Logo
Chương 1051: Coi cái chết nhẹ tựa lông hồng (2)

Trương Hạ dò xét thần sắc của hắn, nhân cơ hội nói tiếp: “Tiết soái cho rằng Nguyên Thành vì sao lại bị bắt sống sang Ninh triều?”

Khương Hiển Tông thần sắc khẽ động: “Chuyện Nguyên Trăn binh bại, sứ giả nói đa phần là suy đoán, không có thực chứng. Còn về việc Nguyên Xu Mật Sứ bị bắt, nếu sứ giả còn muốn nói những lời đồn đại, vô căn cứ, Khương mỗ sẽ không tiếp chuyện nữa.”

Trương Hạ thành khẩn nói: “Chắc hẳn Tiết soái trong lòng đã có đáp án. Lục Cẩn khổ tâm mưu tính mấy năm chỉ vì chức Xu Mật Sứ, nay lại có Võ Miếu làm chỗ dựa, làm sao cam tâm bỏ qua? Tiết soái nếu đến trung ương, liệu có thật sự đối phó nổi với kẻ tâm ngoan thủ lạt như vậy không?”

Khương Hiển Tông rút bội kiếm, đặt lên bàn án: “Lục Cẩn hiểm ác, song Khương mỗ cũng chẳng phải kẻ bất tài.”

nạn, lời knhgô của tTếi k đi, àg.rn thần tânh híđc c htn xni sát phải vn iáos ókh nòlg tíchh ưrơTgn s má nếu Diư ý Tiết hnt, s Hạ ioás định hmìn: gặp iig s trướng ếiTt soái nói
chỉ tcếh liều ưKơhng vì óđn s thần Hni ,yđâ nb ơưNgi mnu về? Ti nếđ gT:nô soái oas?
hcết s Khương ôkhgn qu ?aso igưNơ Tông: htt Hin
Chu tên Chí An Tông Đc o.i.s.á Phường, xa nc hgơưnK ênt nghà uiL nd uhC nàgn g.ưniơ la H ac Học, Đ,gn Tỉnh, gnt nghĩ nb tR nqâu rnTê iưng đang áosi :il ca tt Tnrgư “Không phu bản ai?” ta gt igh niH tyh gươin l nhà đu ucc àl h
H thì oxa osa? gi Tnươrg oax t:m yBâ
mat agi ũgcn ẩn h.a cnò dẫn H ahc g,n ghnc này rằng e l il mm
ônhgk s th Thành rõ, hnui rtui h cưđ chợt thn Trương Titế soái thì hákc. Nihn tĐ :ión H bn đhn il, nn,h ánĐ cBh ih s ơnh hẳn đòi
đon, đón hBc nghênh bản sg:n H “Dắt ra gasn ang ct hn s bước hteo thành.” ihk ,nếđ soái voà tiếng thần Nió iếTt ,gnĐư
vịn c.d ht Hạ nTrơgư hgế mch rãi khẽ ngồi n,ugx
cph án, ognTr nàng gòln thuyết ũgcn gưnơrT có ưđc đã áđp nHi Kgnơưh đã H Tông.
hgknô “Tiết vci Tưnơgr t.r áois, hgnt H này cmh thắn ht nió:
ciư bản sao?” n:lh niH s ignơư s thật giết ơhưgKn gnkhô siáo nghĩ Nưgiơ Tngô
nưĐg oad thhan, lnòg cắt lưi vào ca hmcì bén chB mi gmă Hạ suâ đồng Khương rưnơgT mịch, đt iht il iHn âm ưnh H g.Tnô li cs tĩnh vào Tiết
lộ ca ưctr lộ dn t tay Trương cưi ti htc ếtTi hnTì Quân là có, h này đó mua âđu àm it Hạ hi t áios nd h Ti.” ó:ni
ac .ax ri ếigtn óv nd vang lên Ngoài ag,n
cho ca thể bàn đt sp hcB m, lnê chm làm ca grn àvo hTàhn âTy ,H rồi, âtm? aos an Tông Trương riã Nam có dgnâ ib ưghơKn chỉ á:n phải kếim riut Đt Hni ih Đo nĐá Knhi gnõ uth nđga at
ásoi ,gì ra s nđó cbư bàn oiás án, gnđa đích s không bản Hiển nhưng tnh đứng gònv như thân ,unm Khương nmog Tuy ôTng ếtbi yd :àgnio iv v uiđ iđ iđ nơưig niươg qua bản
ôTgn chỉ H: bội Hni tth Hi ưgni Kưghnơ như ngnà bn trông nào nkgôh isáo là gơi s Trgươn gnauQ tếh nb ax ta ưgnơi sao?” Trngươ ếitb iếkm, soái, nhgĩ ca
Hạ cười tTiế soái...” Trương ói:n
?ìg Hiển Bn umn nôTg Kgơhưn trm chúng ư:t
v triều đại hưnKgơ trgno Trương ăhngT òvgn !đgn đầy s uếN Kinh ba th tt htc s nưTơg, yTâ ,Đo yâT àhnhT ,Cn ynuêNg cáx ếthc aih đ n,htá Đo cL ti Hiển ếih!cn inlh chế nuêygN nkôhg năm :H kiềm insh Khni triều
.ri chút ,ih htc hgưnn trách ãign sinh óc bn Tgnô tTếi icư của Thế H Bạch nmu tht nĐưg maN Bn ..nlh.ĩ y,nà tuir đ :ión v na mày ngươi nhiên bản sio,á li đúng lúc voà chút nhươKg xôgn uH khó có dám qu ghknô ásio tr niH
th nya hôm cn ,gnl thc thịt, của ytù vn, tay gưrơnT áon.đ n:ió i,a cn inó osái htng ếtTi những ăgcn thn Hạ âmt v soái ócl thnâ nói gòln gnnà Mt gnôkh t,a sau, êhnin bận hẳn muốn “Tiết úcl thả ưci itTế yha trí.” x nrtog itếg âul đã li qtếyu ãđ soái nubôg at nCò h,tế cứ
tựa thể bt gì chết h?gn ngươi, tiur nếu n l áiso người túh ó:in phi oiC l uQ ghnkô tò d. gan nhẹ cc bn nB ôg.cn Chn lại nghơKư tỏ đi glôn mò là, óc áois óc gnh Ngươi uht icá s mt thường, ?ta Tông tcúh ca được lưu, lp itur Hin
m là đồng mnu yâđ Đạo n,ưig mt chín óđ mười bóng :H nhi Trương ,h nĐế nông ,gtnr đui ncò òcn Tyâ v rugn ành t, tm không lúc sáio nqâu, gmno ?aos ás Tiết hpu hních không Knhi gđưn
,ếgh isáo agQn,u tếTi động ý Thượng àl it ưlng Dương gnưi nhKi, ,ìg ...hp Hi nlg ơnưTgr hntah bất sắc àvo đây h ngàN :nói ta Luêi th
:nnàg khẽ thấy Tui Tiết hòa Thí Trương ayt Bạch Đường, H hc mt nhnì àvo nur, H ôgnx nh ovà thượng ngón
óc hnmì th htt ãđ nũcg gnhn ôkhng s ôngT đều Trương Khương hết, hiểu, t biết óni s H n Hiển h.ếtc mt nói ưtcr nyà
đội nàThh Đt hgưnT quân dm ot,h vốn đến này tin Kinh, ưngi la Dương ôgnT Kinh. aưđ ráhtc nkôhg àl ac ax ra hp Kóh dùng người Liêu vn hóa để ơgưln quản hBc lương inH li ct Thượng náĐ Knhưgơ vạn ưnđg
nhng đều tâm kiên ôkghn thay đi àm kẻ írt định. il àl ngoài s utếqy hđn, C gnưi hai vì
cákh nrgtú nyêNgu ôhi.t e tTiế Tiết có hắn ugnyêN hcế ikn là chht cnũg về s hnt ưic oda có biết, aV dứt ngăn glòn hn ếk :óni oási nằm mca cũng ?cngăh mà nhmì vừa ca oási coi đ iưl ưgơTnr hC uNế người chp mà như cg.i ,Cn thuận Tàhnh mki li iđu dngù Lc iuđ rng gNênuy ơưnT,g khoát H gnôhk ac soái hc triều, gmn tỉnh th dùng ươngT tiTế
sc ânht gxôn dẫu sioá Bạch nói: nơiưg gnh nhêigm ca sái,o Nam nb bản H Tếti Tông Đường phải thn Khương oàv ưnig i,utr là Hin ádm n in.ơgư chém “Ngươi t, gcũn là
gưnht gật đầu. hòa iTu
t àthnh nđưg s gnađ Đạt trấn k H Xin :óin núi uhycn ếtTi thnì tử, soái, óđn đến Khương stá mau đường ôgnhk md, có h ...cp ihnK Thgăn thần Đán truy oĐ, về ninêh iah hcB áios mt “Tiết ch nđh ungy êtrn hcác mươi nshi htế Trương h.nThà iHn mngà h âyT chóng bn
v cũng “Yên gmno áios quay gnươTr iương đi tchế không được ioás nh giả, s đã nữ .rtiu :H trước os,n Nma nH giết không mtâ, đ.âu giết đu không hnnì s nb này ngươi ghôkn thả hi chỉ sau nB ac nđế ,t
itTế đó ,h âyT phương s “Những àl Tây óc ait oási .níth v này im toàn iTtế bách itru Đạo s th luận ếitT ànhh triều. s hábc tipế ncếih H Kinh hghnnê inàg phá tnh cvi màl của quan đy ct Thhàn ni nqua vệ ihp cục, an ob đu: cl gđn trọng đều amn Kinh iđu ra chịu an Đ,o hC tranh ct thúc hco ugyNên hbnì v ươg,n đấu đnó oái,s osái Tiết nv iênl pg osa, ínth không một thể ưrTgnơ r.i không ti ,tngr tb có lon đ có đhnì
va ,ra Li cht htt này l!i Tngơrư H òngl se
Lâu hì,nđ iưm rtui tưởng rốt tnáh ơgnrtư, soái ùyt dn ănm Gin ngvươ nếy k tin Hạ: sử gp rmt n,ol khiến sáu nay ph giết quốc N tùgn iunh tm, Lý mưn phi Khương tích hia ti ũncg nlêi pd nhìn nxah mêđ trên Giai phục. anL giữ Lâu ca iênhp ơ,gniư ưcđ ưgTrnơ bày hơn ch ngưTơr nkôgh kẹt ihnb kế iếtt khao hPó nHi pt tiV hpniê ungt hoành ax igưn nơi vn rt mươi có Viễn phần.” nmă mc ab ôcgn ưgnv.ơ.. ccu ta thần, Tnôg kchí s vẫn nLa s oa, áhcs ngab agnb Bn ăxm àngn ab
gTnrơư H lời. páđ khgnô
i:nó thí ànyg ch hnưgt hcTí nggi hơn htà Thí tT gncà uihn hòa Trần rồi… h.c iuT htt
chết lnôg ct muốn rồi at nòc âhnu nơi ,at nếđ nôgT utir :ln cái Khương iưc nh hếtC úht vị!” quý gniá yl iHn tiếng iCo hồng?
aSo at gTrơưn cio kóh tm thế, cs hi: cười H à? ml
tâm :xnug tư chặt ngkôh Hiển vịn, nm ơKnưgh cnghù h tay la ôTgn H ưTrngơ nd nàng.
hai nió không voà cBh òcn Tiết li ngưi tĩnh .na ac Đường H hmìc ,ngl li t nhmì
nói. nlg Trương mi H không