua ph chíT gnđ kôngh an:c Hn tìm v mt đn Trần v quay nh hn tia ,nn ìth như nm.g vu Trn s h,tư oké như ac đ đã cTíh nùcg quy tui ngđ hP tnogr ccáh ùht
ì?g icá uhi: ihu hkgôn ac H “Bào nơgTưr
lại Trương H trầm mc.
hip i.r hu, trước, hp nhẫn. tốt tcếh lẽ phn cgnũ đều lần óC htt s ihm bgn ca trước, t,nh Tích nhơ là đã là rồi, n càng gniư káhi cả óin: hơn àBo ib rmt m,u nguy mc cũgn l cuộc sự irt ra icá mt đi trưởng mặc vci ac có thành h,tnâ một đã nưig xem ònc ac nh nTr hia hmêt yth làm qau
m ãđ aưhc nđế iôh đm Sáng ónng ta s,m nh inưg mức gásn đ.aì rti
……
páđ gnôkh sương il ngòhp .li Tgnor óc ia
cíhT tr t ùgnc ngđ ăhmt ãđ cthú H kgôhn quen dò: Bào biết Trần rươgTn ms? ca cs
cng nhhat là là knôhg nth bản”. rnug gnl hhntá quốc cố ngủ, đề nước B ,vn icv ômh ayn đt cđ nh, quên đ lo rat tâm Đu trang nquê ăn còn h mà
vào oàB :ión mạnh nôM ch úcth. a,d gcnhú Dương ac ãĐ híhCn hc có dn ta àml vy tm cứ việc
bên thén đnưg trong yth tm túi ábo nH nchg nbá p.c khoác dyà Kinh Báo người hThnà Thần tiú vi, dạo
ngôđ ándg ?tưnhg n,pgòh lại bóng snơưg nigh ũcng gõ lời. tgrn bên ơưngs ãđ nH không đáp hco đâu Tui ca haò ,gnphò rtgon cửa uTi Hắn còn lâu đẩy tyâ nMã ng,r
sổ gnd agn từ xa đư,ng xe rèm c thấy ícTh Ly người név oB.á êbn tờ một trong ión: Tnr mt cửa xe nTh
đaư hmô báo đưa ,od boá cửa quan t bán ucâ Ca do Thần s igưN il. vào khách chúc nay Báo ngài ưntg: il ngiư một s, iln cho vạn tm óni cát ,văn ănm lấy int nmă ưci ếmđ bán tunh nđg ex ánđh là ingư
àBo hnnì gếti lại Trương Hạ: nque đao hgKnô hnaht biết, mượn Trn lciế ưi.ng gncư at àl b hícT ihp ođa ca
chỉ hn, àny ioag óc hco mxe tytu thư, hại đời tm vi bằng s ưgin iig thit óc iđ tiểu âhnn hnư thích: rtnê ihk đi ưhn ưiNg kgnôh exm hữu tm ếkt Trưnơg ayh Bào nkhgô och có lợi sẽ rcưt ơhngưp ,gnd ànng uh đẹp. nbg Chỉ Bgn cần tốt đp, đã ndg là ncò kết mhp ac đa hữu tt bgn tt Tích, cục phẩm. nhân ếkt hu òcn thì ànng rnT n.a giao ưci s đầu kchá, at th hn at im hn giống thòi… hữu gnàn uh nnhgư nôh,gk ch
ơngrưT hnn uan?h còn nuqe H túhc ìv ámd nghi iph không biết, aso hco: uNế
s htế.c ưnig hắn uqya đầu, ca người xa là phi cùng là nhìn àgnn Bào Nàng uhc không hnêuky nh nDưgơ cch nMô trêu xa, :óin hđn hCính
ra mất hiếu ếth rgưnTơ hắn mu H as?o nl lại i:h Hắn “Phụ o?nà htcế một k
……
g.ì knôgh ơngrTư óni H
ũgcn gnya gưnn người lné ngyà lmà hai này o,áb bếti hnôkg ,ìg gn T khi c không. cả tlú rn bn
Tích nTgươr kia ưnh :ih gnưi thế rưtc là bgn rnT Hạ noà?
ếnđ từ tin Tchí obá văn yL ly áo tay tm áb.o mặt t giưn ra trước rnT đaư ra: o,d rnogt ănm nbá
đến nh cngũ ah à, ,tui dn aT ngũc rồi nàNg mà Bào trầm bên hto ra ơTưgnr tĩhn nòc hơn.” mc teho còn được. Tích gtưn hncg âlu ch mki gnb o,àn nTr :h ưht úlc thì già ca sống hắn iưc ôghnk ihoká ưtrc ếhc ta có iut