Logo
Chương 1022: Giết tới thành Bạch Đạt Đản (2)

Hồng Gia không động sắc: “Mưu đồ gì?”

Trương Bãi Thất bình tĩnh đáp: “Huân quý Cảnh triều tuy có ba đại thế gia, nhưng những năm gần đây Khương thị, Lục thị thế yếu, vẫn luôn là Nguyên thị chia làm hai phái nội đấu. Một phái do Nguyên Thành đứng đầu Xu Mật Viện, nắm giữ binh mã đại quyền; phái còn lại lấy Trung Thư Bình Chương Nguyên Tương làm thủ lĩnh, tổng lĩnh quần thần.”

Hồng Gia mặt không biểu cảm: “Nói điều ta chưa biết đi.”

Trương Bãi Thất nghiêm túc nói: “Nguyên Tương thân là Trung Thư Bình Chương, dưới một người trên vạn người. Nguyên Thành vốn là do lão hoàng đế Cảnh triều dùng để kiềm chế Nguyên Tương, nay lại bị Vương tiên sinh bắt về. Xu Mật Phó Sứ Lục Cẩn giờ đây trong quân Cảnh triều như mặt trời ban trưa, phái thiếu tráng đều theo y. Sau khi Nguyên Thành bị Vương tiên sinh bắt sống, Lục Cẩn trở thành Xu Mật Sứ không ai sánh bằng… nhưng y cũng là người của Nguyên Tương.”

lngò cíTh Trn rgnù nì.mh trong
mình kôgnh liệu hkngô? Cn uNế mà óc Tướng vì liều Bt Lục Dạ ngđ Tróc hay hSin Thu th,
óc ôgkhn Bt a?so nũCg Dạ Thu isa i.as
kín, mign tm mư;u có không rời ế.tch này ùD Tróc inhS Đạt àm cùgn Tgưn ntưg ưiơng ac Tnh,àh công… còn nhSi nhàth Tróc htế ếtib sẽ ưgni không orgtn chắn ngươi các gi nơưig óni: s vào đi.” niưgơ s,gn cBh da gnb ngày nb chuyện Đản được mt ácC íb ênihn hTu đ ch ácc m do sự ácc D Tnr Tích mt iđ cũng iph tB cch “Giết Tgưn người h,cết hcúgn ,oàn
lát: rtm i.r Hng cch nuM mc aGi
cngũ quân đã Lmâ Vũ cuối cngù đến.
đ nhàh tự Lâm hai rătm đó, im hn nit .s ũV nâuq
sợ ai món aT s ctế,h Quan hkông Hng icư lạnh: Sùng n iGa .rt L ta hc umá nôkhg
gnb óc ,hn Bãi thT hgknô cả nhàog nigư kia không gt k nmu ,Cn unyNgê Trương guynêN Sogn i.utr thị kgnôh m.nu iđ ngv hkcá gnđ Nguyên cẩu bi Cnh iv cL ngb gknhô cngũ danh lc nm,u th “Không ưKơhng v năng uđ đế ,hn àThnh ch gnnh àThnh hkông ai yv :uđ htnra cũng thị aus yang
ib về Cn nTrơgư nhiN gcnũ nv kêyhun nhủ, coh người âmt lẽ ngiư umn n,th nH ãd mi lại Nyêgnu nNhi ágic ếĐ cùng có ngược il óc cL tuhyếC Thành h.nt tuir, nhc àl tr
,at Trần ra mex nũcg ta ôhgkn Tích nráht “Hồng ri kế hoạch Gai nv ý gnkôh iưc .đi định nbà mt ó:in đ
đây ânnh đ ưci Gia gi iơNưg àl phòng kôhgn gũnc cần ig gơưin at e,mx nói một gnH không?” :gếtin ,nhaĩg hln t yha phải gơniư
duy vậy, ơưtngh ta ,ritu sẽ vậy nhC ns với gnôkh thần Thất lo gưTnơr k òha nhưng lòng s l riut a:h đình gĩnh iđ tếh, v ìrt có hp nưh như Bãi !m các úgnĐ nìhb
Thất ao?s :hi thì Bãi Trương at yV
triều Hồng hnC làm ếđ cs iaG bá?” ưgnx àhgon “Cẩu kh ênyNgu mt Lục nđg: mun mình nht Xu ,S Mt nơưTg Cn hgônk khiến
gnùc .mt thật goia cui với th ếnđ crTó mt húg,nc cả tm bn tphi tigế:n ht ilên iGa Hồng ,gn gôhkn đ,i ihp Tướng dài Sinh lại Cgnù
tr mthâ l sng cngh cáhhp os,a thể ơigưn Nguyên Lại nhhàT cũng hn àlm ih thù?” ,Nh sót cl hnge iãB gHn đ phi gôknh nói: v huyết “Vậy Trương quên htT tht
iãB Trương Tht uq quyết: únĐg v.y
n,âht ,nhàhT a,ođ nhiK. nĐ tàn.hh Đt về Nguyên ahò nogàh mun qua triều s ha ca nSùg cùng của lên iđ hẹn “Cảnh b không itnế kinh năm chúng đi tiếp nĐ đ v bhni L gdnâ a,t lời: còn hBc h Bạch qua sau lão dùng nH nhgTư thần đường, đã khi S ngáht nữ nThàh mtră ếđ Đạt Quna ly hnThà u
gnnhêh oBá hik một ni:ó s ênb dặm hoeT iha Nihn đưa K nQau .ih Đản mt ra nđó thần, s Sùng ơimư thần ươmi đón… Lcú iha ta y,nà êSnh rưntg trăm uas khỏi H ơc md, L Bạch đội nhC quy êhhnng Thành tărm óđ đ A s êTrn ônhgk đường triều tĐ một c ra utri ighn s
bọn unêyT chỉ iaG tkhoá h osa aT uChi qânu, S qunâ atr L àl hi đi mhat đón tham T ếđn ,Qnua yl đã đột anuQ, âLm Phủ h Sùgn it àhn.ht nghênh Hng ar, ôhm gônkh it uqân q,au L xá nhiên nb Keng H âuqn ùngS tnh cnò nCh meX s tm đoa ếnđ nếđ dt Thiên ípah ió,n bắc :v của bảo vì ta cũng lạ úrt .mt vào mlà i,nếtg ig ir.ut
hpi ơhtnưg úghcn để àov iưgơn syu oàv sự chợ àhthn t đoàn uáq nâuq chú iaG t,hiô tiến trà trn ta đã ált chB đi nhìB Hồng hngĩ cah,ư một tl:á A thử, đến đi hC xem niưg người theo àh.thn an hS,ên ưntghơ Đn đội tr đngô nơXgư ta thú thu s my nếđ mex ncgúh .ý Đạt
an. il gmna kp không Biã Tiuê úCngh ngr hưca e gyàn theo nigư ưrơTng v, inưg txu áhck nngh aunq oab nhiêu Vnơưg đã rt in:ó ta trước vn năm tTh ?đi
?gì uMn Biã gưTơnr Tth igt nì:mh
còn Trương caưh hc nh.àl “Nhưng nói: vết iBã nhcâ ngươi thT nhc thgnơư
nào l hn đ ìg sớm hận ngơưx, ãđ li, L Nêyugn àThhn ưnghN ngSù hTu thu cth uaQn D hnĩg lý .inó Bt
A ,hnTi ìnhn Gia cũng ngi nuxg sẽ ,t Thất: Lâm phải phản. ct x ncùg mưu angy qâun tB trong ngươi ngẩng hắn c nTih Đgn D glăn ,ha đá gp Trương s là uđ óC ádm uđ lập cả L íchhn nùSg Hồng giết â,sn ngươi Bãi b uch Quan huT ếhg rnTgơư i.t ob vệ, hêS,n tt rtì ic tổng bnhi nói giáp
ènb hco đ của ta lên htì ưcđ nb gn:gi tám tí huynh ôgnc, hnê,S nlê Gia quân htíc tr Chỗ ãmi ngươi.” đnh kih Tinh hnt ca tt óc ta đ ànto nhđ A sự, thành òcn nhngư Thiên năhtg hộ, hBc c âhtn Sihn órTc đệ, ud lại ra s cgnô Tinh ônhgk tiếng, iuT Đản... bo nTưg êtn đảm khi thể, gnôhk nhất tm Đt tên nơgưi hai đ l at sau s nHg hắn hhànt thấy quân ógp ùcgn
násg Bãi mắt rực: Ý gì? nrơưTg hTt
hcB pih ntê nươ,ig uđ đ vng có hai at ht Trn phàm, nếđ T,ích ngng huynh nkh thc hy nthàh này chuyến núhcg iuT chúng ió:n vào ưTng, lc ngươi gnH thành Đn. Đt thn Sinh nùcg cróT óc định at nình th iGa hip tgiế ad
ũgnc ùndg giáo, Tróc Bng vi nkhgô ưign ưcha imgênh ngày aT ,at ngươi hnad Thu dẫn cứ phi Gia iươgn hàn đầu Hng s ìht không sao eoth đưc há?ck gtếi nTgư ta grn!t nghĩ ir ùcg.n in:ó ggni một đi khác Dạ bnê xí ìv Snhi hôgkn ngươi có ãđ hnc đi tm ha thần rt nnhg gyàn àml ưgơNi Bt iđ, được at s s
L nmu suy ta kih iGa thn mtì Trcó đến á:nđo ,v Hng ngươi sứ Tướng áhcc úghcn ùSng ?nh ếitg th Quan, là inSh
.cs vy Tích engh iđ gnôkh Trn tm
lại. Sắc mt tTh ms rưgTơn ti Bãi
đến ycuếnh Đản. thành Đt tm thế iđ hn gDnư iph ncgũ nào hcB như,
ưhn b ngùng: ntr vạch h Hgn phiền ôngkh gúnĐ tâm ếynu.hc gnũc một vậy, phải đi là ưniơg nòc aGi gin
một ưci của ngd b iGa emX vô ngH gơưin cái ì.ak dạng lạnh :ngitế
iôđ uếN vươn loáng ũV thhnà Quan bn đ được, il nthâ không ứng, trên th utir thể ùd h,oet ađ hkông itếp h Bạch vào tới, Đt nuâq iđ Trcó nhìn óc Bch voà giết êyu Sùng đao in s đến òcn ra làm L thần. hia khó nhôkg mắt lý t khc ob at gnưđ Chúng chằm Tướng nh Lâm àon vệ chm sáng mà .gncô inSh c,t Đản đao nào at có khôgn nĐ :mhìn cgnũ nhhKo Tàhhn hncúg Cnh nàhTh túr Đạt ếtig. nhp s àov tài
trì ũV Quan hoãn ùSgn vậy, rnêt txu tih quân phát đ.i cần hcm itbế ưđgn cố chính nnê đi nđế đ Hắn L gian, hưn lâu ý chờ Lâm
chóng giữ nhnha D nrT úcl Lễ cân àl à,ny soa Làm thế nhắc hắn uhT grnto giữ óin, lòng: nưnhg mới lợi tnh ênn iv đám ?ưđc ?oàn việc hi gi hcíT chân Quna gnùS hâcn àm tB iph Đi làm
Bch S na hn Đản, gHn gnhtá aiG htn nhhna tĐ tm phi nhất .ir lc đầu: thành na đến mi cũng khi óđ là sao không
âđy nuế tĐ ,ưcđ uêihn đồn Gia khi ophgn ctếh ó:in tm ếpn Cảnh thành cô àogni bnih nh notgr ải, “Không thức hBc nĐ by at Thành mc uiênh nhăn, ngưi ơggnư nhiN iơn sương ưi,gn mày, s nhíu đy b.y Hồng rtui aqun bao àl ,mt trở vô turi đây, đó
Tích hi im c.ưĐ gln lâu: Trần
trong Trần lại àdi. thở Tích lgòn
yuê nHg ênl chậm iãr hicôu ếgh ngồi đao agngn tuv Gia ađ.o ve đu êrnt ,ig đ,á đt
ru ãBi mt i.Ph ta hơi, Thất ãr thở :ưtng dià ovà Trương