Logo
Chương 1053: Giao Dịch (2)

Trần Tích thấy tình thân không thể lay chuyển Hồng Tổ Nhị, chỉ đành hít sâu một hơi: “Nguyên Thành trở về Cảnh triều kiềm chế Nguyên Tương, Lục Cẩn, như vậy mới có thể ngừng chiến!”

“Đây chỉ là suy đoán một phía của ngươi mà thôi, lại muốn lấy huyết hải thâm thù của mấy vạn người Sùng Lễ Quan ra làm vật đánh cược sao?” Hồng Tổ Nhị cười lạnh: “Lão tử đã hiểu rồi, ngươi đến Sùng Lễ Quan, chính là vì để nghênh đón sứ thần Cảnh triều!”

Dứt lời, Hồng Tổ Nhị nhìn sang Lí Dương Công chúa: "Bây giờ ngươi hạ lệnh bắn chết hai người này, ta nhất định sẽ thả ngươi."

"Khoan đã!" Trần Tích nhìn Lí Dương Công chúa: "Kẻ này là Dạ bất thu Hồng Tổ Nhị của Sùng Lễ Quan, hận người Cảnh đến tận xương tủy, đợi ta chết rồi, kẻ tiếp theo chính là ngươi, hắn sẽ không giữ lời hứa đâu!"

vừa nTr tiếng. nlê cíhT định
ưgni tĐ của Là thành Bhc náĐ. ang
tiếng Thế đnúg nnưgh hồ. con vó này, icu vọng gna lúc núi đgnư lại
t óbp lp thân tc Hni đ,i óhk rồi b i"g. ta Thăng, giọng ac lạnh vậy oa?s Kưnghơ nghăT nhp nkghô ca c gnhe binế ió:n ơnrgưT Hni Th nàng mạng H "Thê nếu l Hắn sắc ưKơghn Tnr ra, Tích mt tính u?đâ ca
thúc ts t hcTí, Tôgn ra, rãi hnìh iĐ tcưr ngưKhơ nhìn "Ngươi n,h mỉm bhin hc inó: oac mc ang iHn uxng nrT icư tách cmh k giáp a"i? êtnr hty đến ìhnm mặt
dần. quay người cung iv tm th ácc lùi lại, đối Trần Tích
"Người ênrt amN giá một thật." iưd Trn hánđ Tngô Hiển ih: utir ưghKơn íhTc gnux ln t gan
b csh chở, gnb pl nb rập, Nigư h hoàng đnế bản nói: ưgni cho úcah iđ hniK gnhúc "Ấu rình cẩu Nam chi ý c ntê người ncgu cá hgôkn cần th cáhr! aòh ig,i đ vẫn thấy ũl ,ncug alng ucgn ech g đây lưới Lí bn thâ,n òha hgônk óđ, bản Thượng đâu, như nôCg ca ahi "a!t cếht ohc gơDnư rtui đ giết nkhgô mun d tức ing đ cgun bn còn ếnđ đế yv dường ếnu
aúhc chd gn o"aiG vực Công :ih ?"gì Dưngơ
rnT cùng cngũ hàop ht Tích õmnh. nh cuối
không nếđ có Kơgnhư hkai cch g,i ãri cếht, ,óđ àv nh,Sê nHg" ãyH gsn ươTnrg hứa ònc óst không óc nhưng hgnĩ ta ngiư Thăng phải k sẽ uQ htnĩ àbn ta agmn s bc ói:n sợ đ hnt Biã iNnh ơnhgKư cm ngăhT chắn íL ngươi, Khương ta nHi gsn, ácc Tích g.i..i Hni đi, niươg nv byâ ôgCn hkgnô chúa Hiển gnl t, ănThg s sau hmc th đến Trần ós!t Thất, đcư i,ag họ bọn Khương nĩhg hnư s gTron bếit đó uytếKh iv đại kệ cu ếun ưngơD !ơhn" hCngú stá Nhưng ta ctư,r đnế yht A nhđ triều. sng ưngKơh
,ng nàng nag rnT tiếng tm mỉm cười với ih "Thành hegn ícTh: óv gnCô nghĩ nrg giao." rỡ suy haúc lâu, ngyà rồi Dương
pá từng sua t ưcb mđá nrg nl úni aV norgt cy,â nhuệ nugc căng máb sát. âthn những kéo âdy dứt nhi gc tưl othe ihnt lời,
cht sau ym đội ưngđ ênl một ó,đ nhbi Ngay lại. ,inú người onc k xông âvy
hnau hoàng xuống ta hN chúng Cgôn đ,i ưDgnơ iig nu"y!t gHn yàn sợ c nàng úh,ca n,a nnếhig cùng T mrtâ bản nl giết nói: Lí yâc "Có nngưh thì ărgn uncg hãi vào không ònc
uhc cgnũ kịp Hồng na rtm T nhôgk gi th Nhị an. nrT byâ được ơgưDn chúa ,ngux Cnôg àgnn đi, ir, óc Tích áohtt hoc gnòL àngn ùd ôhngk
đ yùt gkônh r,i đợi gin Mà làm nhơ cơhi nhiN vết iđ triều hội l trên .na ht gnuc òah, tiếng rtút gNnà ucn,g tb tr ahpí buổi ũncg lưng tới, nrgto nb rưgtn xme aNm gcnu hoc cung, ìhnn óc mhp kai Nam bản óc Nam hhàtn hco u triều nb at người quý ohgnà người ahi như thể ,ugcn còn vị vọng sang tth ếđ đi il hcniế tiru agn ơhn đâ,y ".t bày onà s đ "nB còn tm các cnug đ lên g tiáh ikh urti khngô óc ny,à in:ó một bản ưgni mnó hpi triều êrTn hmât hiơc ac món sp v xem... agmn igá ý nđế thần
ta ơNi"gư ith sống!" àdi Tnr Tích: gnH Hni n,gia cho nình nKưgơh Thăng, éok niơưg nơDgư tm ngôC ocn ếgit đây haúc íL T Nh chế kngh ưgđn
Nhị uas T lại usy tál L"i gngi di chồng ưhn g,ĩhn àlm at Hgn g"iơư?n nió lhn :il chất, sao điu lùng tr nói nti
Tổ tl:á Nh ngH mt trm hàT"nh giao." âmgn
tắc. vào bế Cục diện rơi
bản ngH hsc lệnh, nb gnuc ơiư"Ng T ,cưtr Nhị: ếgit ncug nb lập ìhnn ct th haúc ôgCn ú"h!gcn h nơDgư
được Hồng ngas "Ta T s sống nìhn àhtn"h. li :hN Thăng rTn bảo chíT nkghô mđ niH nikh đến ưhKơng
ếuqyt ta rTn mt òcn "đi. n:ói t "Đnế người cn tbiế ôhkng t hc clú yh đnh ggni ngươi Ta" ati nl, tb,iế" s trm b, vì gvn mt uam đ,yâ thếc đó gbn nưiơg nit chi thay s íhcT
nưgnơ thể Đưgn tin ếTit ìv Trần H tm ,âtm đó hBc Tcíh uến agn ao,s liếc xông nhgôk siáo b Tôgn iáso mt nHi dmá bn hthàn nàng Đt lưng: ngbó ngkhô rồi Khương ".ht mex hc náĐ cho "Bổn đi, Tăhng óc đã l cô chB Hni đ ếibt ehot c,iá ếđn il yên osa i,r Khương uyaq àvo
Liêu Tỉnh." phủ tĩnh đáp: uCh Kinh n,gơưD Tích Thượng ntê Tnr trấn Niưg"
tr cách gưDnơ gônC Cnh nb mthê ưđc"? "Ngươi gànc noà :cho ginh haúc v cung íL đ lmà triều
ntĩh iđ hnbì rnT óc trở bo sau hnC óni: nigơư íhTc gây tử gđn triều." sự, v thể nha hoàn mđ ta at ,an cnyuh iNgươ" àv ac thêm nhận thê xác ta àny
la tên!" íL cầu rtcư nng hisn thếc nCgô cnò đi, "Cá ưDgơn mắt ilư nưh :na rách goTrn gônhk úahc nb
Kinh hạ agđn ngưDơ "âyđ! inđ chúa ngôC Hiển giọng gi cao ưnhKơg nT,hăg rTn ió:n "S ưhTng Tích
hui liền li, xa, vào v ra gucn ht inú ilu .rng Dt trong phía nàgn các
ê đường Tnr yht ht c nhau tiếng hngn oàv ngeh uqay có hnnì đã ếđn núi, ágpi két hắn uđ st anKoh" gră.n Tcíh mảnh ã!đ" con cọ ken
thể ưr.ct lp ,ar tay tm ưnh ttoáh ưngi niưg ai àl óc ba ai buông chóc, tcếh ghôkn Giữa vògn mdá cũng không
ihc nói "c.hd c:ahú vi đu Hn quay một agoi ươDng gnũc làm Lí "Ngươi nCôg ta gbn àv
t.ni c sàng ns tay, lcú nHi bất knhgô noc cũng Thăng gùnd Khương àml àno buông nH
hcp ưing gaunq nrT nhhtà cs nht nmhi g,n hếtyut ra gnày ngươi knhgô óđn àl inó nH vy." dần r.i hưn mặt Tngô, nga sứ Đạt T:hcí Dương cghn "Tiểu hìnb Hni íhhnc thắng ãđ ãđ uến óv Đán nnàg tử, với li, đại thnĩ mt hBc hơưKgn khi được đnế ônCg hn chúa íL ếTngi nthàh