Logo
Chương 1043: Kẻ Dã Tâm (2)

Sắc mặt Khương Hiển Thăng biến đổi, chẳng còn bận tâm giết Trần Tích, vội vàng đứng dậy.

Một giáp sĩ vung trường kích: “Nghênh địch!”

Lời vừa dứt, một mũi tên sắt xuyên qua làn sương mỏng giữa sơn lâm bay vút tới, xuyên thủng yết hầu giáp sĩ, mang theo thân thể hắn bay ngược ra sau, nổ tung một vệt máu sương.

Cứng cung.

Nh nuế nrgto trâm “Thả nDơgư iơh nrT chậm tm tm cây không ta na, ac yL c ht, hai ngn tngr của gnH nl ú,hca khi usa t hcếci iãr ưt nhắm kề hntâ li cnôg đi, nàng Tích syu ar iph gùdn bcư cây: àov bọn Tổ hn ra m chết.”
truyền âchn ưgin phương bn ngiTế áus ưbc àox âvy ưngh vây. vòng iag kín xạc từ ,nđế tmá
từng độ hành áp iátr rtn phải l,ên tc lui những nuqâ cgnù ahnnh nhgươK ac hTngă áhck. vg,àn lại cưb goia nhau đưng tiến hơn ginư Hia Hiển vững gsno
nàđ hmci .lmâ kgnhô ìhnn Trn chng để ý, đầu cũng ơns ngẩng rtnê chTí
,it Trần paíh koé t sau tên tránh. Dương mắt, bắn lnưg sau cm Ly haúc hưn tựa Tích tM ngôc iũm
!nnâh Bo đại v
sc, ànb tay tay yg .hN yat ydâ Hồng Nhị Tổ Trần ihênn uaq ngùd ch,Tí ta c ngH Tnr tya ngnó gùdn ưtl đàn, phía tay nưh rtâm tưl bỗng về xoay c Tích gnnhư T tano ngâ
lio hai n.câ àl mtăr ơimư cung mt cgn yâĐ
tr Tinh ohet đông, sống cũng chưa h,nhna mang quyết ívu unế htân không nbih mang th tothá nưvg il víu đến âyv rất gnvư boa ni. àm gknôh cch
gơdnư động l yL lặng egnh chíT hmìn quanh. koé Trần mt n chb cây gunx ưDnơg gcnô sua tĩnh chúa lng khác,
mâl. áGip v cyh đau sơn Ly công nưgDơ chúa mc buông ,yta đành đn sĩ hapí
htĩn ln ht ba, để at inó ón:i nrT lui ngĐ xuống!” chTí ìnhb
Nió d ing công để đến chúng amu :nói ôubgn !yb a,t ar! yL Bn chúa ta gtiế ươDng
đi Khương Tích: gnig sĩ vi Một cúha iHn nìhm ipág ònc inó chỉ Niươg sua ưđa hnl .âyc sĩ gônc lại Giữa nơs ágip bảo Trần aih .ưrct n Thngă lâm, v
onl người àny, úcl hôgnk duy aGi ếint. lùi mt hn chỉ
ếitp th công nrT hc,úa đi, gnnà Ly vào bọn tmâr Khhno dùng giọng: c Thcí óni, mtrâ suâ nàng, hnl ta phải đâm ôgnhk ovà Ta ãđ ir iùđ hkc oet,h il gDơưn k nếu tcế.h
thc gnso đt. ch phía nrT v rơi istế ếikhn Nàng íTch cht ntrê c,hTí buông àgnn nđế đâm nxgu ùđi rút tay, uđa trâm uđ nTr lỏng, mức rmtâ ôv
h,cTí giận. Nhị mt ir óct Trần nhường ìnhn tm uđ, đôi ib tránh lửa gnô, chẳng T gũnc khgnô hnnì qayu thng nhịn. ngotr đy tràn Hồng chợt nrT àvo iám Tích
nhiên Xung tĩnh nuqah lặng. bỗng
ugcn sắt nưh đoàn ygan nádg thấy. Mũi amư cgnh ĩs osng th xuống, óngb gncũ c tên iágp trút s
người, ?ugnc òr,gn ah vẫn không gcnu tươi gôcn nb s thứ cho đ đ uc nòc đ Ly ban aso hiệu Đi bn chúa biết bn tm lực. nêl ngươi àngn bn n:ói gcun nhưng máu đnế trưc đâm châu.” âyđ Dương iL iùĐ vẫn chy sẽ của cch c ht bình tĩnh Đã của b ngôi, úgchn
ngươD at Ly uôgnB ôncg ra! đ bg:n ahúc mt
êTn bn yết hkngô ttưr mũi hgtn tm oàv găm u.h cũng t,phá àno
th ơih th, ihơ Mt t,h hơi ba hai
igưn tất nsươg ch lay asu yâc nrogt đu l pn chb m h dương. đgn Bn c thấy bóng gnm,
hộ hếc đ ếitg hìt v nơhgưK gnađ ctá ngươi điện :gcn ,ta h nHi nếđ ndg chúng Thăng kinh ?gì Bn páiG ncúhg hgkn
rừng, hơi mười, nếĐ ta anvg ám cmhi tgnor tiếng thứ otr như ht agi hi.u lnê iún óth
hip bắn il cũ. ntê đường il iátr dùng xong, iĐ chiêu đường
được Đt Khương hhànT cBh và nb còn vừa sĩ imhc píha âml iHn g,nux à,yn agi .sĩ úlc Đn trước ơsn ayb vòng ãđ lâm. nl,ê nl s mười chạy lại gNay giáp lượn bcư h hai không óchc onrgt ătmr ưtl gănhT trên gnã Gápi ơns ghon hc
nht ch ívu cgnh tv ,háp óha áoht êkin đt íchT đến Thiên nhớ nrT thành htc x trên đ li tr x triều, Gpái ac đnế ynà. Sáhc nrhtì người áigp mới trong hki óc hk tưng bất thủ ht hyc. Chn gnvư thn cố quân
uq tên oàn không nb nsơ ếhT lâm iga .ti nhinê ,ngưhn ònc mũi
Tnr irã h.t chậm íht Tích
ôcgn cm đ,t b at gai nb hcế Tng hắn ndưgơ yL trắng cbh chúa ếhnci êtnr t.ir khcú ưnh hôk rgnt nhgk utm ngđ tưn,gr xương yâc gnhn ơnDgư tm
Không .úngđ
Lc aC của âĐy ?ư ?ai Cn người
uas Ngya ãđ lên, rnT àon Hồng Thíc ưgnl xtu gơi êbn tay tay htc gn,ô nch đến T chẳng ikh bếti nm vừa clú Nhị c Khương iHn inh ông. ăThg,n t
ôncg ngă,hT áum hú,ac liên inH tt cả dùng mngà tếpi tv nTr mhnu đ trâm Ly áum chảy ưtiơ đâm đến dòng tmh Khương xuống Dương đ iah vào l.a sống của hát,n ùiđ cnhg Thíc dọc Nhưng chân, hctế váy, lại
tay g,ln cíhT rnT T in b Lòng nhanh ârmt lấy: tay tb giác “Ngươi!” ngH đoạt hN bnà liền
một k tin.” Trần “Lời ícTh của ôhkgn cười ũncg ãd câu tâm, ó:ni th
àonđ Khương uQ, sức ctưr hoàn chỉ ônkhg hoàn âcn th. cứng knôgh ărtm ĩs ưimơ óc hai vũ nc ưgtrn Knươgh ckí,h Khuyết hai chiến toàn àv óc ucng hhnà li một ápGi hík s quan
lộ óc ?gsn tếti gưnđ ngoại cnò Nếu tm sanh, uli con thân này hnp clú
hnti hCn uh.n Cm hnu tinh K u,tir nhu inth gntro của đến âqnu là
n.gl vật nV hĩnt
Lui i!l
ôghKn.
chạy hai gáy đã b được vừa ư.cb àm cíTh dừng Trần nSgo tch ưbc bóp gànn
gônkh íchT rnT .li áđp
ayt ãđ sau t gnkôh đẩy nhanh, agi ahi một d,ưngơ paíh nb ar, rgn tới, sau Một bạch pih Trn Tích này uaq um e mũi Tổ ũim ưign tay tách bnà rt nh iũm hN ar tên Hồng .hn inư.g âyc ghim hai lướt uNế oàv tên tên
iư.gn úlc ncò ĩs bn iah éko khỏi nh ãv hapí còn hơn chắn Thăng ãg.n ươim il ipág nb ngos b đống áGpi la g,iưn vội Khi cưtr ch lần ltư niH il, nghn rit nêb ri sĩ sáu Kghơnư lui mươi đến
theo igó st ũmi êtn mắt mgan ,igưn muá hpc qau aih và xuyên h ưtl tm iah ếyt auq đu mắt. iđô ôhgkn Mt sĩ, uh iag páig c
mươi đưng chéo ycâ nugc àlm ihbn mình trái hai ca il thân, ir trái ri hbc hnTi ươgnd kih cư,b àm ithn ,onxg rưct bc bihn ẩn tức phaí sua angs .yâc cếh nưm tên áhcb ngơgiư haci đgnư khỏi lập ,iph bắn ech áp cung êtn mc đnưg thế phi iah
âml lại thnĩ ìhmc àov lgn. Snơ
hTíc đã â.yv bc,ư oab Trn ntg tđ b gdn
itn ngưl Bn còn mà ghkôn đ óc giọng: íTch đ inđ chaú ta tmr ôgcn giết h s. ab Bây Trn uc ghnúc sua itết àl đnế người, v đ gi ư.gni
ghôkn ý nrT ông. đ nđế hícT
công đi Thăng ĩs hết, qnhau g.iưn nđag Cgnh yL tM ông iápg ,li vào sĩ bnà uli úic tay piág nói kéo .sĩ gnnga Ly um ơgưDn úhac ôcgn bỗng ahi nc đi ihênn uaq người ưđc Khương Dương chúa inH đã iápg yvâ
Tg.năh uiL khni ìnhn inH hơn annhh ihp cgn cúah rnT hBc hc nHi Tcíh gônc mt đ ùcng ưKơnhg hh!Tnà giáp ayt ìnhn ĩs ct gson nhgc Đn Ly v li nb Đạt tâhn ,h kéo rnT Thăng gnH lùi nòc tm tay Tổ chíT, h ơnKgưh n,ơg Nhị, Tích ,il c rTn hênigm oék ưnDơg ngh àml n:ió
nhận v aog ra lưng tới, nđag né apíh hắn. c không bya uđ ógnb mhc túr tnárh hăg,Tn íaph nhng đầu, hKơgưn u.as Tổ Tất alo nhìn ir inH àonh gt tnoà im rtnê trâm tsá chằm hN ơc ênt ngiư Hồng ũmi
gHn nogm ta đàhn bn íhcnh sgn nhưng lần vào năm Ta vậy, giọng vci àl glòn, cũng im bn ignơư i,r ìht biết đều ,v at hh,nàt uqa ưhn nlh ra cây, âđy sgn cghn mất. đu ni:ó bao knhôg gmn trở chẳng ưlgn thân yah tsó iongà Nhị Gi .ta ca T hnm
cgnu cứu!” cLú yta cung n:ió gơnưD ônguB hắn, bản Ly phn n trong kgnôh ươnig giãy iag cn ahcú yn,à ôgnc ra, bản
áp x,ác ly đối .yvâ òvng kích n cThí pt hpá nnìh, gcnu c âđy tt uqan. người Trần cunh kôhng nihb stá ba chính lhn bị lngù nth li ht đột đ bước, chẳng Vừa hhnà óhp đi chká óđ mươi bn đ mình s cchá nhti mt
tm tiếng gmếni ghmi trí urng lông li, Hni td ănhg.T nêt Vị bắn gưhơnK âmđ vũ tên hay ơsn cung rogtn Va iũm avng .imnếg ăn Thcí đã lâm hacú, lên mũi ,it ,útgrn yba gcôn vào yL tr Dương ý sâu snơgư ,lnê êxnuy auq chíhn gnm ơni ydâ ùiđ nrT yâđ av