Logo
Chương 1136: Thu nợ (2)

Chưởng quỹ Cổ Phúc Lâu, Trần Húc Đông, vội vàng nói: “Số bạc trong sổ sách thật sự đã bị Lương thị rút đi rồi!”

Tiểu Mãn lơ đãng nói: “Ồ, vậy số bạc ngươi tham ô từ sổ sách những năm nay đâu?”

Trần Húc Đông thân mình hơi rụt lại: “Tiểu nhân chưa từng làm việc này.”

Tiểu hòa thượng nhìn thẳng vào mắt Trần Húc Đông, hai tay chắp lại: “A Di Đà Phật.”

nlh nMã tm ngiết: thì dừng yth tiếp, aCưh Tui at dg.n ônhkg ob quan ưci khgôn tài ,l ưahc ưcđ đ áTt
iTu Di A tay: òah ưgtnh .tPh chắp Đà iah
mươi tay một gnpưh âsn, pòhng ành t àv grton ly pgó ô ànhth hkgnô óc Trần ch inog àgnoH nặng óc ô nthha ba iah lãi gnru, áo sản aih tham dgòn cúH nàng hnơ tiểu th ba ,yig nânh tiểu chưởng unôi taò rTn lp ongi aòt nội mẫu tnêr Nam Đông nbê lớp có aih tích àl thiếp hàn :tú u,q tm đưc đâu.” t hnìng yđâ, ab tm hhàtn tm phải khải nàh Hoa sân, một Sngù lớp ba hoc gpưhn my ar ămrt ưlgn iag có hìtn óc iNó ếđn đại vay ,sân hànht Đông, ch gpưnh mà nnhg kinh aòt đó Chính yđâ hhntà oàig.n
,tai úcH ttá g.Đnô vung c nNgâ tb Trn hekó áhcr êmht miệng li một Trần nđế Nhị
“Tiểu ôhm chiên theo áp với thượng ingn usa: och aòh gi năgt đậu nă oxà dầu.” c ayn iuT ph muốn
cứu ahò ngtra ,hp là Mãn iuT thượng: xuất ôc unQ uc i,ag nbê sự hãy xni tiểu người .iđ knhuyê àgin điền nương nhc Tiểu ca ìnnh
vàng aT Trn vội al óin! úcH ôĐgn lên:
chưởng iv vàng Ccá óni: qu v.y li gncũ ònc cũng âhnn Tiu
v qua ukê ilu hmta ml ôc :aon ênnugy ùncg tiểu nươgn s hnim gnĐô bạc!” Mãn cúH nhà, aob Tnr năm tgonr h chút Tui chỉ cnũg ếbp miá,g không tht ly âhnn ô tiền
non hgưnP aLgn htt Cũng qua màl mt u,q pếti đc ac cứ trăm nuqe? ca ghNi ãđ ági s rượu aob Lâu m ăn khôgn hnH Tây… uc C ihg pếit ânc ghi hécp dê ,nôth ánb gnhc ynà trăm thì nrêt heo ghnn Hoa ivc ra mt đại đâu ăn vi khách kiểu ta tục làm tth :iyg dê đc átrch mnă Tiểu nc húPc Mãn măn iàg, niT ac vào htì hgcnư Trần ,nâc nhàht dởm h?nkôg nph iơưm nPh inưgơ già ngb Phường, ly ca cđ tu mua
:Ngân nTr hN pikế Hắn giận “Mẹ ành nhnì ngươi…” d
Tiểu hnkgô hắn Đông ngưht đng muốn iếtg gcũn hya àl g,òln ahò unôl êmh:t iđ. nháđ mt nnìh n na, đi hty thê bộ rnT thảm èbn kh uTi quay gdn Húc của nã,M gknhô
àĐ A hòa iD P.th tay: hia ngtưh chp li Tiu
Sc đin đi rntga ếni.b mặt s qun
ttá iTu vào Mãn hN hnt nihnê ttá miệng.” Trn hn, Nâgn, nh, ưngơi kghôn tát kchá s ignươ Còn i.gưnơ tát n:ói di, ta đ dmá nếu ưgin nói
Pht. Tui lại chắp hòa thượng A Di àĐ ay:t
đgn cái: Tiểu ãMn nhm évo vào Đi hn ơmc! một yd oe nấu
cghưn :ngâN tiệm Tnr giấy ãnM hnnì “Đến och có ưnơgl uq nc thc đọc rtên sang gơnưi Nhị egnh nghn lượt ưiơng ri, mt Tui ưađ ta h?kôgn
ikh yà:m sẽ cho ta! cb làm vàng, cần đi là b hpign sống hết sao? ha phi nhgip hắn math tià ta, rời Mãn s ut gia ađư Tiểu ly đcư ac này đường ùgnd inv ihnN phí…” của hhntà Ta gia ,at li l usa thành này đi Công ãđ Công ntoà đây đ ch. ãđ cao iđ cũng tử nh vin hoc int thì nit, s phải uđ hik ngcũ rnêt nhướng mnă usa uirt Ta ut ihp, t hn cao
ba c ati ca hơn gânN ,gnux Tnr ygan Trn mt tát không gsnư mươi gnưs .ênl giáng tya mt, Húc gnvu bạt rnT ánch ty đnế Nhị m Đgôn gếnhin cm vào nổi il Đông, ayt Húc Nh sgnư cũng âNgn mặt Trần rg,ăn vù,
nĂ mr đ!i
inơgư chứ.” iTu ý áck,h iTu uiT ngô htc ăgtn nương Mãn óc không d ngây cô ahò thượng nió: gì
ngươi, np na ũngc n np tm ư:ci thì hN đây lại uđ il oab ơingư Cút!” ưđc các gmn n ns hết một k, gnm nMã an ccá ihnuê chỉ int amu tnào biết ,õr ,htây uiT thì ac ta giữ àl gia
dụng gyi nMã gươiN ném ngcũ xuống nơi,ưg la ôih.t gạt it rồi ươnng tcưr mt Trn bây để bằng Hcú b tibế vợ chết oáb nhà ch quan nyà Tiểu gnrtư ôv Dù iđ đ bản ngươi ánhđ htcế đã ũcng hnáđ tờ hết nôgĐ: ig ?hc
Húc Chưởng nđế Đgnô grnă cắn ưgnlơ qu tya mt vnug tmi Tnr tóe ,nưig Ngân hN đmo một Đông, Trần n,êb voà xoay thực hmn cm đóm Húc m.t ttá Trần tát qu
nêTi h.n nđg T Mãn uTi ìht ra ihk aty, inThê nđg ta nói: một hnt nđế nQua ìnmh hưn knhgô nhl th ihp Hành iđ hối
úh,ca hgnn tv t đ ôhnkg phải d uTi unq bn t một ngôc mt cnhyu ôgnC liếc bây cứu tm à.yn hc :ciá hắn âtm ãvnh ig ta ãMn lòng num
ngẩng ncưhg Ccá hãi đầu nhìn tt ã.nM Tiu il ưngt,h hòa ir uq ,đ nhik hnnì tiu
người nhìn lại k:áhc hìt Các a?so mắt aưđ ãnM niơưg nhng Tiu
gnm! loạn gưnơn Mãn :inó uiT ognh ôĐng ôc Húc Tnr tah
Nhưng vẫn Tui hưca uih ar ngd ãnM .li
th ,yd òb Tnr c.yh gĐôn gvnà vi hoảng Húc b
itếp. ,à ghôkn tát Mnã gdnu iTu ugn “Còn :inó phục
Phcú ô ri, rTn ni:ó Đông nit b thế hmc mi tát C miã Lâu iác lệnh đưc óin qua Hcú nào.” nv hmtê hnư imư nkhôg bao năm ưiơng ra ikh nữa “Dừng ac bc tham Tiểu ếđn đã rãi nMã i,đ dừng,
tnr các rũ Cui còn nnihê ta không lo pá ùgcn đt Đợi x,gno ưnchg v uq ngực: iuT hết, h. iđ vai, được cũng bn Mãn
cúH đt: Mãn nngơư gĐnô nuxg ôc pd “Tiểu m!ng hat uđ Trần
nhnì hcm i,đ cb ơngiư ô ch:m đã á?hcs Mãn hêniu tham boa s bao năm gĐôn rTn iNó aqu t cHú iuT
phải giữ uTi nh hai được hết xở giận nòc sản đ không id này thể nữa, nói: cưđ tám nph r,i pnh yxao àl at nl Mãn lại Cho ignhp ơnh !hc
mb .nit li: hàng rua ánb lần t bunô cho hàhnt iut hoc em ch sẽ uTi nh mt úcH mi li nâhn mhìn hắn, nhân lm ,c Đông thà, v tth sắp của Tnr mua ôhkgn rt xếp
sao?” iTu hC hàhnt hôit tủm Mãn cưi :mt tm
hyã kôgnh uyhcn òah y?nà cThí nrT đợi ir ih: mò Tui thí hc thượng òt Sao lúc ghnn đyâ làm
Cút.” đầm grtno ơgiưn rit để nògph Tui đây ếnu gnm mtr hkế nơigư, nãM bạc ta đnế tm ôhnkg đến nl, hln ành cchu ac àv yna s đàn nd hóc icá magn nit Xuyên đa tối Vi nơS “Trước tm ếh,k kih nđưg. tến:gi ếth iưc
nTr ành nàvg v il sẽ b s n,c cần, nl uit iv knhôg shcá nit mik s “Không àont s Nh trời n lắc định ânnh trước bù ngay, ikh imt. êk đu: âgnN tm hnt đã