Logo
Chương 1017: Sống sót trở về (1)

“Còn bao xa nữa?”

“Không xa nữa, vượt qua ngọn núi phía trước là tới.”

Trần Tích mặt không đổi sắc nhìn A Sênh: “Đây là lần thứ tư ngươi nói, vượt qua ngọn núi phía trước là tới rồi.”

Đại Mã quần sơn bao la, trong núi chủ yếu là thông, bạch dương và dương liễu. Đường núi gập ghềnh khó đi, thỉnh thoảng còn phải lội sông, may mà sông không sâu, chỗ sâu nhất cũng chỉ vừa tới thắt lưng.

Vy .ri iĐu giữ sự ià,ng iđô đi oeth àyig vàng tâm, c nêy Câu cho uiL ngài êhnS thật ynà ếđn sp A c ta uas: iv
iưng e.xm nuah thi người mt đng usa ar li ir nấp lén lút òht đầu nâht A bên trái, phải, nêb âc,y cùng hSê,n lóe Trần mình Tích một
st Đúgn inếtg vọng li àyn, soạt. t xa úcl
vũ ádm của ra tên nhn tùy hnNi gknhô pih .ar itn đu nnê hgôkn nhau, lôgn iũm triều, A nrT Tích đi êSnh ìhnn iku
huân gửi htn đến tm y cđ gthnươ côgn agi k đào cBh một đc nbg Bạch trăm iãB Thúc i:l th Quan muốn cúl ch “Hồng úđc Thượng voà L ac tấm hàhtn hnđ Đt còn ánĐ và hn Cảnh tiệc, v khách...” nếy gnm aqu cit th, s đnế hhàtn định ps tchế nbà urti ãđi phụ yêN,ung đó h êciuh êhSn ac khứa. gn,r quyết đi nghe iag my một gnvà m ãg tếT ntâh chục Thnh.à Tử nòrg Thành nĐá vân hnki tĐ cm th rưct đ đó Sngù uq nl Sau một Ngài ht hàhn oáđn đi khách mi gbn v Hồng A quý tay mgn
nìhn, .đt l tiếng đã êtn li b ũv yhc ngoài ãg glôn ar đang Tướng nrt gưndơ ab Snih tà m, đầu trên tm hắn ym tyh hc hòt idư li tb ênl nBê ghim g,cnu Trcó ũmi hná chết dây nagv
đứa iut àlm Nh đi nhướng Tnr mà òcn Thcí vậy tr mt T dám oteh Hgn mày, nd ?gncù nucyh hưn nchí
nng đều vưt tới, núi bóng đã tếk ba Tíhc ln inú uq A Điều là vẫn dáng tvư uđâ. qua hi, ngọn uiL Sênh Mi chng qua nói an, ônkhg Trần xa thấy âuC àm
nổi cíTh phồng ômn ânch hcnâ mt uayq rp cá sợ àmi ,đt diư ếđn sm rồi. phải nũcg cch đ đã hôt ráp rách, sp chng ,nuâQ nTr giyà nbà chưa cỏ ciú .v ghcn ôđi lúc nhờ uđ ếuN àyig ơnS lên ch hngkô ãđ hnìn xme ínhk c dyâ ògln ,âchn
Đạt “Lần Bch gì?” ánĐ tò đến Tchí àlm hThàn :hi đó Trần
Vút t hn tm ũv nưgl nb ôngl mũi t,ingế tm tnê sau tới.
gi qu hn thật giày ôĐi yl ưđc hTíc c rTn ha h.nmì haty đã cho lại knôgh hề sua ra đeo glnư, cho
cảnh mt ànhg gưiơN aunq ào?n Tích nình Tnr :nh clếi giới
hgnk hc:tú Tnr “Tám năm.” một il íhTc
niơưg Cảnh iđ sắc: đến ac Tích cnò dám ritu? không nrT ácC thành trì mặt
đp an cnâh đi ly iđ ùd chẳng giày uếihT ahi cânh otákh rtn. dăm niên ,ưđgn pih được c ca myà mt i,ún úcl hỏng, A img iđ vt dứt gnđư giày ưngi sang áđ nuíh bn,ê ưnđg nh rnt hìt Trong Sênh cái. cũng àny mt ntêr
thấp ãđ Tnưg dhín Trên ư.gthnơ này õr úlc b hcân rgnà Sinh ych gưin ,ámu ngtr ócTr cao, chnâ đy
một nagm uaq thể ây,c tm ưađ trở hưngt Tích: ngang tên thứ ít, ngọt, đ ynà tu gnhN có óc tgn ovà bính àv ăn à.b hoc cho gnH ihK v không thká chua chua ta đi đ nrT clú rt hái nhbì tiện iga hctú uq gônC ,táhk ư,ur s tử yta gốc tốt.” về giải ùhmc hia ihá yat v ăn nh
đến t trước, cch nCôg ta ingà p:áđ t ta, xong, tđ Ta nêhS đã ngu tnêih àl ít nhík ta đng nkghô Tm có mt óc tiên năm A hnôkg itu óni ênhit nói ếun uđ lỗi ba y với htt một thể tám ưtcr tìm tiên ut tử, sihn ut chắn quan nrgt. ruư oba iga thể ếđn óC hành nôm tới t,u th thiên àhng quan at cho Đạo ut u?âl iph lúc li cảnh... yn,à hct àghn in.êth Hu là bắt igàn tiên không, gàni imư gnH trời
lcú đến đi họ t oã,M cho hnàh dương ig ếtmi Bn êignghn kih bóng. àt
coh hnTi còn ghcún t, cuối h ađư ngài nữa. óc gnngư inàg s ást đi ,c mt dùng.” cũng thể tohe đôi ta uc mnu nrT gyun ti, Snêh đang cùng Thúc cđư trong không quan àv Tihn “Chẳng A ta ai T cn nht Ta sm gùnng, phi hútc ra, ngoài yàgi anmg Cgnô cTh:í Bãi ôghkn sao. óc
íchT u:q từ uqna xut gia ăn gimn hoet đang rn,t đu A bt mấy Hồng ơgNưi ơhpưgn hnnì quay hn,Sê nhâc iđ đu Tnr i?tu năm
iTnh Thất Tinh yHa àl ơnTưgr at rytu đây? Hứa gniư ást b đến Bãi àv
Sua Thành, giác hCn mnag ngài ngưi dn .đi sẽ gHn tĐ at óđ muốn này, theo.” iga dễ Lcú it.u ubgnô hơ,n ngl hBc :ápđ lần qaun y đã dẫn ta theo Ln đu xuất mỗi hnSê nhc cính con nên knhếi đến A Đán rt
đó hinnê nói: Sênh từng thn D Bất ir. ũncg A đến hTu
Tróc ícTh Lẽ của nCh li tr gưin onà ĩgn,h Tma tsá iĐ ?tiru của D Tin Tưgn uđ nhSi Tnr ngađ tB aoh?Dn Thu truy thm Ng
cnùg nTr :hn núi tlư không hC uCâ, đi uĐi ngọn Liễu vẫn ta uic ayqu chTí được, chc người ac ưcah nag.y cần at iđ tưv vẫn àm qua c gn,h aqu chắn nếu àgiy âđy ,nc yth ôhnKg
àl Bất hay uT?h cóTr Tướng, Sinh Là Dạ
nói: i.h êhSn “Vậy A rt ũgnc àgin vội lợi
uaq vào ghim nôlg ôuđi pn, inhS đ,u chíT tnâh vũ ,hn tia âyc vẫn imũ Trn ưgnT tm nb một Tócr rugn nêt ntê itnếg ihêngng n agnđ bật. lên tưs ơin php ònc
yhc n.êSh tm rừng ipág nhog pahí Trần lại nhìn ngoái Tróc thỉnh da núi, noght A hiSn phía u,as v v Ngay Tưng unxyê qua mt hícT đó, aus về h.t mặc nH ãg