Logo
Chương 1035: (2)

Trần Tích im lặng.

Kỳ thực giờ phút này vấn đề hắn muốn hỏi nhất là… ngươi có phải Bạch Long không?

Chưa đợi hắn lên tiếng, khu chợ quân bỗng trở nên yên tĩnh hơn.

Tựa như có một luồng gió lạnh từ phương nam thổi tới, khiến đêm xuân trong khoảnh khắc hóa thành đông giá, cơn gió lạnh từ nam thổi về bắc, dường như đóng băng tất cả mọi người tại chỗ.

c ngH gânn qnáu at:y hở ac a,gi at Ch yàm gôTnh Phật hiểu!” nortg ôMn Bảo nh uyQ tm
ơni auqy ôhgnk hik thì hiểu lắng.” t cảm đt lo àlm tquý cThí Nhưng yht ĩhnt a.t ta qýtu aT hnư việc :ión ,qua chế óc nên đó chối r,gtn đó không snih luôn thể Phùng pgòh,n iđ b nigư sau rogtn il hắn từng hbìn rnT oc,h ngoài hnà átph nih àyn ùhnPg đgan gưin íđch túi cho ra igu đã đ mục Ta tiên không gđú.n quyết il ta ,hisn đi il lại nêti
ht n nôĐg ênn “Vậy ac mt heot :ý hay ipĐ mxe unm lạc nghi đy điệp ri nói diõ mt ta Trương người tm không?” H va có pc iv ng iênl nggi ta câu ta, hnđ Tư Thanh, Hi cho iơngư àl vi tM b
ngũc ãđ ta Mật àvo ynà cnhg điu hơi ht th Nàng Điệp gônhk :ruư nưghN tm Tư.” ar nhim
Tonrg im mád lặng .ión hia tất mt hgônk bên ch lẽ đất, gưnđ lời đứng nâ,qu cũng ưngi c
eoht nòc ngang tiếng ch tối đội li đi kgônh một òvm trong vào Bạch Long phía t ca a,us ìmhc hibn đmá ,iga điệp k liếc t nàhht, tm qua nga nvg htèm bóng cổng đêm. anvg ást tm
,li sao H Trương at? lắc vì phải hyt ưhngn li Kghôn óc áđon nc đ:u
êd ta mìt T Binh nghỉ, nl vy người hết. Lang, hn được Lý Đi .tth Tam này aih nay mua td đến lính yat Nh A môh gnl im h:Sên vi Hgn
uyHn Thanh X,à gãmn điệp. eoth gLno hná thêu usa hpc na Dưi trại bập àv mt Hải iđ mc la cmh y hơn ơhn là imư Bảo vt chc ctúh it, ym hình gb,ùn ax riã Đgôn cBh iav, gùcn nga Hu
trắng dn tm mặt Ngưi rồng đu n .hutc đeo quen
nig t ni một ra hN v Sinh đgn Bhc hpT gđn nđg Long tâm ưđc? ynà có trí hiTên Hạ yên đu vào người Tiếu, ruư: cảnh th la đ Trơgnư tm nưNgh hìnn t,ir tướng ht Tiên ơih đầu sao n
gia tc aco gun im ăn iggn say về!” êSnh hôgnk ht,t yan r,uư mi lớn: hgôkn “Hôm A Hồng người
ìg “Yêm nàthh người chui nếđ gi áic idu lều, ht ta ngươig ngđ gnùS Trương đâu! n,đg unaQ đây aio yca Thất évn iãB mt úchgn nbi,ê ar Lễ nhgúC tnr kih ngi:ết hp rèm, cúi g?ì nb
aHó is.a ođán tth ãđ s ar hắn
xtu đứng sớm tĐ dậy hpát hng iđ Hạ gơni ưcT Cuh hípa sáng đ,i đến ,na v ném nôgKh Tưgơrn còn Trnư:g chB vò rượu, nĐ. mai
ayc cưi ci,ư nhấc uống bị níuh t mt bên hcn đến Tơrgưn mt mgn, Hạ .àym rưu nđg trại lửa
agNy t giưn phi đầy Đông rút đ,ó inl sườn aih pr trời. ing nêb iH nát êyu ugnv mã, Thanh b bay ing g sau ãm đao úcth đến iah ưtrc écmh hưcgn chướng gna đao, nv ra, by,
rnT t.t hơi hoàp dài: thì “Vậy th tm Tích
oba bên nlgò hip chứ, kôgnh đua Tiểu này ênuhi sao?” tốn gđn nói: qua bc gynà na “Thế Mãn gns
Sùng L mã. cghnư quya uanQ tướng gnnhư ngại il nH L ĩs gùSn đi Quan, hđn ý bỏ ang d knôgh hpía v óc
iđ, bèn nếđ hnit đám us ãnh bn lại hnnì ưnh lính tiếp ta nauQ nhân im Chư oh Sgùn lánh v rằng, đảo àyn .yv lmà hứng.” đng Lngo ve thít iơn :ión nôghk tyh noá “Bản il nđgô, thương mọi hbni gn mà ct hitn c Lễ gưn,i tm hBc ta mất amù
anm kỵ một Tnr t.il t hcíT binh đn,ế hty thì rãi đội lẫm itến nnhưg hnìn, íhk và thế ngũc ngđ H chậm íhpa Trương yd
ơTgnưr Hạ k hiếu Vì sao?” h:i
êSnh đều n,b hTu Quan, trước b.c gùSn ngưv A c rt ra “Đây L không lần yqu sẽ v gkônh ac thích: ưic ngH phải iig htế D khi têui gia, khỏi tB im th ônkhg ưc.đ ếnu
vì đến ngươi nghẹn i.l Tích iB tm an nrT hìt num ión
ĩnht “Thứ hícT nìbh Trần ó:in lỗi.”
nhìn cạnh. nbê ir ìhnn Long, Bch Trn Hạ li Tích rnTơgư
tál: chiêu piĐ tiên tgn m púgi rnT àv ngươi yh túi nghĩ sinh gvn tM mt ta Tích vào g,uênyN ta ingươ C at quýt, do đã Kih T,ư chối.” t hgưnn gnt mt nùghP
dgán đã ư.T iưc nói: gia Đip đến nlé Tuyệt coh ơni óđ iđ Đip nhgôk gđn ưT, ưniơg at Mật pih dù iph. lo mm ưgơni nuôi hnp vn Mt hídn gn,Lo Bạch nrT cổ.” ưNghn Thíc ũCgn một lút
gitnế. cíTh tm Trần
hgnkô Hgn ơnưgph quân chíT nnhì ânth íhpa àon. mt giọt il bn đu v aqyu đối T uưr, h,N cả hc uống uống nrT mời
ahnhT nl. thế htt
ícTh ếlim ,đó nsg óhp nlú những ió:n cút ta, nimhêg ngày vào ãđ inưg ihm. ging Ta tnêr ưgơin uđ áchc hĩgn nàyg pih mun ôhngk uáQ iv ckáh, âsu áhtng ungy gncũ mỗi umá đao.” lưi rTn đi
tm hc nb och nkhgô Bo Nhị xâu aqu g.un Môn “Rượu c gnH Tổ uma cũng ghĩn ir, ta trung mén hPt átl, :nquá để một hnTgô h
vàng Shên vội trên A phi dy mông: đng đt “Được.”
púig mng Mt Tư ếđn ta ta, phụ uit mt ,âtm đâu.” Yên nh những vì uc il chn nìhm nđg huyệt, kẻ mà ô?ghnk unyg Đpi niưg cn Trương nâht và ,cahú nhc đã mđà num ,đó s him nuq uư:r ìV thúc uđ ndhí ngươi ovà H không gdán đặt káhc long pih h
nm.a gnl Thương gnđ l dy, íhln nhân lần v cùng ahpí nnhì ưtl binh
cà hbin ôv còn ù.cgn ,h ưnơgs ch ùncg như notgr vừa ,áhđn nlíh nhân uqnâ nh ir ũr lại bị lcú này hưntgơ yhT
ìv sao tM aT nigg gia hơn: ẩn ý ư?T Trương H iv nói nhập hpi càng Điệp
cBh rơnTưg nói: iph này, hỏi ri Lúc Nơưig H nêb Long hn nhc là muốn cười ta ?ghnkô av hpi
ra ăngn đám muốn yat Vương có Vẫn ĩs nthhà đông, ig ,nc Huyền cm :uqát Mệnh il gtưn yht ikh K Xà iBà “Lui bước !gxun