Logo
Chương 1080: Tâm kiếp (2)

Lí Dương Công chúa hướng Trần Tích hành vạn phúc lễ, mỉm cười nói: "Tuân mệnh."

Trần Tích quay đầu nói với Trương Hạ: "Ta không thể cưỡi Táo Táo trở về, người hữu tâm sẽ đoán ta bị thương, nếu muốn cưỡi thì chỉ có thể là Điện hạ cưỡi."

Trương Hạ gật đầu, ra hiệu cho Tiểu Mãn đỡ Lí Dương Công chúa lên ngựa.

Lí Dương Công chúa thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng không cần đi bộ nữa rồi."

mni hgtưn Kôghn mn"i! đã g:ci đi uMa" ahò ãMn kinh, Tiểu Tiểu
iTu ngưth là :inưg hòa sao?" "Ý ngẩn
ol ngoài Môn gunx mt cưha ođ gnã Trên g.đưn giưn vt ođ Sùng bên An Bình ãđ aqun ,v anu,Q đến L ưbc
đã ếđn chíT, ngÔ hícT nTr crtư tya gạt ngoài inó kéo mt ra rằng n.Mô đi hnìB An chẳng Trn gnhc ámđ đông
vi hết m,t Ôgn aư"ch? D" đã :hi tB ntiê đu v nli ãv câu Thu m
nó:i thnĩ ginư nòc aLn ."ir ghnôk đình Đạo bình an "Ta Tân ac ãđ Trương
dọc bất íL àm "ãoL mới ế,pik ént Dương tâm unế thượng âđu ih êhmt tm nói, t hhntà haò ếpik động ếđ?"n aúhc Cnôg tmâ :gtnư ,đng âmt
nggn chợt uđ đã àh tmâ hnđ nđg tất hcú gàn:n iph nhìn mt?"â Hạ uNế" kip,ế thành Tơgnrư đgn
híTc mức tth ynà ac đến vné ,lên nơi écmh lni ođa Ông lời muá ưLu be nào ông gnươc nTr tya ét.b nh áo từng ôkhgn gưKơhn óin êinT
Tnâ "Đặt "đt. gưnTrơ gign sp inó: nm Lna xuống nh rmt
đnế hN đã :ión Lễ hmênig hCn igng "S Snùg T triều Quan htn chưa?" gHn
lên namh văn là bất Qanu gưdn cbư naL Bộ, cho Binh ưgin ũgnc k ânT có ia tghưnơ yã"H nTươgr lâu: cđư kghnô gcôn .gnđ" knhgô axoy tốt,
Hồng ghNe aih nhc chữ mhTa nđế n,âuq hN Tổ ch.
iđ là rTn âđy knôgh ý Tích sắc ìg?" g"nH Gai mặt óc óin:
đi dn luư à,ngoi ngoài." ,v nói lại gnhôk gnTư ,soa nóng ynuhh và il ênb đáp: tri thể tc ,ir của bn đệ "A thi cxá àl họ sau hnêS hki nghkô nth Bãi lại Tử ra để
ngác: unah nưtg tM ơng ìnhn T?"cíh "Trần sĩ ámđ
l.i lòng noiàg óđ ar àngn náo đã yth mt ếđ nàng vn Trn ưctr bàn máu sang, Thíc kghôn âhcn yv thán ch nhìn gyià, htm hề
nình Sùng ,unaQ tm n"hPi khá ikhn cThí mhtê cn hki tưcr tc.hú" tngôr ta v L hơn rnT haò sc lần Tiu ngươi t:ghưn nữa, iph ếnđ niệm
âmL họ niưg cùng yb Bt v mơưi i"t.r nói: nhib, Pngóh usá người, tướng tth Dạ ơnh ra... ơtnưgh vyâ tên nig,ư quân Mch nđga nogrt dn hndoa ig tr vgòn miươ hanDo rồi, mươi Vũ oađ Tnh thất táoht tn Vũ trảm Cao ugnyêN hpá hk quân Cơ Lâm Thu hơn àv tn Đã" àv uhC bn trận ab tM iah
đ chúa ý: íL "Trương àlm n ôhgkn nói ươgnD ếkp,i đầy Công Nhị quả?" ghnc oas thư, tiu
lại. t t Nhị T tiếng, khẽ rên ày,n Lúc mt tnh Hồng
theo Dnưgơ i:h ếhiu húac ì"g? íL ipếT" làm nôgC k hpi
áhsn cho bước ngựa àl acú,h đi Dgnươ ca đầu av íL Mãn vòm nôCg phaí gnc An Bìhn tới, gnng sua .ôMn êuyxn Nhị íTch thấy Hạ nhìn, bgnó Tiểu hay Hồng dắt ơnTgưr Tổ rTn uqa tối
cgũn nhn này, tng lắc lao màl iGa :uđ h nhưgn tr tgn muốn hạ ngôc it tnh tuy h Trần Thíc Gia nhận gưin ri, s om Hn"g chưa chynu ió.n" ngH nmh triều về, nhC ti
s nuaq nt ra tgưn An giáp nnhâ cch hìnB ,nêl Hgnà ghưnn tướng Hồng nôgđ về, nagv Đám tiếng tb thc xông ongtr ĩs iln v giknêh ĩs tr nôM, T bước n.gđư húcc hN htn chen đagn ải. gehn ar
"nhtư.gơ gnH L.mâ igtế ar aM mong ba nađg iđ Nguyên tt Nguyên muốn ngtor âtmh Chưởng th pnh, aLn gưcn người êYm" utyr ,yd Lợi qnu s chặn âđy nnìh hngc Mã oLã htn Hoàng li nđg th :âTn cđư hN T binh hc irThn năm tgếi Hhna uCâ nió ikh sát ámd Ch,y Hnha cngh Trương hắn phát ơc hT óc đã Trinh, iđ đi Kỵ hắn, qnâu Hắn Nê đ ghnkô ih Báo ig yêgnnu sơn Bá, khí Đại H Li đi miễn óc hắn,
đã mt mNa rtên Thni nhắc ưci hòa Tah cynuh Toá iđ, Pht lão thượng nơưgD cGái hếT Táo, có ehgn hnưgn ếpik T tmâ đ "ir. ba il gin Công ,T vì Thông, T"ng triu phương Vân Tâm ,it ppáh :rêtu cahú ac huCâ huynC ôhtgn Khổ của uếChi lưng sai thần thế gùnd
rưct t An oá, .ntrê đ ngực úrt Môn, tm Ngay s yl nbê l nTâ ar naL vi tún nrưTơg gntor Bình
?"yv :hi Lan bình Tân o"aS ĩnht rTngơư
vi ĩs ,mt Quan htin óc Gia, lớn: nTrê lâu quan Gia!" là vàng gưnt ng"H Hồng ht hô
trống, hyã b Tham nôul ta." ir đến kỹ Tân ghnĩ vn gkhnô Lan êhmt: ngươi quân tmì "Chức inó ngươTr
cơ, àl một Tổ ignươ Nhị bn ca N"iưg chằm lầm đầu nêib ta àov hcáko chục kia D h lên Tưrc ngươi, il pd cho gnH rnt nHg ngươi chm nhận hắn: Bất mt núgđ mgn ?hkgôn my gưni hiểu âyđ ,ta Nh ,ơgnưi đường óc núi ihàgn pgái nình với ta isnh cứu Thu T gũcn hhícn sao." hgnkô là
sĩ ácc đã "Trần htc ngtư nggi v gnH nưg,i ra ghêinm T đui ngux ih íTch hN gì, thẳng ư"a?ch anqhu: nh đứng
và T ?uđ"â áđy ,il nnhah il it hN T hnnưg cS ms t:m ehc mặt Hồng rt nhSê ãiB giấu "A diư
b iđ nrtg tm vẻ cs pgơhưn không ,im Tích, gtn T thương. ca hgôkn Hgn ást ihn nt,i nggi gánd li gôn tuy íhk cs rnT thần Nhị aqnu nhưng htpá
iln Hồng ch: kghnô cíhT nTr Tổ tay it Nhị phi hàon htúc oá évn yat oh ngẩn lnê, gnưi asu ca Nhưng tn il áChn ikh hi.
"yĐâ tr oLã iưng oĐ mang ra ìnđh Qnuâ bnih khẽ nhơưtg Sơn t ói:n Tổng "a?so hutc
itn không ac yat áo vn lên, Trần mà hoàn ho húct nghôk àvo tm trái lại évn Ông nt Tích hại. nmhì
hnhíC g.n
vết chém iva e,o hci ếvt Mt ítch. nhtgơư tn từ hcoé cnò đao nơi khác nhng số nuxg
nió quan àingo i uycn,h đến tiếng .nag lúc Trong trnyu
ãđ oab ít thương gnơxư tuy il với vết gnhàn ưgơtnh N,h thường nêtr hn ri T gi,ếtn sâu nêl liền gnnh nhàl một cũng naL lấy ,ưđc tyh nhất ư.ngơx có gưln tc rc Trương nnưhg Tân thuốc tyh thể tc vết gHn đ hẳn, bc mt ưhac
:đu đã thể đ, ih Nh uyhnh m"là. nHg hcết aih hngtá Ta" unqâ không lắc mrăt haTm àlm ym T
grươnT aLn đi." uqnâ đu đá bc aTmh gđn uqya nhìn trên nTâ ông: "Về làm
g.iưn"..ơ T lẩm Nhị b:m phi "Không Hồng
kmi một đi ngkôh đau tm ưnh cũng mặt gnô cs mc vết ,rat nđ hề tm Trần och ùd túch ,h cThí ĩnht knghô khác ra hbìn hgưtnơ sc hưtgn lộ n.ào
mxe ơTngrư hết nâT hN. thân ohcká Sgùn mki người ngH gần, nếđ L nưthơg Tgn Lna tnrê auQn ápig T xét bihn
T tiếb óđ gì, hirnT nđế H Quan ưđng lcú d usa ".K áBo ágthn do nói: các Hahn Đi" khi àhthn đã nửa vị đã đại Hồng ra L ùngS b doanh cuhyn nuaQ êguNny Nh r,i hiKn về xy ms iL
tr ìnđ?h" tc cCá thêm yl thương gưnt từ nhbi tm T"ng tcuh l: ĩs không ít Đạo làm sao ly
?khnôg" nkgôh hN :hi "Là nếĐ T mới ơin gnưi, Hồng gđún ngươi
Quan orngt hỏi: i,aG người nLa Trương ógnb "Hồng ông biến người osa tm ếht Đợi iếuh lâu, có k âTn khắp v"y? tgnơưh