Logo
Chương 1119: Nhị Phòng Dư Nghiệt (1)

Bên ngoài Xương Bình Dịch, có văn nhân sĩ tử ngồi tĩnh tọa trên phố.

Trong Xương Bình Dịch, Trần Tích ngồi giữa chính đường, khí thế trấn áp khiến ngọn nến tám phương bất động. Hắn đặt Kình Đao ngang gối, nhắm mắt dưỡng thần, hơi thở đều đặn.

Tất cả quan lại trạm dịch cùng Thái tử đều bị canh giữ, ngồi bệt dưới đất trong chính đường, để tránh có người thông gió báo tin.

Vị nữ khách duy nhất là Lí Dương Công chúa đã lên lầu hai, những người còn lại dù muốn đi mao xí, cũng phải tìm thùng gỗ giải quyết ngay tại chính đường, ngay cả Thái tử cũng không ngoại lệ.

n i?a người ht nình ưrct còn không t gnưDơ àl chaú ihTá m,t Thế gns ôgCn ,s phụ ưngnh, phải nh thì
ir ìBhn ngorT đông ch,D lặng õr gươnX l vià người ràng áđm đi.
ngụy gDưnơ hbc tử im ahhnt nhìn ignư cúha nDươg agnrt htêin ntr ac mun vị cho Tất il thc gônC cả óin inưg Lí ,chaú ynà vạch đu ,li im hnt sự biết nCgô Thái gia .ig íL yauq
:uđ hteo màl úcha tg c,ưĐ ơnưgD c Cgôn li ươ.ngi íL
tg ếiBt rnT hcTí ir. đầu:
ias Dương húc,a y!l khgnô Dương mo ãđ Công rưtc dnug mt iTáh mắt giống ôgnC íL pg t àny nữ ,cahú Lí giưn tng phụ ht
.hnàth hành thân ikh bc nrưtg lời, tD ngựa, nd inhg phi píha v êln àonđ nh
bình v htc inh hnìn hnnì apíh Tích, Hn tpáh nTr nTr gđna mình. li Tích hnt
phía Trần .ra chp ếipt mi thhàn ct vài chế v cũng ca kẻ óc va at boá i.nơ Xương unm exm oàn nBhì yàn ti ưign cch ,ctrư úCgnh :ltá iđ ếnđ ti “Lúc nco knhôg ùd cá âcu tin, ních kmi ưt mở, yus đ,cư ihp Tích đến Kinh mới
đối grtn gln àhnTh nôgC Trần hc iáTh Còn l acúh, nâth hkngô tht Công iđ óni t rồi’, íL om hnp. sua ‘đưa il nhìn ươngph gdun pl n Nguyên ahcú íL Dơgưn nnhì hn lụa ngm, là .s Dương hTíc
Cô giống li ngựa il ôC lmà vậy?” cỗ người, chhín íL rgtún ndg nói, cúha ôC, huyện igi ht.t mới c kế. ôC đoạn gưnơD nthí rotgn tt ni hãi s amn hay xe Nưngh gì, v hk iG aos ihTá ànhhT K gCnô gònl àyn rn,g im và ơgnTư ch ếnđ chng ht gnrà Nguyên rõ cúah này đánh l.m ó:in àov ngôC đây lni ònlg đều iB ônghk nDgươ vy tử hoc rotgn ưgni khiến hiểu, mưu
iđ cnă đ đi về td c tư quân .bc Chước hCmâ bước niĐ àn:y là ngoài, cưđ, íhap ig mtâ T bn ý rnT nhiều. h i,t Báo, Đa ta ar cn không ca iđ Tr v không nđế nói gan piết tc Tích oeth
cL nđế itur; đến od C nđế gSnù Nguyên, đi hnà,ht hpía Đưng hnKi Đồng; Cnh cb adnho vào thgnô v àl st.u óc thể ,ôC pnưhgơ từ bn Đây đgnô Đại aphí v lý tnr gi nhki Quan, iđ ơgưnX aphí tyâ nũgc đi L thị àm knghô v muốn đây Bình
Lý nch nêy tưcr cnug “Lát Tề ngươi nêb nH hCmâ Hyun nd ưn,đg nsg g,an đi m my Chước: hpía sau òd reto trợ…” an
người đu ý quay iM nngà, ión g.ì có nhìn àgnn hiểu ig kôngh
nôCg chưa?” ngm mt ntagh, khi unxg đnế Trn yág mũ đội chiếc ãĐ hu uc agvn úhca inó àg rt,ng ưcb :íTch viện vi nigtế ê,nl ‘Lí từ ãiM ig nếđ nDơgư
tử Công thi t,m .l caúh nhnì íL trước ươnDg ưnlg Táih nhất
Thái đầu yaqu sau: t,ya phía Đni thế?c Tích trong h oaĐ s Kình ìnhn nhấc t Trần
g húca điểm tay muốn lại iv tấm bếit cth nh: cổ đầu dừng.” ,Thành gêuynN trên h, vơnư àny mn nnê Dương ln nhgnư Côgn Đni đen nH yat li
viện. ngựa về phía iđ aĐ Báo uh nhcgu oyax gnưi
ép ,h óc ĩnht vi bình Trần cíTh niĐ in:ó htn sa?o ưngi
ntơhưg đu sn nc tp vốn là pnưgơh ntgru ơni np ôhngk bc h,ot ca qua ếuth nhân hú,t hnui ôgnđ nnhâ nữa cb yth ch ìmt h nubô ln tại trùng ôLgn Khni ơgưnth đâ.y lại. đt th c,ó đỏ, bán. hn,htà êmth bc hiKn từ nhcâ đều gh,nnu àl thành vệ tiên ưXgơn pahí âyđ mâ,s s lộc nhKi nBhì oàv các có vật liền muốn nghỉ đ hóa hàng pơưnhg nânh
sao?” óc tử ôgnC đi :bm lm áTih ihp nàng thể? đi ngũ, gôkhn soa íL tgrno il ri đã ơưgDn acúh Sao
yd áo hgônk hpi trên chết ch bi tử mun :gan nkôhg “Cô icư đgn s chết, phủi àl Thái .íhc
sứ hk tđ triều v íchđ cm chở imhN nam inhK v c đi, rồi, kghôn àl Cảnh Tnơưg che quay hnà?th ãđ ir t nói: tiếp unhy ctr ac hiTá hnt ũV cưđ sao
Dương Công theo iđ apíh chúa Lúc về tiếp v trước?” tc :ih hay tnhí có toán Kinh yà,n ,ìg “Tiếp
c,tr nhìn tb trời: sắc nkhôg mắt đaư ìg hn i.r rTn Nuế Chỉ m đã iđ Tích là
.đi :t inĐ ,h mt Thíc lên ang hTái ếđn nTr trước dt ngựa
ưhcC cuhgn ònc T uqnâ ínhd cúl dn sua, tgnro ntêr ctưr giưn ncah tál ngựa, mLâ rơm agn tgorn vn đmê ngiư gác Vũ Cch đến nyà auq tir r cửa. td hu.cng Cmhâ
ydâ òmd iưng cương óc cho hnnưg ngó g,na gnôkh êmđ bt đaư qua ưS hp, được.” Tích: Trần Hn ucghn
nmu áhchk Công ôgnkh ươDgn áxc nTơưg sợ nma hay uynh nhập th ânth cuộc, “Vũ pnh ih:ơ thích đ mt úhc.a iáhT tay lm, íL li đoạn nưm íht thực tử usâ
ngơXư ncưg inĐ íhTc đ đồ nuế ưnơi.g khỏi ca iôht ,h hgnkô an l:i của ý s trở đồ sm nưgi Đi nTr thhàn hơn.” ếuy ìBhn lại ngư,iơ mđi óđ người ri đừng ếibt cákh ta, s ntg yd ý nàot mỉm hôgnk rt ưci Có
Lí Lời lên, tđ ca dt, ưahc g,an mũ nưig păhng đỡ ếnti Thái chiếc ưrtc tử git mng phương, iênhn ném ‘Nguyên đang gtu.rn êln Dngươ tm oab hct ngCô êln hyt iđ hàhnT cahú ex ghnkô