Logo
Chương 1109: Phụ Nghị (1)

Sáng sớm, tiếng chuông từ Chung Cổ Lâu ngân vang.

Lí Dương Công chúa chậm rãi bước xuống cầu thang, khoác lại Địch Y, thoa một lớp phấn ngọc trai mỏng lên mặt, giữa đôi mày cũng điểm lại đóa hoa mai đỏ thắm.

Trần Tích đứng ở tầng một Hội Đồng quán ngẩng đầu nhìn nàng: “Điện hạ hôm nay sao không trì hoãn thời gian?”

Lí Dương Công chúa cười nói: “Thái tử điện hạ Nam Triều hạ cố đến Hội Đồng quán bàn việc minh ước, nếu bản cung còn làm những chuyện lộn xộn, trái lại sẽ có vẻ bản cung không hiểu chuyện.”

.n “Rồi àl T Thừa ưL pá:đ ký đó gHn aus
V tál ì,ađ sua mồ sau, háiT T ưL bưc gră,n quay đi mt lại, t. Thừa nghiến ngH Gii Thừa t,r hòa aus ar đàm hôi hTy đã óc T phía gi il hcna và ,ognià ònc mđ đình Pnhi is
chết nhìn cần cẩn thường, itr,u ưiơm ơưign nơgDư ôg,nc không không ps nhờ ucgn đi ahi nưđg nmu nh,ơ tcú Công rntê gnl đã miga Tnr inmhgê th Chung ni:ó Cung tử ơgiưn úhyT ácc Chn ơhn gyâ dgn nb Turi yht ũgnc htn “Thái bị Nam đó.” thành v năm, hnnâ xem chaú
óc tht hiểm, hk cúah ,ta được .at iđ nhân, Tnr :óni Dgnơư yHã đi kih ếnu ch ex ht ungx giúp đgn nhân.” gôCn ugyn il b nc rTn pg nôul ch int òcn sống, ta sự
hn năm, ngrà lớn ưc minh nid quyệt, to agyn il gũcn tth xu “Ninh õr dám cười: ôngC ýk s nà,y Lí àl thế không do khẽ cả ac nmag v tnigế haúc ngi cũng aòh háiT mt minh nôkhg irut úcl nDgơư đàm gnnà ingư t ox xuất ácc là óc, h?in ơingư cư ký li iđ à,bn đnế
haúc íL ncgu gDưnơ óni á:cb isa Bn ?soa pnh nôCg
s?ao có niđ rnT ínuh Thiá nôhKg cíTh à:my phải h t
igưn nhường bị on.gx đã hunc Xe chíT ngựa nTr nghiêng li:
vào? :il không va b gơiưn ign thì cưi thể yàn T Tah v,y óc hôgnk ưL huny ngrt mt xe, nTơưg rTn mt gHn kéo cVi Việc lại đ.cư htì đhn đại không Tích aso vào ưnh nma
cung iđ cTíh: đ.ến ivc bo bn nđg “Trần đây, àyn ìnhn iáhT ưgơin, đu lnêi ,n t óiN đến nàng hknôg Trần kênuyh nhân, triều ơưgin ácc uqna ký ngươi uayq đến Nhin
kinh Trần hộ ca Thcí hìmn ir sự gDnươ cL Hồng đ,i ngựa iuch ếnđ đã mt th nhìn điều âLm vào úhca Công xe, dưi ngt Lí .T xe ri hn mt rntg iđ unâq
không?” ày,n mt Cnôg ex xe Lcú hácc đại nâqu nói: úcha nTr àl ,nhnâ ngồi rt ếibt khẽ ngươi ngựa, ơgưnD ếth có tognr noà cnư íL rèm
Có Trần v.y đ:áp ơl hcTí l ãngđ
ý lưng àl bằng páhi igơnư nCôg gôcn Dương Cảnh hnim tr,iu óc riã lạnh ưct Lí cugn cúah ưgtnơ mt chậm .ýk s mna g,hế vi ìg? nph nói: gnhkô ưgni bn ntâh at xứng Bn ký là úahc cung iĐ đnế, không ưci cung bản cư vào các
“Điện nay Thọ hôm do nh T ahT tì.r gHn unCg ,ri oké ânhN ếđn àov: đã ch h ihp đi ưinơg
hic ,án ucc bn onhk gyi ln ch yàn, tm vị ns ,cư nb Hồng nHg Lư uqna Tongr rênt màđ iênv ign ưL ítr bỏ nihm điều các hpi ar hot cháp hòa ôghkn T T tós cuối, li ihg “văn bàn àyb được oàn. ac tếit trải đã ăvn
vị :óni ncò íL na nhưng cười xét Lư Tự ơDưng hnuy n cíTh ncò nàng g,rtn ovà nix ăvn ta trí ếnđ ngxo vn k ưl.gn a,t ch hnmi mex soạn ,cư v nb bản Công Hồng gếh Thừa ndi cúah amn gTơnư đã Trần ing iđ iĐ này, ũV
Dơgưn aúhc ugcn gp tưh ?ir gCnô cngh Bn hỏi: ln yà,n tm bn c sp Tích, đnh lại.” hn còn ucgn nl đi nữa tui àgnnh ôkghn ri yl uđâ sao? lướt nTr “Trương gặp triều i,r không l uqa ahci l íL hiNn nhị s
uc hnhíc Công nhìn của Quan ahn,u không gũnc hcúa nió ángđ âđu iênv T yuê ưL lý, Hng àyn hp gDươn ais.
Hng haT iếbn riut T khống rt nâuq hNni Lư vu gnĐ :sc a!t
cách ahi nHg Lư ãđ Tự và nco chớp mắt hc hm, Hi Đồng áqnu nếđ.
íchT muốn hìnb iĐn htnĩ Trần óin h nó:i g?ì
ngt Thái tẩy Trong cêuhi nhuc nuaQ, uys ònc uil óc ìg nghĩ, hộ ếđn Tnr Táhi hậu an àbi gươDn ngoài Lí úcah bị t yat t mun nà?o ôkngh? thầm Tích L lá gnSù nCôg hn
:inó ?na iđ sao sắc gknhô Ri Trần tm ícTh
hnn ,v Tự bận h đến nmu aTh của igrên đaư kiên gnH Nêygnu tâm iNnh cngũ ànhTh ms niĐ irtu ?at nc nió: civ ưL
uncg íL il, ưDơgn hcúa exm nV ngươi ct ayqu dỗi: giận bn àny gônC ucih lp hai .uh nghe v uđ ingư nânh ig lòng h,nt bằng htt vốn đã ccá xe hđn ngựa, là il nma voà hntì
mặt xgnu iuêk ritu vào Mnã li aunq v đ uđ coa caúh Tự Chn aik. nàng nêvi được ong bước ưL công đon, Hồng Hồng gnng inếb gan, xe trưc Nói Tiu àhthn Tự, ưL
hChín thống.” êhnni Trn hnt nói: chTí
ex đã “Điện ưtcr có đâu.” xe hícT hạ nghôk êvni T tâm, s gì gnd vén Hồng gna cứ ac, yên aQnu mrè hco ngn:à sm hyunc nrT định, n iđ
gtó hiáT luôn ònc chữ nhất, him hia ưtrc ‘chính s Thái ìv đi các đời mđế mi không óc phò n,h à,nhgi nv người in đăng ànng nCgô người húca nhất.” bi là ,xu vô yv, người sẽ in ahi ta âyđ người cần gưDnơ g.thn đoạt, ógt c:ưi hc àyn năm, triều ăn ưic “Đúng nếhki người là triều t Ch mlà s nhưng anhu óc hpn có cũng át sẽ gyun chỉ ihk s tử hctế tranh trhan Cnh anhu khích đó,
knh Trần nói: thành tốt pg ht.n tìh hcTí hKngô