Logo
Chương 1031: Chỉ tay (2)

A Sênh vâng một tiếng, vào nhà lấy ra một chiếc hộp, mở ra trước mặt mọi người. Bên trong là năm cặp tượng đồng: “Đây là những thứ Hồng gia trước kia mang về từ Bạch Đạt Đán Thành.”

Trương Hạ và Trần Tích nhìn nhau ngẩn người.

Hồng Tổ Nhị cười khẩy một tiếng: “Người Cảnh triều phóng đãng, tư thông nơi hoang dã không ít, nắm tay nhau đi lại khắp nơi. Hồng mỗ cũng chẳng yêu cầu các ngươi làm gì quá đáng, chỉ cần thân mật một chút là được. Đến lúc đó, chúng ta phải đối phó không chỉ là quân giữ cửa thành, mà còn có cả tuần binh trong thành. Sùng Lễ Quan của ta ngày đêm bắt gián điệp Cảnh triều, Bạch Đạt Đản Thành cũng ngày đêm đề phòng nghiêm ngặt Ninh triều ta, phải luôn luôn cẩn trọng.”

Trần Tích chần chừ, hắn cũng chẳng biết phải diễn thế nào cho giống phu thê.

ihC ênY vẫn êYn H H. là hiC
k:h H o,Sa at nb ưhgtn gơrưTn cười oci a?so
,ti rTn uđâ mn iđ vừa v?y Hạ nht íhTc tay nihnê rồi Hai ngTươr iđ :hi iơưgn
nãM há n:hưtg càgn iuT tay Miệng hty éko iơNưg lcú Tui k?gônh cs ,to càng oá hòa ra àngn
óc mi Ch hmtê giúp óc hc nhanh nihu tá óc imkế tu ht hành chóng ib.à cgh,n hắn
iv tay thì àl hpu “phu iđ ct quân thê chuyện nNih nắm ơngưc, tb hppé .ágio uti,r cc thê nch, t đây iđ mna sua phải ênb n rcưt, hpía lễ k aíhp ưnhgt, Tại
hKi iương h:i chíT đến.” chưa Sao tđ khẽ nghe từng chn iTnê niêh?T Trần àno
s iưm nngưh đây lửa, ũgcn Tiên giới. Gi lò àov ht có nhTêi ortgn điền thiên, rt mt lúc bưc hnêiT gđnú hắn êTin bảy inết .oba nch tib nh đhn ngọn n,hht đang đ háck liền luư đt nađ igpú ôhngk rngt trăm li cl êmht bước là Bgnă bốn na
ba usá ntg một óc níht trước câu, àGi ahi iưmơ Tích yb Trần tng on,tá gnc mtăr ànng đyâ êithn .hc otàn ab Vân ơmiư b trăm cníh
cách nrT nhâ.n với tính in:ó Tích hp đại thắn ciư ca rgnơTư àl ntgh uQ
hnt Têihn i,r đ .rtng ãđ Tiên H ênTi mhô inhTê “Tháng áđp: nTưgrơ là đã thản tđ êhinn nay trưc
xem im phải Têhni ra inêT íhTc vn cn nhis bát n.hc ưnngg ca Tnr nưh mT tđ oĐ h tám trn,g ếnđ
àny gii liền cB nhơưgp để đến b cầu lni h hàn đây đgãn gnnh .kuhây lơ at ếđn ngom ta ipúg trốn ngươi ht ếimb ếnđ mối tr. àml iig yàng tB aim h,Tu otngr đ, Trương h heng nói ãMn gôhnk thích: unaQ H nữa, Dạ ếnđ Sùng Tiu Thêm L Bệ ,ntg
:đu óC hcíT rTn tg l.ý
để nrT H Trương .yl nm ádm cs, đnhà hícT nùgd chỉ gkôhn
ni:ó ml ?ư l H gnrơưT hờ S,ao hgn
ai rgơưTn vi iag ngón tyh nêb tay nn,ìh tay chn l, éphk ơgi gànc xứng. dưnơg vân bạch ónng gunl nlê, thêm li gvnò một và aty cùng H lượn gknôh nàng khí rt chếic hci nil trên ngc c tương
n gn ngm vào hìmn soi ac nào at Trương rgơưnT thì ra xó đgn hni đến bực gh hík mơ xứng xhn èt uhny htì không!” một ,na hão yếC,uht gương, yãh àLio bi ikh vgũn mxe óc trước bước từ cóc àm :nió Hạ ac bắt t ưcch ca iv
inưg cùgn một đạt mc Gài gyàn đ mới môn giới nếđ Vân, có nưrTgơ chn khổ nươTrg iph th ihn tc min tại. đêm nếu nc ph,áp ,ut tu H hôkgn H iV
ká.hc yauq êih,nT ênTi Thiên, hnìn ngũc n,h đừng Thiên, “Ngươi nrơưgT ihêmgn coi Mãn óin: àl ưing ta àl útc nũcg ưtngh Tiên uđ iuT Hạ niTê
Trần tgếin. Tcíh tm
ia cu hn hnng ơgrưnT lắc ếđn thường ưht ânth song cũgn Tích itu Có vậy?” tình… toàn, đã u:đ àti ,l mo đến ignư nôgKh rnT l nhiều
nnàg hai nhKoh ta theo, nhiên nm rnT ly ghnôk yat thản đâu.” ưngi êny khắc gHn xy c:Thí s ar iếtp c sai bọn â,mt óts gai
tốt nb truyền mun ohc ơiư.ng tay: ăgnn nugbô v tàhhn theo không rnT Cynuh kinh Tích s này
:hct ìg? thì s “Giả ơrTưng àyn H siết ln lại
at phi mun iếtb ôgkhn gnhôk đi s đón m:t ngươi thần? thần rTn nhCg l sao?” iđ sắc sát s Thíc oaS má
đang nàb iTu Tiểu u.nah nMã và mn it ,ti grnt hòa mắt càho iuT tay hưtng H c Trần hyt li n,ày Lúc yl Tíhc ưrnTgơ gnây ,hi hđn rngt vừa người đi hn c,h nhìn Mãn
Quan? Sùng m il các là vẫn il Cuối hỏi: íhTc ơưnig nếđ L nTr cùng “Sao
k maN của oHgn h,t gnơưD r,i kh: À t,h r Nh có phải nmu còn H còn inV iag, Dương nưgơD Trương iTn inêV cưi àvi ig.a Nông .an uhC gai,
h Trần uc àlm, tyù hik trước việc ếht chúa, hc qun cThí nth iưng bình được khác cn ta ht nào, :inó v.y hnnì aT
clú hiệu nađg H ra đi nắm vẫn đi hN ,này đầu ynà tếpi ,tay Hgn tục ayt đưc Nh Trương Lúc nHg v đgưn nnhì hípa i,l T im nửa T giơ trước. auyq
iam ngạc “Nhiều cíTh os?a mi yv rnT ni:êhn
hnit thân ignư Tàhnh Tử v đã ai ncò khẽ rgnot H thiệp ứng mt ànyg phi im hik im T n.a giao ar cákh àhnhT ón,i nrươgT ri, hP mC đ với nói: mC gi óph lc thì vi nghc
nói phi gnhôk ta nch cưb đấy, c:ch trêu hơn nc àvo Đạo iNgơư hcgn H ngươi.” gnyà òcn ơgrnưT thận sm mT
vội tốt quay nagng i.đ Ccá đi qua uđ bộ ànvg
nth triều ,nhàhT hnư nơTrgư định ếĐn ếht tĐ ngươi nĐ Bạch khẽ H đón s oà?n nCh :ih
iĐ nơiưg Tin gTơưnr đưc s amT làm và Ngự ơl âLm cùng của sĩ rằng ngươi u.kh Qnau, Vũ Lmâ ngươi aqun Vũ aT Dnhao, n:ói thn nâuq nếu Dạ mt mối ngươi được thể cm Vũ óđn e v. nâuq ivc nigơư ưntg ,bcư ácc Hạ ehto htt áts B l,à óc phía hC s t các sự ,àny ùSng tưng L h uqnâ, đgnã lmà uhT địch ênihn crưt Lmâ biết chíđ sau. đến nưh aig náđo ioc hipá h Bt
trấn gTưnơr qnuâ êniB Đo .gdn bình sao T cầu uc uđ ar, uđ cn ,óc cu mnu dù ũgcn H chỉ hPt sự ai ngĐá chiến n icế,t ế.cht ,T n:ói htn chẳng
đạm: thần nlhã Hồng nơh hN nữa.” chút T cs T nhinê
ikh Trương i.nv th,T ãBi rtch tiếng, T mề,” lạnh ciư nd A mt khp gnH hN L ir Sênh hknig
qua đi các người. v này, hìnn Bi gngan đu vy aphí naho hai tt nhao b cúl
ln nhưgt tĐ ynà đề: hBc ưngiơ đi àv hnug eto.h Đn ôkgnh hc nnê đi M,nã hiểm Tiểu d Tnr Thhnà iđ gtưnh, cíhT uTi yếuhCn haò
tm hgtn tám k ghnưn ai nxuâ il hia gió uâl, m ehto ,uhc my người căng iav li ràng H nào. usa ttoá với Tích úlc nói cch m cách ai uhni Trn ưnTgrơ gnlò đó cư,b đi d tay ra ôkngh ưcđ avi bàn hi.ô
Trần hânn nơrgTư íchT đã đại nào?” chối thế hiếu k t hỏi:
đu nthâ ưTgơnr ihc cếil rồi.” Hạ nh một c phụ ta t “Nhưng i:ác
nQâu luyện hngôk hnôgk hnnha hcíT Trần ut chậm. Sơn
có rămt Hạ nữ bưc Đơgưn ,nch nsg như mà it,u ngch ưtcr uti i:ưc ht nào oàv ,ltá ơimư nmu trú? trm oĐ im mc ab vậy mm là chc uâxn vĩnh Tm êinhn thanh nìhm t áus ươTrng lâu gnom
s ngươi.” pgiú ưrngơT chc mrt hk tlá, H mặc i:cư “Ta
và hPt vội gnàoH, chùa at ùSng hty òcn thịnh.” gn grotn Lễ bnê nortg thP apíh Mãn cc ah một mnô ônm at miếu đông, ngôi nàhhT mt đạo iuT yàn và tr,n Đình Đạo hgưnơ đáp: nhân sĩ ônhkg Đi có nQau ac nvàg năgt
hcíT hếui “Vì hnàh lại đến soa khổ nrT k tu :hi cc v?y
av hắn pk ar ,h tđ quan Thiên nh tm Hậu cLú đỉnh hành bgn vằn chưa mọc lửa, lại lò tm .gonph chẳng òcn
nmh.ì Tchí rTn gùrn lòng rngto
ngàv íhcT Ta có .đó vi rnT nói: ý ônghk
lcú gơnrưT g.i H hít Tếh yàn, hơi, mt osa Dù ciư nhưng đgún nió: cũng âsu
t Trần ngón htc t tếis yl dgnù a,yt ũcng .H yta ,cs mn Trương Tcíh
lò mrăt nơh òl sánh Snơ các unQâ ,la hóa Tnr Tích đt gnn Môn páph phong. ht đã trăm la, uqiá khi thn .h ngang ơmiư êinT đỉnh by s vằn hai by Tênih auS hTinê hàhtn la rg,tn thân gcnù dị. đt tắt, ikh Têni lò đ gnn
.icư il aih không sỉ, ch trở s t nuqa có Ngự liêm nTg ncũg im đường igh nhhtà bị àm it họa uhnyc này, trò v thê ếibt thơ ìv mlà
ưhCa chọc: yth nhìn tng những táo êurt bo iđ àgnN người đường, sao?”
hkí ch yta gunl vân ,ciá n ri Tnơrưg mt tás hck kia ếnbi ,tohe chứa kíh, H leó tch vung tpếi nhKho mt.