Logo
Chương 101: Đại Nhân

Lưu Khúc Tinh được gọi là “đại nhân” thì lập tức ưỡn ngực thẳng lưng, sửa sang lại quần áo rồi mới đi đến một bàn trống và ngồi xuống.

Hắn đè thấp giọng:

“Mẹ ta từng nói với ta, bình thường khi tổ chức buổi hội thơ văn thế này, người lớn trong nhà sẽ bảo phu nhân nhà mình mang theo con gái tuổi cập kê đến, cách rèm nhìn xem có vừa ý ai không. Nếu bị người ta chọn trúng thì bớt được mười năm đi đường vòng đấy.”

Trần Tích cảm thán:

nH ưcđ nhìn bgn đứng ndág ngóh m thấy eoth đến aHo mt dậy Xuân ht chỉ Tĩnh nh th,á p.hi bóng iđ trúc, rèm m nhìđ tm ac
tmh g,nta ca t:oh hai đ đỏ phủ, txu thấy mỏi, nngă ngợi iưng mt vây giưn hnMi bao ngầu, hTíc ibu giống n nhìn tm ếihu hk ìg vẻ tối ,iHn Chu nTr diễn con mặt hmô tm mc iuk ưuL khen ncgũ
auc nhTĩ ym:à hpi
htù :gui nhc ngữ Nghe hkí ấy, hn tên phi lộ Tĩnh không chtú sự của ciá che đến
như ca tM trước giác đi cao Ty, thấp nVâ s eotr thỏm nh yan, hip Đpi cảm iThn triều, gưni nHi mt âdy Qnâu ênrt hn ngiư tm hãi nhC nìghn là óc Tĩnh ac Ty hn trước mét. is phi àl téhp
nTr tr chTí il:
cũng vào. ch ýL iat ghkôn vào t ch ìht nhau ibtế và đnag gì. ug nàb chuyện, thế ignư chen aus dãy inưg nói quận nói gin ,đu mọi chuyện Hai ghôkn nghe Bạch cúah ntá Tnrê h ihk àbn rỉ trò
noKa.h
âhnn muốn ìg nhân đó phu nh hn nhờ nhân mt khi câu, ncuhy nên chC coh hỏi phu aT mun cc đó ý, uhp nđg làm làm thù. y cihcế num hưgnn im tếh nghkô ưađ nh clú nâhn y phu đ rt cnh gì?”
quan mm hc mt gTnô tm ngtưh văn v .ihun hắn va àov cười nếđ iub bn ,nâhn nbhì để ,unha ngTô nađg gt là iag ca athm Tchí Trần nưh ôhkng coi khách nV Trần ,uđ mt ý ih tsá Trn họp thì hn h àv Vấn
ítn ing đó, vi ý yh mêinhg Trn triều .li iđu ink nhch trương v vọng Tông ibu átc nưgh quan k,inế Vn hpgon khách nrT to ca Tcíh mi ac hpía uy trông đhnì chủ ngưi chấn hmìn thấy ìnhn v phát cho óin kha,
pháp manh Trần snúg gơnhpư ita tM uâx uđ mi togrn sáng ihNn notà đn ucih Tích: ruti Ty triêu! hCn của bí hcế mt b Qânu tạo num hTìn
cốc ntg vào uhp coh “Hắn hki no?à nhân
rồi nêb tlá gànoi íTch nrT mt trm ngđ mát, nói: góhn đình
đã nòh hnân iàt n,ôđg xung tử g.any hìt ta gũcn nH cho văn ngọc hìnn nưh ta hắn ưng máđ av agi toàn nếhki nigg dù iưng hnuqa ngồi sáng ta
u!ânx Đu
hnân nói nhà ta gnơiư “Phu ig qua chuyện.”
hip nTĩh giọng: đanh
gia đ mãi nhân. bn iub tham hc ihp ngdư chưa lên rnT Tích gcnũ vnă uđ c yên h người ih tiếng, hai t ĩhnT ti ch, như ngđ
ti lẫn niNh Ty nThì osa il giám gưTn có tn riut ếhikn Quân ngrt Tcá oas âmt tinh Hơn v,y Lưu !?gi unqa như hai gưnT uđ óđng nc ac ìnhgn binh na Ti nđế cm giám hao aig htếyu? cáT c il
nhỏ: l ếđn hnc clú đi ión Xuân nêb lặng hắn, àn,y khom aoH nglư gĐún
được chết mun Ta t không nh !ết
hỏi tiếp: Thíc nrT
yht phi ânhn định hmnì mỗi mìt àno tiệc Trần yuhc.n cm hkngô kghôn tm v, khi iv uah,n ìhnm nói này nvă hc cíhT ơni nhìn nTĩh tếbi iub nưgi hp
ivc ih gì?” này “Ngươi àlm những
:nói t tốn nrT cíTh
hoc đã ào,ph Trần hícT tùh Lưu hn Hiển: ansg chuyển Minh thở
ia nìhh quyết gin ia làm cao a,gi nâth ba Bàn c căn hđn sau. để ing chia vào pnh hàng, thấp như
n!h “Chính là
thế boá nhân nmu Puh thù ưhn nào?”
nìhn người nV ngồi angs đi Ri rôit nh trên đối hưnơpg Tông. ctrư úcL cnò ôhkgn nhn gan ar này íhcđ tm Vn nghêign ánh l,i gi kém yâb người, ôghnk biết Hiếu Trn li ngẩn ,ra oà.n nig li Trấn yht còn v gơn so phưngơ huyhn
tM yv đương êihnn nmg iht,ô .at piĐ tếci r ếibt k ar ca Tht óc phT mìt gNư. đã nTĩh tm ht uti việc nói ưLu không ìth phu ngnh tùh cũng at cho làm phi Luư ,tht âhnn có cciếh nếu sống phu oán không tốt sẽ nên anhd ,y nhân ìg gcnũ đưa chỉ iag cho là Ta Ty àm cc
tham íTch sát một phi nhđ sau rTn không gia phoà ácx aunq ìth thở tm hơi. nâV ba mới lượt, ihk tic
lính Nghĩa đốc iMnh sắp Tưng tỳ Tượng Thúy cuhyn oànH y mn nmu tiếp ig nóđg gcnũ ihbn Lưu xếp vì nc nc Hiển hTnĩ huC Đô Tác ếpti gi,má là phi thác Tác nữ hnThà uânq để giám. àl
ingg ôhm b ca s đứa xảy áhcu mất uđ gnuc, hế.c phi yêu nàng đy àl mt bi gt,nơưh lại mt đi cv óin ngày Tĩnh tc tiên lộ ra sau rnTgo ,nco lêni đè đêin nén thoáng khống ckh inh đến
Sùng úrt nãy trui đối ca uqnâ triều ,nió tướng pháo, Vừa Nhin ải sát lĩnh óc Cnh khiến của L, .ilu phương như hsni s nuế đạn dgnù ntếi htư
hgntă đc, nd ta ácT dahn binh liên ihK của iv nTgư gónđ iha êln ámgi mnu àhTn.h y, gia chức h lấy màl Đô Minh Vương ĩs gnhnì yàn nghĩa nVơgư cl được ũc cL uưL giữ gia inH mt úigp hn tchu iưng
rtm tál: ngâm tm ĩhTn ihp
Thcí ar. nrT ngẩn
đấy.” đối uđ ,ìka iah ntiê của huynh ngưtr “Nhìn inươg phía idn ngàh
ntorg Mt treo ngrat t,h Điệp Ty. ngụy ctếh Bi trong của cổ gnc nigư v,n mìt nêrt ca nhưng đến nghiệm ,tếch thực ngđ h vụ ết óc thể nội nh tự gtônh ngc, ámkh là thắt yàn cổ hit với được b thành án ta iác cai
tùh làm sao làm nh tìh muốn hắn bếti trả ônKgh ìg được?”
văn r,t nhã phía igi ư,tcr hơt :t nh gđan shin ânhn đgan hcTí h Trần ýl gnưt mt nul ngnh nb khcá híhnc hnnì àv ếth sĩ mđà ănv bnà nig còn
ht ưđc emx ipĐ sơ Ty được óc sao ếbti ta phải at ca đang ngôkh? gạt Ta Làm sao? iơưgn Mt ayh la h
gônhk !tchế rng iương bằng nói cách ,àon rằng, gônkh cho ta hoc tếib ohc ta, hnuyc nưgiơ đã Xuân của không vi s tìm ihp như il Đpi cđư nĐg cưnh tùh ênli nói thì nh Lưu ơignư Nếu nên ob aHo gưN! vy can, hpT iđm ìth ta cũng khỏi báo nếu Mật gbn ignư có ngươi tátho ht yT
Đnăg Lưu Xuân h Tíhc: ngi qahun bọn lgn àhgn úcKh tay cch aHo, l ,cui oah nrT còn nhìn ngón ếkim người mìt giơ gunx aB dgná Tinh Xa bóng
khẩu?” cũng Lưu nió tc,ếh aos li Ngư hi yT Ai Thập nió tdi tM b b người at iươgn tại piĐ nh
là Lạc nigư gia Hin gđn Minh đầu nhâ,n không?” huP uưL nay hiện ai úngđ Luư ,hnhTà
ìhnn Vn qauy mt v il gsan nhìn nìđh n íThc rèm nìhh hưn Trn Trn áchc hóng ,ámt thiếu gTnô. hapí vài
n:ió thả lu,â hĩnT nhtog phi bao tbếi gnKôh im auq
nghôk .nh gưđn tẹo àl tí đúng nvòg mun nào ưuL uh,ynh đi nưgiơ
tấm chỉ iul mt cách hđìn .mrè íhcT Tĩnh òcn hnua ra, nâuX Hoa grton Tnr pih il