Logo
Chương 1045: Vào Thành (2)

Nàng ngẩng đầu nhìn Trần Tích: "Nhưng tiền đề là bản cung phải sống, nếu không các ngươi cũng phải chết hết."

Hồng Tổ Nhị không nhịn được buông lời châm chọc: "Ly Dương công chúa lợi hại như vậy, sao lại bị đày đến nơi này? Đám tinh nhuệ của ngươi sao không sớm cứu ngươi ra?"

Ly Dương công chúa nghiến răng nói: "Lục Cẩn!"

Lúc này, Trần Tích và bọn họ lùi một bước, cung nỏ thủ liền theo một bước, dường như thật sự muốn bám theo đến tận Bạch Đạt Đán Thành.

nhanh đã nếu đnh ."ăn cgá aóh để xua lính ngưđ gi thành, hàng l,a tnh lão t thấy Tth bắt sẽ trong ngươi iãB gnc thn trên ,nêl nêl pâhn kmi gtưn nc "iĐ hưgnn anđg đng đ.nưg :iđ atr Trương iđ vn nêrt Đng al cho tay hthnà ,al thi ưlng yb
Bãi bước kiên đnga od ãđ thẻ :óni H d, đến từ hưngơK tKhyếu, cs ònc nhđ aty thT grươnT nhc, thần bài "Ta Trương ".iđ yl bên
chắc." :inó đ,u A lo lắng ưaCh" lắc hSên
huâC. Đt hBc ánĐ nàh,Th của cc o,Đ Tây quân mna Kinh trấn Thánh hPng s tgnr
nói một th Tông, ưgKnơh bài: hhtnà Kinh đây biết ".dm ginào s nđế hãy iĐ Hiển gđan hn otrgn gi xong, Thượng đn,ế Khương c hn rút ccáh tTiế kih mt tay ônT.g ra cầu s gi óNi kiến giơưN" áo t àgion óin pg iHn cho nơưgi được mnă ngư,Đ
rt phòng Bch đi như có à,ny đa mếihc cũng Giữa ưđc dù hmi naQu đt, nghôk Đạt cắt Đán muốn qâun có đ triều thành li t hCn at.y đot d ngùS một àbn nếu àTnhh Ninh t,h Lễ óđ ếth trở tiru
Mnô đang ũDng .nhàg ngoài người một xếp Bnê gTunr àid hàng
nvga trống trống ciuh ênl ,hcnyu cúl nd tĐ gornT ac hhnàT gếnti áĐn p.d lầu hcB nói
thầm: ".chl thượng ngm nhẩm ahò đi ias h s gnc ònc Vy" la qua itu td lai ,nhhàt áts,o ăgtn hìnm gnkôh itu vn lc iĐ òcn
thành it...r binh ênl Thành đồng àhnth lônu hBc aqu nhưgn cũng ưnh quản rtưc Hồng gưni thgnô mn thiệp Đán gvn gia khi Hng mun A bọn kgnôh "Từng ehóK vn nSêh triều trn aic goai gnd đến, àov rtà này như ir. tl nrtg không nhưng ếth st, .ưcđ tĐ khó gia háp,p .hn" hn t còn nưc nmgi rtà vào yM hnC ión ihtn ămn được, nc:ư vách ni ntr
nh xéo iá:c ếđn uanq tm liếc Khuyết hnơưgK "Liên "?ta
iđ mau htân "Đng dià ngi:g đi hit uKthếy đi!" gằn tya Khương của vn ơưnig nnâ,h ntgor Nưig !an còn các éko Kghưnơ naig
tm nb ìhnn nđế hpi mai." ha Thhna kóh liếc úhpc "Là nygà ái:c iđ nàng ht hôngk tránh. họ, ayt còn ta trong hKuê không vn H họa, Tngưrơ
h,nhàt tiến H cn.âh giậm đến ãnM lo độ aíhp sau Tiểu voà Trương lắng
đi at iếtt òhgpn đến Đán ta không, gò,ln "Tướng hBc Bãi chiu àvo ac ti ig Tgươrn túc únchg ìmt găđn Họ kih ãih nuế ta rồi, Đường uytr ctếh nôgi yna thự, gii chúng àyn ca mt dt khắp ihkn nếđ ht một ig ùahc rtgn Thất :gnưl cngúh imđế, mnêhgi cầm đ quân sp ngs Đạt hết hók nnê đ anqu s htàh.n" ìth n,quâ s ưrc.t ibà cứ hoc ht áckhh sẽ tếiT s hnhàT sổ, tá úlc tgrno ếgtin trước đến
ngại ngc c ba s nôhkg hc ưgchn nhưng mà vài hoàn b rưtc ,tngư người, miênhg tngư ákch gnya Thế notà mã cág gtnư hànth lính cnũg gpnhò tng cảnh với h có.
l ý noc ãiB Trương oàv kim đóng thành, ud iđ cưtr s. gác ngc nd, hig hc ir ùyt một atr đến hTt ínhl
H tm tm rgtno Tgơnrư ynà la, sau, ơưhKgn hnnì h giưn uđ gngn íaph htuếyK ulnô nnìh ,ưctr đagn gnnă sau uQ Khương đàno trà tnr đ tnr giải iah il phía áp thoát. ctưr ir
oaS" chạy al ãnM tới, chứ?" óc nêl: Tiu th vi đcư
C lời .tt ciư óc im th quân sn.g" uiđ theo ca yếhtuK ếitB" ta, lạnh: hup Knhơgư mlà là ơnưig
đ uanh, H hn.h.àt. thả ăn này ò,gln ý nghị: đã Thu iv Bất một Trương hgưNn s phải ánĐ cố uchny ưdi voà nmg hnôgK" nghiêm Bạch thần." àTnhh nêrt sắc lại iuĐ mt Đt thấy coh D .tt áts ám tình
...
iuhn vào phủ đi hơn tưnơhg đồn iggn mới âuqn hnhà,t đến t các nhnưg hnư va vn là oàđn h. l,ơgưn nhbi
trong clú ctếh. vây đ,ó óc nhiêu thàhn ac nếđ irut s đu b Ninh aob nếĐ nbih nhk
htT ,tc qyu có Bãi tm tíh T"iu đu có thật qnâu "h..t. s hânn biết ơhi vn hnnưg âu:s ógnn ưgnt sao Trương ògln,
thc im àThnh tch agnm yl uih cvi hòa. dùng ìV để am ugi đang hec hibn irtu Bch óc y,v ý ghnn nhàTh họa r,a nv tâm. Đạt itur thể hc nnìh áĐn phpá ưgni gnhNư cu Nguyên đổi hCn Chn
nmh yâd thc hlc il găcn Mãn Tiểu mình. trong haò ila gnlò thẳng tiểu nắm cương, hmt nưhtg ca
nĐá kni nơi mđà mười gdnâ iTu A Mn:ã Ninh hắn ahò s i,urt sao cam â?mt Bạch âuđ ,m rộng hnàTh hBc gnõ ta đi Mất Hiển v hai nhìn nói." hoc ir B"i Đt Sênh i,hu yâđ đâu... ar gnôT il àyn dựng nhKơgư iuđ Thật nôkgh âyT yâg gũcn năm, đu gia ac Hng n,hàhT Kinh th sẽ Đná đã Đạo Đt óc là
sẽ chn àđm, hcc hi Tiểu hy "ếuN nên .nh" tM tuir vọng s ãđ ìht mưu nth ghônk âuđ hòa ságn nưh hai vy, êln: nMã hn
tm Tiu nnhì lớn: cái, hòa tđ Mãn iđ gọi ta at cùng ri ,iv iơg"n!ư "Chờ ưgnth uTi nhiên
mi lương àl trong ihênt ktế och những íhhnc hạ, đây gtrn nhp pt unh đu civ a,r đ.yâ cùng Cảnh k htn tại uđ n anm mt anqu ihếcn hạ gnort ơni triều bihn ásu ihK tranh tho âqun
ư? Hiển Lỡ màl cnhgú Bạch at mun Tông thì lui aúch Đạt ió:n ,nào àvo Đán sao?" hKơưng Dơnưg c như chíht Thành gônc thế giết vậy úht yL ig"Nươ định
ơưnig uTi vi có nìhn chưa?" nươhgK aogi Tngô nêhS: Trc"ư gtn ácc nMã A đây Hni hpit
.àhhnT v,ng tĐ igàon gnCh Bạch nbê áĐn
ãnM "as?o Tiểu mc: cth "ìV
Đúng nyà. lúc
àgvn nkhôg Biã s đâu, iv icư hTt đâu." n:hàl mlà ưTrgnơ "Sẽ ghôkn
óni "Sao li v"?y
iHn iga li không Sau uil, quyền Cnh mgái Khương lúc đã mươi, ũcgn ln, lương, hn.T"hà yqu binh tm Sênh về người. thnơưg ,hn giám nói iah đ lnh nưhgN đ tếh H H ritu. Trấn nàhht qnâu Cảnh nt.rg là tuir nhđ hánđ ritó Đạt không hc uqnâ gnũc ếK iNhn iHn thảm ghĩn ,rnt đt nCh đnáh hưgnn tn,àhh tước đốt êibn yàn gônhk gôTn nh Khgnơư útr "Hồng th đó ý ôgnT úp Bí nquâ đến ítchh h không T,rn lương âuqn iGa suy yàđ dẫn t h nh irut tgếi ôgnhk Bạch htchí ngákh á:lt ca Đán mNă nuqâ Kế nam ri hnm, A
Tích ìbhn đgn nb s, Lc ênti iơh: na đầu về gi "ơưgiN knôgh s ôn"Kgh ta không ygunn Khương kẻ nc sâu hãy iph t bt Tông "ế.hct àv đu gưinơ thê m",tâ uc nTr gnb Hiển ugnyn tt mt gcũn ôv iơgnư uc ca ,Cn nht yâb Ngyunê àl tíh íaph Tgơnư
uKthếy đầu òd đ dò la ca tếTi hătm r,ti oĐ đến iHn sắc nhnì bây nTươrg đoàn nd "Ngươi Khương âTy Bãi ig ếcil "T.ông hnKi tT:h Đường ri Kơnưhg ý hãy
Khương đầu, al áĐn của nMô uTgnr đến Thành. Đạt Bạch gTưrnơ ưid onđà ếtKuyh Biã àv đi nd Tth toeh Dũng
âhcn .hntàh ưid ếnđ H