Logo
Chương 108: Kim Trư 2

“Được.”

Trần Tích đứng dậy chào tạm biệt thế tử:

“Thế tử, quận chúa, bọn ta về trước, buổi tối sẽ chuẩn bị sẵn thang cho các ngươi.”

Thế tử:

.ưnthg giống đao, ngiư hbìn uhtc cếh mái Luyện ,n ând hoti tm như
con hgônk ,Ca thấy ta càng igng cảm àncg hn àngy bạc.”
cửa õg nrT khẽ êntr agđn bên onàig Tích utêi ngb khẽ tường, tiếng có ê.nl oc dêim agnv
êinn pm hưn t àl mp, ,c át nigg thôn đi iđ nón giyà t,crú iv quê vào ac ntahh điền vừa mi giNoà nh.thà ôh,it một cm tnôgr oá
imK đầu: lắc ưTr
hìTn gnotr bày àl unaqh Hiện lẽ h. ahcư sự athy bắt đã có iuK đt nhân vẫn đ ,tha ar đgn gia ct sớm, hi Dương kế, ta t âVn thời ttuy ch utnhy bại ta cho àv gi ưmơgn hắn đợi Ni Th đ cơ ra chờ lật ếh.t mưu ếtib bn Thành, Lưu biết hnl hôkgn nb lập gưtn Qânu xngu Ty đại ếth Lc hànth ưum vì s tid htì h và Đ
ícTh :hi òd nrT
máu àm hắn th ưcc iưng thí yv hnơ không an hnư hiểm.” ch rt snhi c iKu nưhng bạn với bạc, i,tn “Trần đặt cưc làm mng ln, nguy Tích máu sống. irt phi
lắc Tnr Tích đầu nói:
“Là ta àl ôTgn mKi Trư Lạc at, ìtm Đpi htt riu.T chính êtin làm Việc khi Mật của ư.nơig êtn uđ ếnđ Ty, Thàhn àl
nô uKi sát :hT ưgơnD mm và ưic ra h,aò không ưNgi Vân h khí tỏa nọ ưhn
cht nưLơg ib ginưg àm ,nyê tr têhm Nhi uC rãi Tir Miêu ich. àv gnơLư nên tối nv Nhi inưg grn hungc
ũcgn náthg rằng, ĩd ếht hn một đ nhờ niưg im hànT,h uhnc nht đến bị. trách có Lc nV hn phụ ánhgt sau cho tm t pih t gũnc mới ít
aòh cười hgnưt Tiểu khẽ:
ânnh hkin t thành à?” miK rTư đại đến
mt hn ống Thcí ntêr pl mt ngt rtcú gn hmn ra d,y nh hpn ovà iđ hắn óđ b tm gtnư nâhc gtnro nđg vào aty nrtg trong rútc cạo và n,sâ sua ú.tcr cm Trn
đấy, “… ganig h iHu n! ihn ý
Mt piĐ Tr?ư iha ac áipG Con Miư imK Ty,
t mhn một cn đũa :óin ti, ăn một àhnmo Thế mì, miếng
K.ôngh
Trần lu đnế nước ac: ctrú hn gànnh ống ng cíTh iđ ir uig sau
nhnâ Kim i.r Kui đại hnân ếht Thố nnhâ nơgưD Vân ưTr này, là iđ il iđ đâu oaS ếđn
agi nutyr nay ônĐg là yan cho Tích násg hc âQnu mhô r,iut mua khi đã .ácc il ìnhT htnì Bchá báo iđ với chd aóh àTo âVn áo sân Lộc iT Ty Cảnh quần uas àgyn Ty ca àghn Trần giao phi
với t ếht ẩn ra ch hgkôn nnê bí ngươi biết t hưn không c àl uimê à,m các ào.n “Ta ý
cũng ingơư “Ca, ra oas tế?h iđ
Bạch ícTh n:ói rnT nhìn t ,iđ Sau tếh ri khi Lý
đi at Khgôn oa,s hteo emx ôh.it
cđ òah :ĩd thượng bất Tiểu
Thế lặng nưght :nhc hnìn òha niệm uit sang bên nihk đnag t ynê
hTcí Trần mình. gnùr
Vân hc khó Ty bắt iKu ngai quản h.ãn any Mt hT b khoảng óc ưhac Trần ca vẫn được Hin đ,nế ùt, hti Tích Dương nhnà im pĐi oàv
nh đến óin snga ,an t: aquy thế ngàn không đ iv chB ý
mt á,lt cười đón hác:hk Tích chậm mỉm y sâu ca uqán ưt ra, íth nh ãir một Tnr rồi mở ơ,ih suy
vtư àv vượt onđá áođn đến có Trư ac Kim dự hưngN ac uáq nâuQ nhanh, iga! mà ngoài dự nhTì ngoài uLư l nh, cnò hc knôhg Ty
h liên bn ôngc rTn thể áuqn đnế ích.T giao V dịch ôgn,hk pnh không này ivc tnhhà
nv “Kim nhnâ ưrT ?ư hnàTh Lạc iđ ônul
.tth àl úngĐ ghnkô ggin
đnế Vnâ ngươi bỏ a,h gây ai ?à b Th hgnKô ùt ãđ nih ônhgt và ươDng i.r.. iKu oáb hco ig bắt
inươg ngươi inó thế aòh nht à?no Tâm thượng, ‘Tha thấy thân óc gôh,nT ph iTu tngôh
shn đi lời: uqán icư rt mm chníh tás av àvo va ,uánq ưrT Kmi y
.Tưr imK
iđm nàgoi đm nói: gNiư ac
Lý b:m hcB lẩm
tngư ngyu Tnr hty ox quá. cao, Tích Nội mô hiểm mưu cm áicg ntgă trá cm
Sao hnnah li đnế ết?h
,lm tàu, Mhn ,nhhàT iiG ưiNơg phải, àH tơmh ăn ânt ngoài Tnâ thêm V nâV ac đi giới Th ch ahrn doanh đến hPin gnon cc gotrn cá cđ .ir chép htt bit k. biết ta hnthà nMh ihk Lạc với ànHgo koh không, hgôKn uKi ãđ Dương là
êhinu cđư n ếth chtu hp nhỏ th trúc, ngr ln an phn mnă orgtn hTnàh ra tòa bột tạo ,ynà ingêr ống nưtg chế ylũ bao Ch từ cíth khác đựng nkôhg đã àyn biết uqa lượng tứ ntrê này cL vin noh có năm
,ir chưa đâ,y aol nòc giơưN lầm nyê chuyện ca uKi cướp ai l gônc nữa.” lao biết ơinư,g ưnơig đnế Vnâ khgnô h bọn gơniư ưngơD hT ,tâm ta ca này công lần uhi cướp thể
imK nhân tM ? Đpi “Xin iđ Tưr hỏi ca yT pih không
tb b tbếi Chủ ìnHh tm không biết .htt v đã Tohe h như học không ưhn đưc người đồ pih coigl, iha giả y đ,i thể ìv ếht nh yT uáqn
tốt họ b tb đối lm, nb tế?h và ưDơng iđ iđ Kiểu hânn il Thố iv aso x tiô nhân “Vân
nrT ihkn ngạc: cTíh
iA yđ?
mà. ếnđ hồ đi àl hết htế chơi giagn igoàn chưa người tử nH hNnưg cau ,àmy t à? ar
Kim nói: rTn hn cười Tích, hnnì hpí t,m ưrT
òah !iđ ý v àCgn icá inó cố tui nàgc hồ, htn đi ơgưin ấy ar íb ntưh,g tật
ngl Trần Tích nêy nghiêng đường: người nhường