Logo
Chương 1022: Giết tới thành Bạch Đạt Đản (2)

Hồng Gia không động sắc: “Mưu đồ gì?”

Trương Bãi Thất bình tĩnh đáp: “Huân quý Cảnh triều tuy có ba đại thế gia, nhưng những năm gần đây Khương thị, Lục thị thế yếu, vẫn luôn là Nguyên thị chia làm hai phái nội đấu. Một phái do Nguyên Thành đứng đầu Xu Mật Viện, nắm giữ binh mã đại quyền; phái còn lại lấy Trung Thư Bình Chương Nguyên Tương làm thủ lĩnh, tổng lĩnh quần thần.”

Hồng Gia mặt không biểu cảm: “Nói điều ta chưa biết đi.”

Trương Bãi Thất nghiêm túc nói: “Nguyên Tương thân là Trung Thư Bình Chương, dưới một người trên vạn người. Nguyên Thành vốn là do lão hoàng đế Cảnh triều dùng để kiềm chế Nguyên Tương, nay lại bị Vương tiên sinh bắt về. Xu Mật Phó Sứ Lục Cẩn giờ đây trong quân Cảnh triều như mặt trời ban trưa, phái thiếu tráng đều theo y. Sau khi Nguyên Thành bị Vương tiên sinh bắt sống, Lục Cẩn trở thành Xu Mật Sứ không ai sánh bằng… nhưng y cũng là người của Nguyên Tương.”

đi lát tm Gia đi my đoàn vào toeh hgnĩ únchg để ếnđ uys Đn ôđng cnúhg h,acư nưig àtr Đạt quá hpi s thành nrt ghnơưt Hồng hC ta quân A t ghơtưn ta thử, hc nhhtà. ãđ nếit gưni exm úth hnBì lát: húc Xương ti,hô đến uth Shê,n hBc ngươi xme an rất s ý. àvo iđ
Bãi qu gúnĐ rnTươg Tht vậy.” :qytếu
ếitg cùng. n:ói được Bng nngh êinghm ha hàn s mt Ta Gai đưc Dạ Shni không ta, ùd ngươi anhd cũng tìh ndgù không đã iph Thu làm nưgT htn sao ưcha rt gHn giưn chn giơưn trạng!” ri iNgơư bên nàgy at nghĩ khác tm íx theo vì s iv iưgnơ hnôgk iđ at là iđ c Bất og,ái nd khác? igng Tróc đu s đi, ygnà
chúng ưgiơn hắn?” gnH Tngư Gai àl unm ta th “Tróc sứ đoán: cách L nđế ùnSg nht Q,uan suy Sinh tìm gitế v, khi
trên á,đ hmc gối, Gia uđ tuv ve ngang ghế đa.o chuôi đoa lnê ign đt ãri êuy Hồng
trần ngôkh mt ycếhnu. ưnơig đi cũng phi ,vy gni cnò tmâ iGa vch g:ngnù “Đúng hnư nHg hnip h bị
ob điô phn chk họ sứ ùSgn không mình: hnThà Tócr àm cũng voà ếđn Chúng s nsgá ànhTh nĐ ghkôn ađo gánol àhthn tài thể có v Khnoh Sinh hai làm thân yêu ứng, hók còn ađ àov đi theo, àno đ đao i,t ra Đạt vươn h.nt ta túr il .tigế Đản chằm mhc có tiếp Qnua vào Bạch ư,cđ ũV Tướng tấc, mắt lý ht không in bn hắn at riut Cảnh Lễ ngđư Đt Bch âunq hnìn công.” trên không ếtgi chúgn Lâm “Nếu onà t
Thíc nògl tngro nm.ìh nrgù Trần
óc Thu Tróc nkhgô Tưgn Dạ niSh Bt Cn Nuế t,h mà iul yha động hmìn nô?khg liệu Lc
Trương ãBi ì?g “Ý sáng rc: mt thT
óc Nguyên dnah thT Thành ngb đi muốn, cL đầu: .nmu ,Cn gkhnô cl thể sau unm ãiB thị ika k đều bằng nh, ch hgnkô Cnh ugêNyn gnay hknôg Song gđn ,nh bi hoàng thị v nhgn irtu. ia ếđ gnôkh ôngkh c “Không cũng tranh hgươKn cũng iv có tg nNyguê ngnă cẩu vọng vậy người káhc Trương Thành
“Được.” :âlu Trần Tích ih gln mi
thì yV ?aso nrgơưT Bãi ih: ta Tht
nti quân àhnh hai t hắn đó, mi Lmâ óc s. mrăt đ óC Vũ
chần ưcha ch i:nó nưgtơh ncâh hTt ncò ếvt lành.” Trương Bãi nưhNg gnơiư
dù ưDng như, hcB nào đi hn hip ntàhh tĐ .nĐ đến tm chuyến ếth cgũn
yNgênu htc hn gnhĩ àno Thnhà thấu D đ Nhưng sớm Tuh nói. g,ơnxư Quan Lễ ,li Bất l nùgS hn đã
nsâ, unâq tất s iãB s ipgá x ũncg chu áđ ,ha àl gp ngt cùng hn gHn ci ưrơgTn giết nggn gunx ign Snùg đầu niươg uanQ lập tử, Tinh, phải đu onrtg ếgh L mưu hn.p c nói hTu Vũ Tt:h aygn chính ti. trì Đgn D v, ăgnl A tB bo iGa Lâm Sênh, Tinh igơnư nbih c Trương Có tc nìhn b mdá
tĐ nqâu h, êh,Sn hoc uas Tướng s hBc ưcđ góp l s huynh ac Tinh ud âtnh gHn nêt đ quân imã tm tonà bnè không gôhnk bảo hnđ ít ar at thì giọng: hđn ngươi.” iha đệ, nh nêt hnTi th, nSih ingươ ,ngcô tám ikh thhàn Thiên êln hki nhất hcít Đản... óc tt hngưn óc Chỗ aGi ênl đ A “Tiểu ăthgn thành s, thấy il cnùg ac niế,gt c nhất đ Tróc at đm gncô bn cnò ta rt
na khi lc ngũc ir. tángh oas hcB đầu: nhất hnnah nĐ, đến không đó ihp iaG mt hn àl nữa nth S ngH àhhnt im tĐ
sm ãiB tTh Trương it cS lại. tm
Mnu Hồng trầm mặc Gai át:l chốc i.r
có tn.h Ninh iutr, ,nh li người có nhTàh Ninh ib nC nth, cáig gncù lẽ ncgũ trở Chuyết là tâm yênhuk ưngc ohc ngưi lại vn ếĐ có muốn im gưnTrơ Lục cảnh Hắn v là yNêgnu
pk il chaư nhiêu đi? ió:n năm quan v, nàgy àv ta khác kôghn theo nhgn ơgnưTr nrg bao tTh iãB .an “Chúng rt nmga nv ưgni e gniư xuất trước Tiêu gơVưn ãđ
ca ếgtn:i cưi b ngd gơưin aiG tm Hồng cái lhn ì.ka “Xem dạng
mặt yv iđ nrT gknhô Tích .sc gehn
kh ngH Cảnh Xu ngxư Mt màl ygêuNn S, hàong “Cẩu á?b động: iGa Lục ếđ Cẩn ôkgnh mt iutr nht Tương sc umn mình khiến
uci âunq nùgc âmL Vũ cũng đã n.ếđ
thể ta ta đ hhnuy Tích, nàhht hpi ghnúc ,phmà ngươi voà :nió Sinh iph thành ynà iuT nếđ yh Hồng vọng th Tnr tnh tgiế hđn igơư,n cl ùgnc nĐ. róTc có tĐ Gai chúng khn aih hct uynhcế Bạch ad hnìn Tướng, đầu tên gnng
giật ìhm:n g?ì Trương ãiB uMn Thất
Hng rTn ta, gnhkô vn Gia ir áthrn định ý cũng emx ra ếk ngôhk Tích bàn để ta ciư i:nó hoạch mt iđ.
tm tựa voà iàd hơi, .hPi thở tường: rã Tth ơrTnưg ãBi ru
tgnhươ vậy, óc “Đúng s ruit ha: Thất ta ácc vị như ưnh thần duy gnhĩ triều, lộ ,ếht sẽ đình kẻ mở!” Trơgưn với lo Bãi bình hCn không đi haò ph nglò nhưng vậy ìrt ns
khỏi nà,y đón nêb ar hai oThe đường h.i s iđ àTnhh ngtưr một iurt đưa ra khỏi mt mươi imơư Kỵ hSnê uqy đón… c thần cBh tm at md nói: đó Sùng để nihN sẽ mtăr sứ nhC Lúc Đn hai Báo s Hổ tnh, hngkô ơc êrnT trui Lễ A dặm, ighn Qnua nêhnhg nghênh Đt mtră sua
Snùg ta n lhn: máu nkôgh Gia gHn không aQun s rt. s nmó “Ta L ch chết, ưic ai
tĐ gKnôh hct đưc, urit Cảnh iơn đây, gHn trở nuhí hcB àl sẽ đồn nhiêu hThnà àl nhiêu phong triều hnăn, nư,gi cô yđ Ninh b.y ngoài trong npế vô yâđ người aob ggnươ thếc tm, đó bihn uến iGa quan Đn mặt hn ta ,i nói: hhntà sương khi ymà, cm bấy
Thu Sùng việc hại unQa gi otrng với iĐ ió,n nh L lúc nnahh hcTí Làm gnóhc àm im gi oas lợi Dạ ?àno cân tB làm hnâc phải nnhưg àl nên đc?ư Trần này, chân ig cnh ln:òg thế đmá nhất
phải hồn gưnơi unêq Thành Trương hải để l Li tós h,N trở ngcũ ,oas gehn mâth yV không in:ó yunêgN tth lạc Tht v gsn ghnc hpchá làm iãB uyhết Hồng ?htù thể
uhT ?oas asi sai. D hgôkn óc Cũng tB
rgtno il Trần gònl à.id ht Tích
thật liên ciu bọn c ùcgn iđ, dài tm gnH Tướng thủ ht mặt.” Shin ihp ngCù tiếng: nếđ nhc,úg ng, iGa aoig óTcr thiệp gnôkh li vi tm
L ngùS tiến iđ chB nH ly tághn đi dâng knhi Thành, qau n ếđ Đn ùgnd ,htân của aqu hẹn v irut ncò l:i u ônghk v h gnàho hànhT unêNgy hik b tĐ chB binh Đản S t,a ămn hCn thn inK.h thành.” đao, tĐ ac usa úhncg nlê s lão ếpit Quna đ đã ah n,gđư num mătr cngù hòa Thnàh Thưgn
n,Qau giữ ênThi quân, thành. nb bn cb một útr ếđn quân ếđn Snùg .mt ch hnnhêg L đao qua, đến thoká hỏi ca Tuyên nói, osa tối htn quân vỏ: Ta h ovà hmta ôkhng gKen s ob it tg,iến l Chn ãđ L Q,nau hP hnêni gũcn áx yl uiCh đnó h .triu at ,ar đi âLm Sùng Tả atmh dt àlm iGa eXm gHn phía tra S vì ânuq tđ ôhm Hộ òcn là
đề nc đây at ig tm iGa phải Hồng là ig nói xem, ngươi nhân iơưgn gnôkh ayh lạnh cười iưgơN không?” hgĩan, tự tiếng: ũncg phòng
chậm nhíhc ý hnão ũV ếbti Lâm đưng iht ,yv đ àl Quan trì ch âunq đi xuất cố L n,gia páht Hn trên .iđ âul đến Sùng ưnh ênn cần
Thành, chúng chuyn nhc nkí, h,tcế ácc s .iđ íb đ àyn ếitG bọn gưnT àm cưđ ácC gnươi chết. cnò nhiên nhhàt công… thế Shni hniS nào, nkgôh bgn các s ca tường àvo róTc m da ngươi chỉ miệng sự ônghk gcùn ccá phải Trần tĐ rời ngcũ D iđ nói: Tuh iơưgn Tchí iưng Tướng Đn sống, ngày mt biết tm do Bất chB uưm; ơinưg gưni ntorg ig óTcr cch tm