Logo
Chương 1115: Hậu Hội Hữu Kỳ (1)

Giờ Hợi, Kinh thành chìm vào tĩnh lặng, tựa hồ như sự ồn ào cũng theo đoàn nghi trượng mà rời đi.

Một đội người ngựa từ Thái Dịch Trì phi nhanh ra, dừng lại trước cửa Hội Đồng quán tại Đông Giang Mễ Hạng. Hội Đồng quán đã tắt đèn, dường như đã sớm người đi nhà trống.

Người dẫn đầu lật mình xuống ngựa, sải bước vào trong quán: “Điện hạ có thể ra rồi.”

Tiếng bước chân từ cầu thang vọng đến, Lí Dương Công chúa lại từ trong bóng tối bước xuống. Nàng mặc một thân nam trang, mỉm cười nhìn Bạch Long dưới chân cầu thang: “Không ngờ Bạch Long đại nhân lại đích thân tiễn bổn cung rời đi, thật vinh hạnh.”

hcd trướng c Mt ca trạm nkí gunx đồng â.yđ trạm: hnác đip ra một Tt hcd ưid ca ac ógnđ điệp ngựa, ưcc tgun yHnu tol mt rctư úct đp
thu gnoL i:nó nTr h t mi tĩnh đã sẽ an ơnh úgip nĐi hBc n áhn hta oànt uhi.n bình hnêni úht Tích m,t
úcah ôngC ưahc? íL đã tonà :ih Dgnơư gi Byâ an
h ongl oá, iph nhiên inó: hBc ếnđ gnrt yat i,nt khu, ngl trong gnoL yên iha dĩ iĐn iôđ tay người ta chi â.tm bn nêhin kim ,túch thiên l nht chká không
chD nmàg mơ ych ign v àv nió: onà ra, nmàg đại d il ot âhnn! gan… ưhC thừa tiu K
Ln hBc s giả âVn mạo Tnr cíTh đip Trong hT, mày óc đu àl ìhnn mặt. gnũ, ?ia ,àX túhc Bo hct il không n:ogL đi cht nàng cạnh oGi soa? níhu bên chtú mt Kẻ nhân, g,ơDưn uh íL hBc ,gln àyn iêhuc nyuH nào uq Long iđ at ưgơDn Hu Cgnô lo đ cúha
nV gkônh à.ngn li rt ai
Công niĐ t không?” ơưngD xgnu trên ucc gni h gnoL ayh trên rt ìnhn úca:h íL ngưl ngựa, có iđ chB cao
hi: ln ngựa àl lưng gônC Lí đi yâĐ gió gươnD chúa trên tiếng iđ ?đâu
nchg nNih hn ácc acúh hgônk ,iơưng oic ac ac inươg các nưh sao?” lẽ Lí nth tm chút sống ươnDg đến li v htcế nCôg trọng ó:in tmâ riut ngưng cnôg “Hắn nb ncgũ
đầu Bạch gnađ lgn Công lo ohc gnng ơưDgn íL đánh Tích Trn :ahúc “Điện iág Long h sao?”
hngcu hcd .agn mang nga hpuiế sự rtm, aim hàhn cơ etoh “Đổi onLg ưđgn íhap sngu binh chính s tm các àgny nd sau: qau hcB hỏa đi ngươi.” ac phía về bộ, ưnig đi ayn ôkhng ôHm ohc b
ưT ý dừng hôgkn Điệp có Công nam, hề hpía íL nđgô Người tM acúh ntg ưgnDơ hnhan ca định pih h mt v ưngđ nag l.i
nh Bhc giữ nlê ri im Đni Long an êugnNy àv àl ó:ni ơưgin lt điu tt gưni qanu rtgn hgnàn hạ hbìn mình pi.h Thành iênhn cnh gn,a phải iđ nhất, êbn ccá mới
gnkhô ai Nhgnư tr nàng. il
nếchi nrtog il iđp cCá nag gxno vi mật ,ãm nhơ nag rmtă gư.nđ dt yên t ar đnóg con ughcn nlê vã
đông, tay xuyên gNũ tm để iTru hpaí đi gtư,n nd nDươg như ca thủ Dương thành, Bạch ưgin Mã ruiT hhann ihp iưng mt có h pk m oLng cửa Môn, qa.u yàn ra điệp Chưa đu ióg ôMn keh nàđo tm ãđ ihBn nlh dưới mc đội Nội d cnu. phía v đến hTnàh ang
ta về Đngư ngươi íL trạm đaư hty “Các hui ca Dươgn nhìn Phươgn, int đến cdh biển Cảnh ar naLg ta riut Cảng, gưđn trạm chợt acúh umn mt đi hDc i:ón Cngô sao?”
nuá:q gnưi yxoa khỏi t.bếi Đồng s Bạch Long ra nếĐ nơi Hi
giưn ơgưDn bổn cung nh íL khẩn bn hBc đi gưin lòng sắt Có gu,nc hôgnk th uc gKnhô Trần htnàh ucng nói: ngm cgnh cthế tình nnhâ, đã óc là gnr sm đã bn l nâ osa ôCgn nnâh rồi. chút áđ? Quan cho bn chúa cung hig iđ nào?” oLgn gNoi torgn
đu giưn đầu, dch đhn nđế ũcng nga cui tmr hki gùnc trăgn đến Mt ca Điệp têni. Đi lnê
mặt t noagh nba ban nhìn kim Lí gnm itr nhô t ihk Cg,n Mặt ra trời đường. hưn của trời cuối Đi va mia từ aim, đến ưgơDn người rti nôCg ưĐgn inb nđế đã nag haúc mt ngh, Điệp vgn cgi gáns. Mt qua
cếht sống hônkg Yêm àl hay ,na bọn nói: ưgni đến Hơn àl tử, k đen, ca chậm .at cũng at nb onrtg ngcúh Hn chết hpi ràgnt Huny hắn. thân ih hn nc iag, iđ at bn không êlin rãi sống hoáck hạ, bn hắn rTn at. là “Điện mun gn,Đ àX ãmh hTiá ghnc tmâ qnau ac noàt
đến đ mt tm hiKn md, ba có ba mi đường chd pc. bốn T khẩn ngĐư Cô phi dm tmr nhtàh n,l trăm iđ tărm với khi tc trạm, dch cộng ngựa nanhh lại tổng đến trên
lại t khép t đó, ônM uirT Dương aSu lại.
tâm hitô ac :ciư đi nya phen ?soa mm kh Tnr húca đã ânnh mđê phải đâu?” hnThà khẽ Dương yV chẳng iđ uNgynê Công gun một íph Vẫn
tâm b lý, uhc Lí chúa nhuc Dgơnư Công Dù in. chút đã ũcng gnkhô
mt húac gđn vi li nh,gt gy gbôn gnm trmă hơn cb nag khỏi Hi ưbc móng náu,q g, ndg ra ày.d ngựa íL ơưnDg yth miệng Cgôn đpi gnĐ gan
phần, nđế iah anuQ y?v dịch ,ac oiàng chân: táo cunhy rẩy sợ có iha lại c tnh mưi ìnhn đne kt v đip mrt mt lập “Các run ct ai,g yht
c cđư vi ưĐc nói: vnàg tự tah vị ưđ,c Dịch nh.êin cưh
vào. c ac cái của c không tm ngtư hTíc ra đêm nchí d uiTr ưcđ bất c,a iN bnê là hôkgn ìg. cớ, Dgơnư ưcđ nnh àyn Môn, ưgni mlà úcL Không có ht ũcng ôghkn ra thhnà hnt nTr thì in Các điều knôgh cnũg hniK hthà,n kịp dù chỉ any m nyga ac chỉ
i:h Dương nychu nnhiê tđ Công nH hcaú ìg không?” gặp
răng, :ang achú ôgCn Đi. lt cắn mình Dương ênl ũcng
ơc ùyt ást rt nrT ngoL hút pgúi bằng lại?” tin nán “Vậy inĐ cBh thu vài h à,yng hic in:ó cíhT il têmh