Logo
Chương 1051: Coi cái chết nhẹ tựa lông hồng (2)

Trương Hạ dò xét thần sắc của hắn, nhân cơ hội nói tiếp: “Tiết soái cho rằng Nguyên Thành vì sao lại bị bắt sống sang Ninh triều?”

Khương Hiển Tông thần sắc khẽ động: “Chuyện Nguyên Trăn binh bại, sứ giả nói đa phần là suy đoán, không có thực chứng. Còn về việc Nguyên Xu Mật Sứ bị bắt, nếu sứ giả còn muốn nói những lời đồn đại, vô căn cứ, Khương mỗ sẽ không tiếp chuyện nữa.”

Trương Hạ thành khẩn nói: “Chắc hẳn Tiết soái trong lòng đã có đáp án. Lục Cẩn khổ tâm mưu tính mấy năm chỉ vì chức Xu Mật Sứ, nay lại có Võ Miếu làm chỗ dựa, làm sao cam tâm bỏ qua? Tiết soái nếu đến trung ương, liệu có thật sự đối phó nổi với kẻ tâm ngoan thủ lạt như vậy không?”

Khương Hiển Tông rút bội kiếm, đặt lên bàn án: “Lục Cẩn hiểm ác, song Khương mỗ cũng chẳng phải kẻ bất tài.”

gTnô an Đt làm ândg cho ơTngrư Khương triều ,ri Tàhhn kiếm vào iHn đt mở, ac hi yâT tâm?” bnà iKhn Bch htu Đán phải chậm óc ta của gnõ êln gnr sp iãr ch sao H, ib :án đang Đo Nam ht
gln ..ph. Thượng Hi người hạ ý ,ghế “Tiết là th Nàng vào ta sc g,ì động ti gnrTơư Kinh, ơgnưD bt uiêL lngư soái nthah ó:ni đây gQ,uan
hcmì dao ếtiT cBh mâ Hổ hti vào bén H ưil Đường sâu inH cs ct ògnl ưKơnhg mọi hhtna, mịch, li găm .nTgô đồng tĩnh lại đt ưhn ơnrưgT của vào
tên lời: “Không iuL hyt nh,T ngắt soái... nb nươgi ghi l ac gĩhn là ôgnT uđ hnà Chu An osái nưgi hàng ta Tgrưn H ngươi. cĐ cn nàgn bản gạt tR Khương la đang Phường, phu tên quân họ ccu ax ia? dẫn tt Hiển c,H ca Cíh gĐn, rnTê Chu
ưnơghK Hni ơgưin hln: s Nơigư s ưic áiso ngkhô tth s?oa gnĩh itgế Tông nb
ni.ó ơTưgrn H im nôghk lgn
này hnTưg htrcá ra la Luêi Khương hngkô nDgơư tức nti đ đi .Knih tĐ xa óKh Hin đến ,tho quân hànTh ahó ùgnd lgưnơ li ánĐ dm lgưnơ ưgnđ qun Thượng dò ưađ vn vốn gưni người hcB là vạn ac hp Kinh, Tông
hgtn này H iếTt hnt trễ.” cvi th ưnơgTr nói: chậm o,iás gknôh
nthì ơưgTrn h dặm, niX imơư Thăng soái niú gđưn thần uhnyc hcB hc đến ơgưnKh oĐ, không isnh Đt đường tếh ênihn p.c.. nguy amu đnó chcá ,t ngađ àtnhh v Tà.nhh h tm hai nb rênt rnt nói: mnàg sát truy soái, t “Tiết Hiển chóng s Đán Kinh đnh H yâT iTtế k
ưKhơng án, nHi ápđ tuhếyt óc đã đã ơgTnưr Hạ gôTn. ngòl cđư cũng ngàn gTorn hpc
kiện kiềm áosi ilư hnt chp ếk nmg itếT H giấc. ,nưTgơ điều óc lgòn Nguyên ếNu aV hắn hn cếh osiá nh?ăcg thạch áois cam ơTrnưg th nth v mn aod thôi. hnư hoákt Thành iếtT ca Ch Tương dùng cL nió: Nguyên ết,ib óc đui thuận khác Tiết hgknô e va của triều, lại trúng td mà là gnăn chỉ cnũg cngũ ưing n,C mà s rằng là đ Nguyên mình dùng cio icư
túhc òm g?hn ul,ư tm có tò cái il nhg uQ nói: .d ôcn.g thấu turi nhẹ ìv nB cc iáso đi Tgnô s giNơư “Coi không có của nôgl hip thường, unế ìg gan thể l tựa àl, người ctếh nb l ,igơưn Khương có ta? hút lập tỏ nHi Cảnh bắt rtui ásoi cđư n
nht ac có Hạ ý “Dưới itTế s Tiết lời định hcíht oáis chđí hì:nm ám nếu nạn, s k rn.àg hânt ôkhgn soái ,iđ c vẫn sáoi s thần, sát tgrnư gặp xni rõ óin itếT tnh khó iig phải rơTngư ògnl
ư,gnơ h, óc đầu: irut. na iuđ rgnt tc Đ,o ghNn Tưrơng đgn có đy bình nv hiKn cvi ìnđh Hạ osiá hơgnpư noàt hnít àl nlo oĐ Ttếi naqu gp úcht gnhnêh tai huc hácb àyn bảo sứ làm nam đều nugyêN v th đó an ính.t vệ háp ihp Tiết tiếp tb óc Kinh thể a,so độ iáos khgôn lc tc đnó io,ás cục, hco không hành linê iTtế tranh iTtế nauq trọng, s in hC Tyâ ngài hnt đu mới nul s âyT bách ca tại ir. ra mt về hTnhà tiru cếhin
dn ênl vó ri a.x navg tiếng iàNog cửa na,g
vì qtếyu mât gnnh C hkôgn s ngoài iah k li đnh. kiên yath írt đổi uđ định, người
tìh sa?o m:t “Bây xoa giờ H Trưnơg xoa
àym Bản trở lĩnh... iếTt H dám tth cười này, chút núgđ nhiên an v ưgnơi đ hártc chút rồi.” uH chợt hôgnk :óin iáos ihns Tông iá,os il niH triều chB num vào niãg xgnô óc uq nb Khương Đường bn nưghn khó của có clú ,hi Nam ếhT
grnTươ vừa thốt il! ngòl nyà es tch a,r Li H
ưci ión: tếiT ưrTgnơ is..áo. H
c.d vịn chm irã nơTrgư x,ngu Hạ hk ngồi thở ghế
iưng mhcì nhĩt Hổ n.a ,gnl kgôhn ca óni Bch tự li Đường hai ònc àov il mình Tiết
cn ca l,ng có yuếqt nay yha đoán. ưci ònC ,usa gànn căng il mhô t.rí Trương cần mun t,th thể là iếTt tay ,htế vịn, uôbgn chợt c ioás nói ulâ ninêh ta, thả về thản clú i:nó nnhg âtm giết ùyt bn ếiTt H tM ôkgnh soái trong thân x at hngt ioás ãđ Tiết nh ãđ cló ai, nió ngòl
tg đầu. tnưhg iTu aòh
tm cio sc ơưnrgT à?” “Sao Hạ at cười h,tế ml kóh hi:
iđu ,h num mưi t, grTưnơ ncò úlc ành nihK mt kônhg còn nếĐ ngnô nuq,â Tây m nóbg v đó a?os Đo là nhi ôgnhk sá hchín ,iưng ếtiT trống, ưđng Hạ: ruộng áios đồng mngo hup yâđ cnhí tm
nêghnh sứ khỏi àov Nói hn ,nđế sang thành.” Đường, :sgn hnt “Dắt đoạn, bcư bản cất soiá cBh ếiTt Hổ etoh gna tiếng ra đnó
người Quang àl hnư ngTô soái, ơgưhnK bản ếth ?aso bản ế,mki Hiển ta ngnà bội không isoá nghĩ Hi onà ôngrt giơ :H ch ếbit nTgơưr s ax thật ơiưgn ac “Trương
Tương, ếhc Đạo Nguyên Hiển ab sinh chết thán, nC, sẽ yâT âyT hiKn năm hai đi s Lục mki đ tt Trương Đ,o chất nhgTă ritu óc :H ogrnt Nuế th vòng àhnTh chiến! turi xác ưnhơgK đy Nyêngu hnôkg về đồng!” linh tại Kinh
hếct s n:Tôg tht kgônh sao?” Nưgiơ quả gơhnưK nHi
ra sứ umn, Tông dy vòng i:gnào bưc đng thần s điều inươg tbếi về…” mngo soái aqu đi gươni oisá cíđh óđn Hiển hânt đi ưgnhn bn nàb bn uyT gì, án, không vi gđan hưn Khương
g:Tnô thcế ásoi nb đây, Nươgi vì s đón num inH Ti uli ?v sao?” hnt đến Khương chỉ
g,n ònc dẫn l chứa H cgũn cngh il e tam mm họa. agi n yàn nrg
nhiều Tt Tiểu thí nàyg gnưth :inó rồi… thà hícT òha càng hc hơn .ch Trần tht ggni Thí
hồng? htú nHi ươgKhn còn tc đến nhẹ nmu âhnu ta cưi uqý ágin ôngT ta, thếc gôln ln: yl !v tiếng icá nơi ếhtC triều ri ioC
không ásio đầu ãđ hận được Hạ: thả đi giết tchế giả, nkôgh cưrt s ynà .âuđ nữ ch no,s triu. “Yên v cũng ngom gếit áosi s ca ưingơ Nam nH nđế knghô bản quay nTgrơư nB nigơư tâm, tử, sau ônhgk ih nhnì
ynà hỏi ayt h uam iosá trước t ưic t dn chợt tếTi Trương có, ti hạ ti dn của âđu l .Ti H Tìhn lộ đó Quân óin:
đcư nũgc ănm pêhni công đình, êtnr s ntgu bang gếti nGi k a,o óc ayn nhiều pt utir iêln rmt ưmi usá pg pd dẫn ba thán kích xa ig ihp kế quốc bày ơmiư Gaii loạn, s nìhn nTươrg ytù gùnt Tông vn ohka nưm âuL Việt ta nơh itn phiên N soái ươhKng ba vương nàng hbin hnt, hếikn vn aih àhohn cm hc đmê cásh hp s ,ơưrgnt tích Lan rốt Hiển xahn mất, Lý nơi phần.” gư.ơv..n ưing Lna phục. kẹt uâL nVi óc rt ,ưniơg ôT măn không ưrgTnơ bang nếy tiết nB ucc mxă óhP :H ngưt ca tại
vào n nôgx ươKhng ngươi .gniươ là Ttếi phải thân t, i,áso ũncg bản sc triều, :óni ca gnh htn bản iưng nimghê dẫu ưgnĐ ásoi céhm amN Hổ “Ngươi Hni Bch ôTng mdá
hn “Thí mắt Đường, run, thy ơTrưgn tya hc Tiết hnìn hcB xông gnnó Hạ vào àov khẽ hòa nà:ng Tiểu thượng Hổ
Đt nghôk đhn khác.” ơnh s bn sioá rõ, được náĐ nh,n nưTgơr h hinN uitr điò Tnhàh hn thứ Hạ Bạch ếTti óc ìth uihn ih sẽ tnh ió:n hct ,il
Trương không li. Hạ ápđ
không H Tôgn nHi tâm dn hề al gơnKhư tay nắm .ngàn :nuxg nghcù nươTgr n,v htc
umn Bn mrt Hiển gnúhc ưt: hưKơgn Tông g?ì
gì Hin inó kôhgn s nTôg biết gcũn rơgTưn ht ct.ếh mt Hạ tht t n ,htế mnìh óni này những rcưt s ãđ Khương hiểu, đu