Logo
Chương 1134: Kiểm kê sổ sách (2)

Trần Tích nhất thời không nói nên lời.

Trần Tự cười nói: “Công tử tưởng tiểu nhân muốn nói nam nhi của hắn ngu độn ư? Không, mua tượng gốm tuẫn táng của hoàng thất vốn chẳng phải chuyện gì to tát. Mà là vị Lại Bộ Thượng Thư kia đã không nhìn rõ đối thủ của mình là ai, vì làm việc quá vững vàng, để không lưu lại lời đàm tiếu của thế nhân, cho dù đã lật đổ chính địch cũng không diệt cỏ tận gốc, cuối cùng lại bị chính địch công kích. Lão gia sở dĩ coi trọng công tử, không chỉ vì công tử túc trí đa mưu, có thể nhiều lần hóa hiểm vi di, mà còn vì công tử đủ tàn nhẫn, việc gì cũng diệt cỏ tận gốc.”

Trần Tự đứng trước Viễn Hương Đường cảm khái: “Lão gia từng nói, có gan mới có thể tàn nhẫn, nhiều người lầm tưởng có gan là dám đặt mình vào chỗ chết, thực ra phải là dám đặt đối thủ vào chỗ chết mới đúng. Trong tùy bút của tiên tổ Trần Trung Tư từng viết, khi Trần gia ta mua lại tòa trạch viện này, người qua đường vội vã chẳng ai dừng chân, tấm biển ngự bút ‘Thanh Chính Liêm Minh’ trong nhà bị Giải Phiền Vệ giẫm nát tan tành, trong đường chỉ có mấy con chó hoang tranh giành thức ăn, thật khiến người ta thổn thức.”

Trần Tích không đổi sắc mặt: “Trần quản gia đưa ta đến đây, chỉ để nói những điều này thôi sao?”

cả lại ásch Cổ .ri hngưP việc m khăn, ôgknh hchká iN,ah àigN úPhc hết. Lương hnưng bị gNhi b phu còn s âuL đến chs nTi Tin hPcú hút ntàhh hgNi nữa đều iak ht .ir cưtr ,tt Lâu ahk nt,i in rút Sau qu ókh hkin vị than mex àhn làm uđ hônkg rất đều có ongià hkcá s ,unáq đã các K hgCưn chkhá ămn ltá ym gnài ndaho nb này, ếnđ h Nuế àBn ,ibtế th ca hnân quen, gnàh óđ ut ãđ th, ms iđu Cổ ăn trong Phường ht: gnnh
giận ta ccá tử ì,g nhìn đã d nói: Mãn các ri, bo ta dy gCôn hãm nơiưg oa!s nđg làm nưiơg iuT muốn hi
ưign êtmh oB cgnưh ac iêhTn Lại uq âyĐ cCá an: là ch
ánthg num nhân gnnâ trả Bảo n gnũc êiThn Thêin ca công pđ:á Gi int iv ,t cấp uas trú gkônh công còn, Bảo Ccá chs itu tử Bảo nucg vn là nay s ht yđâ Chưởng tgnor uti đúng Các Lgươn bạc mỗi ihêTn gcũn oB ngnhư nhập óc ôhm r,t ca ihêTn glnư .chás ha thợ Ccá đến àngh “Thưa qu đu gàvn hctú của s làm kih têhm chaư vào il,ã nnâh ogntr hnht Các cho cásh cb cả i,àng ăn
Tnr Tích nHh nNgâ nògl yuqa nghi ìnnh yUn. xa, bóng đầy T ưlgn v nrT htku ohc
ngưch ăn Trần làm hn lãi ihênT Các: ?hc Các hTcí là qu Bảo oB nnìh “Thiên
hắn Tích kôhng gnòl kh gđ:n gtrno đến?” li Trần “Sao
il hng chuyện đã ơgnlư rTn ciá ch,t útr hmâK b nrT là lầu, ngôhk với được. nđế Lăng, khó la mà đu antgr mang b ãđ cm Kim L itm rtm đòi úht tim Tích r,i hắn cB tu tư, tmi suy là đi hn là, inđ cs, đu nào. na,trg
uLâ Phúc mặt :s i,ag khổ bc. lộ uq những Chưởng thuận C oab úcPh v chgn ,li ăn vn “Bẩm được nêiuh không C lmà luôn Đngô âLu kimế auq ănm
Mãn hônkg nrT sững, phía xoya uyqa Tui .niưg miã v ưgnl ádm ,Tcíh gnđ
năm đu uđ,â ns d ưLơgn bn nhng tha hiếcm nghiệp gCôn ht Trần nyà íc:hT giúp ra đto tử, ytut nhân gp k đi dgnà àl hpi t,m còn chịu T h! hìnn họ ac hgkôn gàni, bọn Trn nhôkg ếnđ och giàn tiểu thị ht ghcn Nngà xưa ếun
Ch íchT htiô sgn đơn ign vy sờ: Trần a?so
T chuyện. Hnh ênt oác chỉ cũ ba ht àl s híhcn ích ca vi l hai ión gôcn il óc ngôhk công ôgcn Trần vi rồi, rõ, nếđ “Hôm t ba s cgôn Th nay tuy nTr về cn htnàh cho công t hig t ,tôhi quà, t ta, lmà Thứ tử đi ba món đ Th orntg chỉ cvi ng,áht kinh ac gặp sua trong ,yht ac vòng tộc tử ưci vào ôgnt kônhg ãlo t t gia ãlo cười: .lògn ưhgnn trưởng cvi là gia gcnô tặng hp huycn đã để ol nngh này Uyển hiu công âgNn .t ,iag làm lgn. iag đây trước trái nhất, rTn nđế đó óc lúc một công
gưnhc qu cáC nói. gknôh đầu úic
ca Bgn m.t ng li àv b ngẩn iD cvi không dhaon cướp ngàn inhk Thcí Trần ư,gni gnưi
áđ trước gônkh yht ai nđế ơnh mt hàng một aoi hgế đnế ngồi agđn nói: im “Sao iếtb Ch t qu gnutr niên, yn ,đi A, là. bây trong giờ ngưi al ra ncgô v snâ tìm sm t h, trên cnôg đu Mnã !ri vn uiT bọn
bi nói: àny Trần bc “Chuyện ao?s hícT
răng iơưgn nió “Ai t?ếh ohc eo Mãn nhinếg iTu ,nh véo nió: oàv uihn
:ih vi Tích Tự Trn ngươi?” óni ý Tnr tyù ãđ ccá
li “Trở đy.â
uiT mi ca Mãn xoa tưcr ca cbư hắn hHn xoa ir gNnâ đy ếnĐ ,ynU :oàv á,m
nrT Tiểu h bn oaS uq Tích Mãn: nìhn đều thế?”
ta ,óđ bọn vi phi dọa ãđ chhp quỳ uiT bo uiT h bo nói: u,q vàng hòa nđế vừa “Đâu Mãn vào gitnế h ngươi óni T qu nb mn.hì tig !gônkh c ta cửa mt gxn,u xem àl rnT hpi ưthn,g
óc ngàn ngnà cáC útl nìhn gưnhC măN lné sở ab lượng… axyo rưc.t Thiên mt uq cs lượng ht hắn: Bảo
rTn gin dậy quỳ .thế xuống đá sn:â óni trogn ícTh cần auq cyu,hn ếgh mãi “Đứng h,n àm nhgôk cbư
oba óNi hnn làm li ếngti: nhiêu kh iuT Cổ đến bậy! nă tm chPú quát chống Lâu mkếi aso tốt ht,ế Mãn chẳng bc? được
một ôc bên ếtgin ưNgnh ôgnhk Mãn àĐ hco h dy, htưgn phép.” bọn imn uiT umn Tiểu ahò Phi. tm A đgn kih Di Phật: gđn nương
cb, Luâ cưngh được mkiế Tích ?hêuni hács uq Trn C aob cúPh đã nhiêu lại h:i úchP s C qua năm vào ònc rtgon những bao chỉ Luâ
quỹ ig cưnhg Cổ hếcic mt, ếđ,n trưc Lúc xni Cổ gơnrư s tiến t, nhân úcPh ca tiểu uq nagm lên: chúP kiểm ânng scáh yà,n uâL .rat Lâu ngôC ginà ãđ
:káhc Bìhn niĐ âyĐ ca nXơgư người lại Ngàn s ch gn.Tra qnu
qu bếit v ,ahnu li últ énl hìnn ayh nrT hìnn đưa nht gi, àl thật Tích ncưgh yM .Mnã nèb Tiểu tm nió thời ôkhgn
ac năm “Điền đã gntar im phn Chưởng đi năm ưngl thị đều grTan iha nhuận, trăm óc li tm Lương túr ngoái Xnươg hc nnhâ gcũn bị gnnà ngokh bạc, chút rồi.” của iĐn qu in:ó uit hBnì ca
khẽ nuhí rnT àmy. Tích
qu nưghc tất H rt là nhKi Đại ýK Đồng, nìBh hnch nô,M gơnXư ùgcn vi Hao t. nogià Phô nđ,ế niĐ Bo c Thinê Lnơgư đã yUn Phúc đu Đnôg C th C mà cáC li, đã Bát g,nTar ignào ccá ,T Ngc rTn âuL Du hứa Lương gối Lâu, itm qu al
aKhon cục tưh trả cnò hTc:í nnhì gưTn Lương t, tm uđ Mnã người. đã quỹ ngôC ĩd ht vn hnưng nya ,đã nhgkô thiếu cc uTi đến.” hôm ign,à qayu chợt rnT oB ah chưởng ưth hoc
,dt nh ãđ Li s achư h.c tại sững
rnT qu vội này ãv uti nhân cho Ccá Trần đại ngưi hngcư n,gr quản sau rnT gn.ài chúng gai ca gia đã nhắn :đáp àl gia iv
gin quả ưngơL kh Trần àny vị nh. đ đi rt umn dù cho hcíT i,dà th ht il ãđ thật vn
nh uq cũgn rút tự Phúc abo l ếkmi giọng Chưởng ănm ch nhiêu, đã bnê hgkôn một nay không àl èhnc nVă ăn đcư nếđ gnhưn thư hắn a,n ml iđ hìmn êBn rồi.” b,c bm: mấy sớm cục tyh Luâ uiđ cđư bị ưđc c mức cần b b Vni àlm thì hn ncgh không ,đến ép Cổ
th ucih b nhog gdn nước đgn đi àing. dạ :ph ta chột óngn Mãn Tiu gnôC nđu och gòhpn t, d,y vào
abo Tchí sm sa ?hniêu Tnr nC tm:
ngđ vi vàng áCc y.d chưởng uq
ltư cưgnh cCá gt ũl .đu quỹ
ngươi sao?” vy nhìn tt quỹ: nH các Ccá chưởng cả hnư đều
C àl đ hc âLu. người Pcúh Tui cúi cmh uq mt âru ,il mch âyĐ :nió ac chân, nhìn Mãn innê êd oxya hcưng đu tungr iũm người ovà